Không làm quân cờ của Vương gia – Chương 174

0
loading...

Chương 174:  Cướp hôn

Edit + Beta: Ver

Ngày hai mươi sáu tháng năm, kỳ đầu tiên của niên hiệu vua Gia Khang, là một ngày thật bình dị, nhưng lại là ngày thay đổi cả đời ta, vì ta sắp phải trở thành Ngạn Vương phi.

Hồng Tụ vui vẻ dẫn theo nha hoàn tiến vào, nàng bảo nha hoàn đặt mâm đồ trên tay xuống, rồi sau đó vừa cười vừa kéo ta ngồi xuống trước bàn trang điểm, mở miệng: “Loan Phi cô nương, à……không đúng, sau này phải gọi là Vương phi rồi.”

“Loan Phi.” Hồng Tụ định nói, thì thấy Tiết Vị Ương đi vào, vẻ mặt nàng không chút biến hoá, tiến lại nhìn ta và nói: “Hôm nay là ngày vui lớn nhất của ngươi, ta tới chúc mừng ngươi.”

Ta không biết Thập Hạ giải thích với nàng như thế nào về chuyện Quân Ngạn gạt Tiết Tùng Ninh, mà điều này cũng không phải việc ta nên quản. Chỉ mỉm cười với nàng, khẽ nói: “Vị Ương, cám ơn ngươi.”

Nàng chuyển hướng nói với Hồng Tụ: “Có cần ta giúp một tay?”

Hồng Tụ vội nói: “Không cần, Tiết tiểu thư cứ đứng đây đợi một chút là được.” Nàng nói xong, gọi nha hoàn bước tới hỗ trợ ta thay hỉ phục. Hỉ phục thật là đẹp, mẫu đơn nở rộ được thêu bằng sợi tơ vàng, lòng ngón tay lướt qua mang đến cảm giác mát mát dịu nhẹ.

Thay xong hỉ phục, hai người cẩn thận thả tóc ta xuống dùng lược chải nhẹ nhàng.

“Một lần chải sống ấm no sung túc. Hai lần chải đến cuối đời. Ba lần chải đến đầu bạc răng long”  Nha hoàn cười nói: “Vương phi, vững như bàn thạch, phú phú quý quý.”

Ta im lặng ngồi, nhìn bóng mình trong gương, gương mặt này với khi đó thật giống nhau. Lần đầu, ta muốn gả cho Quân Lâm, tận đáy lòng ta hi vọng ngày đại hôn của mình, nghĩ lại mà kinh hãi.

Nhưng bây giờ, biết rõ ràng đây không phải là bẫy, biết rõ Quân Ngạn sẽ không tổn thương ta, vì sao trong lòng ta không có một chút cao hứng.

Nha hoàn khéo tay búi tóc ta gọn lại, đội mũ phượng lên.

Hồng Tụ mỉm cười với ta, tủ khăn voan lên, bốn góc còn treo dây tua, khảm ngọc trong suốt lơ lửng trước mặt ta.

Tiếng nhạc hân hoan nơi tiền sảnh phảng phất tới nơi đây, chỉ chốc lát sau, nghe tiếng nha hoàn nào đó vội vã chạy tới, cười mở miệng nói: “Hồng Tụ cô nương, mau đỡ Vương phi ra ngoài, giờ lành đến rồi.”

Nghe nàng nói giờ lành đến rồi, mọi người khắp phòng cười rộ lên. Chỉ riêng ta, gương mặt che sau làn vải đỏ, không cẩn thận sẽ lệ rơi đầy mặt.

Loan Phi, ngươi thật đần độn. Hôm nay là ngày đại hôn của ngươi, vì sao lại như vậy?

“Vương phi.” Hồng Tụ đưa tay qua dìu ta, cẩn thận nói: “Coi chừng bậc thềm.” Tiền sảnh vốn đang ồn ào, khi ta xuất hiện liền trở nên yên ắng. Ta cảm thấy căng thẳng hơn, cánh tay được Hồng Tụ đỡ có chút run nhẹ.

Hồng Tụ nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, an ủi. Khăn cưới phủ, ta không thấy được bên ngoài hình thù ra sao, chỉ có thể cúi đầu nhìn mũi chân của mình. Trước mắt chỉ có thể nhìn thấy khăn cưới đỏ thẫm mà thôi.

