[Quyển 2] Phế Phi – Chương 4

0
loading...

Quyển 2: Trục Phong

Chương 4: Giận dỗi

Edit: Pinkpinkpig

Beta: Ver

 

Giờ đây hơi thở của nam tử trở nên dồn dập hơn, khác hẳn với nhịp thở bình tĩnh lúc ban đầu.

Nhưng, hắn cũng không nói chuyện.

Thượng Trang ngập ngừng, cuối cùng tiếp tục cuộc nói chuyện: “Loại hương này, đối với điện hạ có ý nghĩa vô cùng đặc biệt.” Hoặc là liên quan đến chuyện của người đó hoặc là một người khác. Nhưng những điều này, nàng không thể nói ra.

“Cho nên ngài muốn nô tỳ, chẳng qua là do trong lòng ngài có một chút tò mò mà thôi.” Nếu là như vậy, chứng tỏ trong hậu cung này không có ai dùng hương hoa hồng này cả.

Mà, có lẽ không có nhiều người biết chuyện này. Nếu không, những ngày qua nàng gặp khá nhiều người, không thể không có ai nhắc đến chuyện này với nàng.

Nguyên Duật Phong đem nàng đến Đông cung, vốn chỉ do sự hiếu kỳ đối với nàng, mà việc Hoàng Hậu đến lại khơi dậy sự tức giận ẩn giấu trong lòng hắn bấy lâu nay. Cho nên hắn mới nói, hôm nay Hoàng Hậu không được mang nàng đi.

Đây không phải gây nên sự bất hòa thì có thể là gì?

Hiền phi ra chiêu này, thật đúng là…

Thượng Trang thầm than thở, nàng cũng biết, điều Hiền phi muốn, không chỉ thấy Hoàng hậu cùng Thái tử không hòa thuận, mà còn là giữa Thái tử cùng Hoàng Đế…

Nghĩ đến điểm này, thân thể của nàng run lên bần bật.

Nàng hiểu rõ!

Nguyên Duật Phong bắt gặp khuôn mặt nhỏ nhắn của ThượngTrang đột nhiên trở nên cực kỳ trắng bệch, không khỏi cau mày nói: “Làm sao vậy?”

“Điện hạ.” nàng thấp giọng gọi, kinh ngạc ngẩng lên nhìn hắn, đột nhiên khóe miệng nở nụ cười yếu ớt “Sợ rằng hôm nay, dù ngài có thả nô tỳ ra thì cũng đã chậm rồi.”

Nguyên Duật Phong cũng cười, đứng lên nói: “Lo lắng mẫu hậu ta bẩm báo lại với phụ hoàng?” Hắn lắc đầu, “Người sẽ không làm thế đâu.” Đối với chuyện này, Hoàng Hậu chỉ kìm nén sự tức giận trong lòng chứ không thể nói ra.

“Nhưng nếu thật sư nói ra, cũng không sao cả. Bổn cung chỉ mang một cung nữ về Đông Cung, như thế tội ác tày trời sao? ” Hắn nghiêm túc nhìn nàng, mở miệng nói.

Thượng Trang lắc đầu: “Không, ngài không biết. Thánh thượng đối với người nhà An Lăng… Có sự oán hận.”

Nàng nghĩ tới việc Hoàng Đế nói sẽ không đem nàng ban cho bất kỳ một vị Vương gia, mà muốn đem nàng đặt ở bên cạnh mình để giám sát chặt chẽ. Hôm nay, Thái tử chủ động đến gần nàng, tức là đã chọc giận Hoàng Đế. Như vậy nàng chết, còn Thái tử… Mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào, nàng không dám tưởng tượng nữa.

Nàng vừa dứt lời thì thấy sắc mặt Nguyên Duật Phong thay đổi, xoay người lại cầm hai vai nàng, lớn tiếng hỏi: “Nước hoa hoa hồng trên người của ngươi là ai cho?”

Xem ra, hắn không phải kẻ ngu; Thượng Trang chỉ nói một câu, hắn cũng đã liên tưởng đến những chuyện khác.

Thượng Trang muốn mở miệng, hắn dường như nhớ tới cái gì, cắn răng mở miệng: “Hiền phi.”

Thượng Trang kinh ngạc, cuối cùng cắn môi không nói một câu nào.

Hiền phi đã có toan tính như thế, giờ phút này, e rằng Hoàng Đế đã biết chuyện này rồi. Mà nàng cùng Thái tử vô tình rơi vào trong kế hoạch của bà ta.

Hành động âm thầm này của bà rõ ràng là muốn ném đá giấu tay.

Nàng nhắm mắt, thấp giọng nói: “Thật ra thì, chỉ cần điện hạ vu khống…”

“Vu khống ngươi câu dẫn Bổn cung phải không?” Lời của nàng chưa nói xong, đã bị hắn giành nói trước.

Thượng Trang bất giác mở mắt, quan sát vẻ mặt của nam tử trước. Chẳng biết tại sao, ngay tại thời điểm đó, dường như nàng nhìn thấy sự bi thương ẩn sâu trong mắt hắn.

Đấu tranh, đau thương.

Nàng biết rõ, đó không phải là vì nàng. Mà bởi vì chuyện xảy ra trong quá khứ, chuyện về nữ tử đã dùng nước hoa hương hoa hồng trước kia. Nhưng, ngay cả như thế, nàng vẫn cảm thấy tiếc thương cho hắn.

Vì sao là sự thương tiếc? Thật ra thì nàng cũng không biết.

Điều duy nhất mà nàng thấy, hắn tuy là thái tử, nhưng không phải chuyện gì cũng có thể được như ý mình.

Thì ra, cũng giống như người đó.

Nguyên Duật Phong kinh ngạc nhìn nữ tử trước mặt, ý nghĩ kia, nàng lại nói ra trước hắn một bước. Nhưng, vì sao khi nghe nàng nói ra, hắn lại do dự…

Đúng, chỉ cần hắn vu khống nàng, như vậy chuyện này sẽ không có sự liên quan nào đến hắn. Hắn vẫn sẽ an toàn ngồi trên ngai vị Thái tử.

Thế nhưng, nữ tử trước mặt, nàng lại là một người vô cùng quật cường, thế này thì cực kỳ giống với… Nàng?

“Haha.” Hắn đột nhiên thoải mái cười một tiếng, buông lỏng hai tay, ngồi thẳng lên.

Thì ra Hiền phi muốn tái diễn chuyện xảy ra vào ba năm trước, nếu là thế thì hắn sẽ không để bà ta đạt được mục đích!

Like nhé ^^

- Tập sống vs thói quen mới... ! - Nhìn đời bằg nụ cười nhếch môi :') - Và !~ - Buôg lơi với 3 từ - '' Sao cũg được "

Leave A Reply