Ta chợt nhớ tới Quân Lâm, lúc này hắn đang đứng đâu để nhìn ta?

Nhắm mắt lại, rồi mọi thứ cũng trôi nhanh mà thôi.

Hồng Tụ đỡ ta bước qua bậc thềm đi vào tiền sảnh. Bàn tay thon dài của nam nhân đưa qua nhẹ nhàng cầm tay ta. Hắn rõ ràng không nói gì, nhưng ta lại giật mình hoảng hốt như nghe thấy giọng hắn khẽ gọi tên ta.

Giọng bà mai vang lên bên tai: “Nhất bái thiên địa.”

Hắn dìu ta xoay người lại, nhìn nghiêng thấy hắn hơi khom lưng xuống, ta mới như hoàn hồn vội theo hắn cúi lạy thiên địa.

“Nhị bái cao đường.”

Cao đường ư, chúng ta đều đã không còn cha mẹ để bái. Hắn không chút nghĩ ngợi, vẫn hướng về trước cúi người bái, ta chợt thấy lòng hơi chua xót, nén lệ theo hắn bái.

Cảm giác trong khoảng khắc này, mọi người xung quanh đều ngừng thở. Giọng nói đó lại vang lên: “Phu thê giao bái.”

Ta thấy hắn đã xoay người lại đối diện ta.

Ta không nên tiếp tục do dự, xoay người đối diện hắn, nhưng trái tim của ta dường như xuất hiện cảm giác đau đớn âm ỹ trào dâng từng chút một. Đau đến mức khiến ta nhíu mày, vì sao lại đau? Không phải ta đã hạ quyết tâm, sau khi gả cho hắn sẽ cố gắng mà yêu hắn ư?

Tay hắn nắm tay ta có chút chặt, chuẩn bị bái liền nghe tiếng ai lớn giọng nói: “Chờ chút.”

Bỗng chấn động, giọng nói này là…….

Cảm giác có người vọt lên giữ chặt cánh tay còn lại của ta kéo qua, còn tay kia Quân Ngạn đang nắm cũng chặt hơn, giọng của hắn hung hãng: “Ngươi muốn làm gì?”

Khăn cưới trên đầu bị người kéo xuống, trước mắt xuất hiện gương mặt hắn, vẻ mặt đầy đau khổ.

Ta theo bản năng đem tay rút về, nhưng hắn nắm rất chặt. Ta liền khóc, không phải nói xong hôm nay sẽ đi sao? Không phải ta đã bảo hắn yên lặng mà đi sao? Vì sao….Vì sao vẫn không đi, lại còn chạy đến.

Hắn cắn răng: “Không còn cách nào, ta không quản được tim mình.”

Quản không được cho nên liền làm như vậy?

Mọi người đang ngồi xung quanh tỏ vẻ kinh ngạc, Tiết Vị Ương còn kinh ngạc hơn. Nàng không biết chuyện ta và Quân Lâm. Quân Ngạn hiển nhiên nổi cơn thịnh nộ, đè nén thanh âm: “Hoàng thượng rốt cuộc người muốn thế nào, thần cái gì cũng có thể cho chỉ riêng nàng không thể. Hiện tại, nơi này là Lăng Nam, không phải là kinh thành của người.”

Toàn thân run rẩy, nghĩ lại buổi tối hôm đó, lời người ám hội nói ta còn rất sợ hãi. Lời Quân Ngạn có ý gì, ta dĩ nhiên nghe hiểu. Hắn có thể gọi y một tiếng “Hoàng thượng”, đồng thời cũng có kế hoạch. Nơi này là Lăng Nam, là địa bàn của Quân Ngạn.

Vội mở miệng: “Buông tay, ngươi đi mau, ta không muốn gặp ngươi.”

Hắn cứ thế không chịu buông, mắt cũng không chút hoảng hốt, nhìn thẳng Quân Ngạn, nhỏ giọng nói: “Ta cái gì cũng có thể cho ngươi, trừ nàng.”

Ta lại giật mình. Hàm ý hai huynh đệ bọn họ giống nhau như đúc.

“Ta hiểu rõ nơi này là Lăng Nam, ngày đó ngươi để ta hồi kinh nhưng phải đáp ứng điều kiện đồng ý Loan Phi gả cho ngươi. Hôm nay cũng vậy, ta đồng ý bất kể điều kiện gì của ngươi để đổi nàng.”

Sao cơ? Quân Ngạn lưu hắn lại là vì muốn hắn đồng ý ta gả cho hắn ư, đúng rồi, ta có thân phận gì, trừ phi Quân Lâm không truy cứu, ta mới có thể cùng người khác yên ổn sống chung.

Không biết đây có phải ảo giác của ta hay không, cảm thấy Quân Ngạn hắn không dám nhìn trực diện vào mắt ta, cười lạnh nói: “Bệ hạ có biết thần muốn gì không?”

Hắn không chút do dự: “Ngôi vị hoàng đế, mọi thứ.”

Ta không hiểu, vì sao sau ngôi vị hoàng đế lại cộng thêm hai chữ đó nữa.

Quân Ngạn cũng cười lớn, nhíu mi nói: “Nói đúng thì, mọi thứ. Vậy thần tất nhiên không buông tay nàng.”

“Ngươi sẽ.” Đáy mắt hắn đầy kiên định. Hắn bước lên trước nửa bước, ghé bên tai Quân Ngạn khẽ nói.

Chỉ cảm thấy Quân Ngạn nắm tay ta run mãnh liệt, con ngươi trừng lớn, không thể tin mà nhìn hắn. Mới vừa rồi còn cố chấp kiêu ngạo lập tức mềm nhẹ. Ta vô cùng khó hiểu, không biết Quân Lâm nói gì với hắn, người bên cạnh lại nói: “Ngươi buông tay đi tìm Thư Nghiên, ngôi vị hoàng đế sẽ là của ngươi.”

Vốn dĩ bàn tay còn đang xiết chặt tay ta, vừa nghe lời Quân Lâm nói liền có chút buông lỏng.

Quân Lâm liền kéo ta ôm vào ngực, nhỏ giọng nói: “Chúng ta đi.”

Ta kinh ngạc ngoái đầu nhìn lại, nam tử mặt trắng xanh. Từ “Biểu ca” lại không tài nào thốt lên được.

Hắn thật sự muốn vị trí cao cao tại thượng kia sao? Không phải thế thì vì sao không giữ chặt ta?

“Vương gia mượn đại hôn này để giữ hắn lại, còn dụ được Dương Trọng Vân đang trên đường tới, sau đó một lưới bắt hết.Vi diệu nha, chủ ý này thật sự hay.”

Tối hôm qua, lời người nọ nói như hiển hiện bên tai. Ta còn cho rằng, ta có thể khuyên hắn từ bỏ ngôi vị kia, cùng ta hai người sống ở Lăng Nam rời xa thị phi kinh thành. Nhưng hiện tại, chỉ một câu Quân Lâm nói “Đi tìm Thư Nghiên, ngôi vị hoàng đế kia sẽ là của ngươi” hắn liền đồng ý buông tay. Đầu óc trống rỗng, Quân Lâm dắt ta đi nhanh.

Ta muốn dừng lại, nhưng làm sao cũng dừng không được.

“Bát tiểu thư” Thập Hạ ngăn chúng ta lại, ánh mắt hắn nhìn về phía Quân Ngạn, cắn răng nói “Chủ nhân”

Hắn cũng không nói lời nào, không bước đến, giống như đang cố nhịn, là lựa chọn khó xử sao?

Ta và ngôi vị hoàng đế.

Thị vệ canh cửa rút đao, Quân Ngạn vẫn khiến người ta gọi Quân Lâm là “Quân Lâm công tử”,cho nên thị vệ trong phủ có rất nhiều người không biết được thân phận của hắn. Có lẽ biết rõ thì bọn hắn cũng không dám làm như vậy, tựa như lời Quân Ngạn nói, nơi này là Lăng Nam, không phải kinh thành.

Quân Lâm vẫn nắm tay ta, thậm chí kiếm của hắn cũng không rời vỏ, cứ như vậy bước lên trước. Hắn sao lại chắc chắn Quân Ngạn sẽ không hạ lệnh?

Mãi cho đến khi ra cửa cổng Ngạn Vương phủ, Quân Ngạn cũng không hạ lệnh ngăn chúng ta lại. Ta chỉ cảm thấy mọi chuyện đều rất chân thật, vì sao sau một đêm lại biến thành như vậy?

Quay mặt nhìn nam nhân bên cạnh, khó khăn mở miệng: “Vừa rồi ngươi nói gì với biểu ca?”

Hắn thản nhiên nói: “Ta đem ngôi vị hoàng đế tặng cho hắn.”

“Không.” Lắc đầu, “Ngươi ghé bên tai hắn nói gì?” chuyện cho đến bây giờ khiến ta nghĩ không ra

Hắn còn có thể nói gì với Quân Ngạn

Hắn chậm rãi quay mặt lại nhìn ta, nghiêm túc nói: “Ta đem mọi thứ trả lại cho hắn.”

Thật không? Thật sự chỉ là như vậy?

Vậy Quân Ngạn không giữ ta, có phải nói hắn chấp nhận điều kiện này?

Ta như thế nào cũng không dám tin điều này là sự thật. Cắn răng, không bước đi tiếp. Hắn cũng theo ta dừng lại, đáy mắt không chút kinh ngạc, giống như ta muốn làm gì hắn đều hiểu. Ta còn chưa mở miệng hắn đã đoạt lời: “Nàng cũng không cần trở về, ta với nàng ở trong thành ba ngày, không quá ba ngày, hắn chắc chắn khởi hành hồi kinh.” Lời hắn nói chắc như đinh đóng cột lại làm cho lòng ta hoảng sợ không thôi. Ngơ ngác mà nhìn hắn, không biết hắn còn có thể nói gì nữa. Ý  ta cũng vậy, muốn nán lại chờ xem Quân Ngạn hồi kinh, như thế ta liền chỉ có thể đi theo hắn. Bị hắn lôi kéo, ta u muội bước từng bước một đi tới. Hắn kéo ta đến cửa cổng, chợt dừng bước nhìn ta, nói nhỏ: “Đem hỉ phục cởi ra.”

Ta kinh ngạc, tại đây?

Hắn cũng đem áo khoác cởi ra đưa ta: “Phủ thêm áo ta. Không thì nàng ra ngoài thành mặc vậy sao được.”

Cúi đầu, y phục này đúng thật không thể ra thành. Trên người ta còn mặc hỉ phục, như vậy khi ra đường lớn chắc chắn sẽ rước lấy vô số ánh mắt dèm pha. Thậm chí rất nhanh sẽ có người biết ta từ Ngạn Vương phủ đào hôn mà ra, Ngạn Vương là vua nơi này.

Không lẽ ta lại biến biểu ca thành trò cười tại Lăng Nam sao?

Không, không được.

Cắn răng cởi y phục mặc y phục hắn đưa qua. Thật rộng, tay áo buông dài xuống mặt đất cũng gần như bị ta giẫm lên, phải cố định lại, thắt gọn mới không còn chuyện mỗi bước đi đều giẫm lên.

Hắn lại khom lưng bế ta lên, ta kinh sợ, né tránh. Hắn liền nở nụ cười: “Đừng động, tìm được khách điếm sẽ bỏ nàng xuống.”

Ta ngạc nhiên, hiện tại chúng ta còn có bạc để ở trọ sao?

Hắn như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng ta, lại nói thêm: “Hắn sẽ không tìm chúng ta, nếu không vừa rồi sẽ không đặt chân ra được cửa cổng Ngạn Vương phủ. Hơn nữa, ta cũng muốn thử xem….” Hắn cúi xuống, rồi lại không nói tiếp.

Vì sao bọn hắn như có nhiều chuyện mà ta không biết, Quân Ngạn đã thế hắn còn như vậy.

Cắn môi, ta không hỏi.

Hắn liền thản nhiên bế ta vào Khách Phạt, khiến ta xấu hổ vô cùng, đành phải đem mặt dấu vào ngực hắn. Tiểu nhị nhiệt tình tiếp đón, nhìn chúng ta như vậy cũng không hiển lộ kinh ngạc, chỉ cười nói: “Khách quan ở trọ hay dừng chân ạ?”

“Ở trọ, một căn phòng hảo hạng.” Hắn thản nhiên nói

Một phòng? Nắm tay hắn cắn răng nói: “Hai phòng.”

Tiểu nhị kinh ngạc nhìn chúng ta, không biết nên nghe ai mới tốt. “Một gian.” Hắn lại nói, còn cúi cuống nhìn ta nhỏ giọng nói: “Bạc trên người không nhiều.”

Bạc không nhiều, hắn còn ở phòng hảo hạng, nắm cánh tay hắn dùng chút lực, thuận tay lấy trâm ngọc trên đầu xuống đưa cho tiểu nhị: “Chúng ta muốn 2 phòng.”

Hắn nhíu mày, tiểu nhị xấu hổ đứng, không biết có nên đưa tay nhận ngọc của ta hay không, hắn lại bế ta đi nhanh lên lầu, một mặt nói: “Một phòng là đủ.” Hắn lại nhìn ta: “Nàng ngủ giường, ta ngủ đất.”

Chợt ngẩn ra,

Quân Lâm như vậy….

Tiểu nhị rốt cuộc cũng hồi phục tinh thần, vội đuổi theo, nhiệt tình dẫn chúng ta đến cửa phòng. Quân Lâm quay đầu nhìn hắn nói: “Làm phiền ngươi giúp ta mua một bộ y phục nữ.” Hắn nói xong, từ trong lồng ngực lấy ra một thứ vật phẩm gì đó cho tiểu nhị, lại nói: “Cái này là tiền thuê phòng còn có y phục, cũng dư rồi.”

Ta thấy rõ là một khối ngọc giác trong suốt.

Thì ra hắn nói bạc trên người không nhiều là thật, sợ là lần này rời đi, trừ khối ngọc này ra cũng không mang theo vật gì, mà theo tính tình hắn cũng sẽ không lấy một phân một hào nào từ Ngạn Vương Phủ.

Tiểu nhị nhìn ngọc giác vài lần, càng cười càng lớn, vội gật đầu: “Vâng vâng, công tử yên tâm, tiểu nhân lập tức làm tốt việc ngài giao.” Hắn nói xong còn không quên đóng cửa phòng giúp chúng ta, mới cười chạy xuống lầu.

Đặt ta xuống, hắn liền xoay người sang chỗ khác. Ta mới phát hiện, tay phải của hắn khẽ run lên. Mới nhớ tới vết thương trên vai phải của hắn, muốn mở miệng hỏi, lời nói đến môi lại không thốt nên lời.

Một lúc lâu mới thấy hắn xoay người lại, ngồi đối diện ta. Trên mặt hắn nhìn không ra vẻ khác thường, lấy bình trà trên bàn rót cho ta một ly nước, nói: “Nàng uống chút nước.”

Ta phát hiện, tay phải hắn không cử động được, có phải đầu vai rất đau?

Không biết sao, ta bỗng nhớ đến Thập Hạ. Quân Lâm chỉ bị thương nhưng đã đau đến như vậy, còn Thập Hạ thì sao? Cảnh tượng lúc đó ta không có thấy, không biết như thế nào, thật khiến người lo lắng.

Ta không đưa tay nhận lấy ly trà hắn đưa qua, dời mắt nhìn nơi khác, xoá bỏ nghi ngờ, hỏi: “Biểu ca rời kinh bị tập kích trên đường, có phải do ngươi phái người.”

Nghe tiếng động đặt ly trà xuống bàn, rồi sau đó truyền tới giọng hắn: “Không phải ta.”

“Có phải không?” Hỏi, mới tự giác buồn cười. Dương Trọng Vân nếu khư khư cố chấp vì hắn bài trừ nguy hiểm, sao lại có thể cho hắn biết.

Hắn cúi đầu, cũng im lặng. Hắn nhất định cũng không chắc chắn. Lúc tiểu nhị trở về mang theo bộ xiêm y, tơ lụa thượng hạng, xem ra hắn cũng là kẻ phân biệt được hàng tốt xấu, biết khối ngọc Quân Lâm đưa đáng giá, cũng không dám thất lễ chúng ta.

Like nhé ^^

- Tập sống vs thói quen mới... ! - Nhìn đời bằg nụ cười nhếch môi :') - Và !~ - Buôg lơi với 3 từ - '' Sao cũg được "

Leave A Reply