Hẹn ước – Chương 25

0
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Chương 25: Thật hơn giả, giả hơn thật

Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Thấy hắn nói vậy, ta hơi ngượng ngùng, mặt hơi nóng lên:

-Nhìn ta làm gì? Nhìn gần một năm rồi, cũng xem đủ rồi…

-Ta đang nghĩ, rốt cuộc trái tim nàng dành bao nhiêu phần cho ta…

Ánh mắt hắn nhìn ta rạng rỡ:

-Không biết lúc nàng nhìn thấy ta có reo hò nhảy nhót, vẻ mặt tươi cười hay không…?

Ta thật sự không hiểu, Yến Văn Hàn Thu này ngày nào cũng bị chuyện quốc gia đại sự làm phiền muộn đến chết, sao mỗi lần thấy ta là lại dây dưa đến vấn đề tư tình nhi nữ thế nhỉ? Mấy lần vì thế mà ồn ào tới cụt hứng bỏ về, thậm chí còn từng chiến tranh lạnh một lần, kết quả vẫn cứ vòng vòng lặp đi lặp lại quá trình này, không thấy mệt à…

Ta rút ra bài học kinh nghiệm lần trước, quyết định không đối đầu với hắn, đỡ chuốc phiền toái cho bản thân.

-Ta nói tất cả đều là người, người cũng không tin…

Ta liếc nhìn hắn.

-Ta nói trong lòng ta đều là nàng, nàng có tin không?

Ta sửng sốt, không biết nên nói gì.

Nếu như một người đàn ông nói, trong lòng chỉ có ta, có lẽ ta sẽ cảm thấy có thể tin; còn nếu là vị vua đứng đầu một nước chỉ tay năm ngón nói với ta như thế, trừ kinh ngạc và không tin ra ta cũng sẽ không còn ý nghĩ nào khác.

Ta bình tĩnh nhìn cặp mắt của Yến Văn Hàn Thu, đôi mắt ma mị tuyệt sắc tràn đầy tình nghĩa nồng đậm, thật sự rõ ràng toàn tâm toàn ý, là vòng xoáy tình cảm sâu thẳm, nhìn kiểu gì cũng không phải giả dối…

Hóa ra ánh mắt của một người có thể thần kỳ đến vậy, nếu anh ta tình nguyện cho bạn thấy rõ, như vậy bạn có thể thấy vẻ đất trời lâu dài trong đôi mắt ấy, nhìn thấy sông cạn đá mòn, còn nếu anh ta không muốn cho bạn biết, bạn chỉ có thể thấy sự trống rỗng, tình cảm thái độ giống như đang đeo mặt nạ…

Nhưng ta có thể tin tưởng tình cảm của bậc đế vương sao? Có thể không? Dĩ nhiên, ta không thể…

Lời hắn nói chỉ có thể nghe, chứ không hợp để dốc lòng tin tưởng, vì tình yêu của đế vương cho tới giờ là ăn hôm nay lo bữa ngày mai, không có quy luật cũng không thể dự đoán, lại càng không có cái gọi là toàn tâm toàn ý, trường tồn mãi mãi…

Tình yêu của đế vương chỉ là truyện thiếu nhi, mà truyện thiếu nhi, chỉ có trong hư ảo mới có thể sông cạn đá mòn…

-Người, biết trong lòng người có bao nhiêu chỗ để lại cho ta không?

Ta cười hỏi.

Ta coi như trò đùa vui, không cần nghiêm túc quá mức.

-Thiến Thiến, ta tình nguyện chờ nàng…

Lời nói của Yến Văn Hàn Thu lại khiến ta chấn động thêm một lần nữa, ta ngơ ngác nhìn hắn, muốn hỏi, nhưng lại không biết hỏi những chuyện gì…

Chúng ta cứ nhìn nhau như vậy, trong phòng yên tĩnh đáng sợ…

Một lúc lâu sau, ta thu hồi ánh mắt của mình, nhẹ giọng nói:

-Không phải hoàng thượng từng nói, ta là thê tử của người, là hoàng hậu Bắc Ấp, giờ thế, sau này cũng thế, mãi mãi vẫn như thế. Sống, là vợ chồng, cho dù chế cũng sẽ chôn cùng một huyệt, đây là sự thật bất kể chuyện gì cũng sẽ không thay đổi? Ta hiểu, hiểu rõ ý người…

Yến Văn Hàn Thu ôm thắt lưng ta, ta chầm chậm dựa vào ngực hắn, giọng nói vang lên trên đỉnh đầu:

-Có thể nàng hiểu, cũng có thể, nàng mãi mãi cũng sẽ không hiểu.

Có lẽ, đôi lúc ta thật hy vọng bản thân không hiểu gì cả, hy vọng bản thân chẳng biết gì hết. Nếu vậy, ta có thể yên ổn sống nốt cuộc đời còn lại, thường mọi thứ tốt đẹp như thanh kiếm sắc, vì người ta thường nhớ lại những chuyện tốt đẹp vào lúc đêm tối yên tĩnh, mà lúc nhớ tới những thứ tốt đẹp thường nhớ chuyện sau khi mất những thứ đó…

Lúc đi thăm Lý Đức Thắng, hắn đã hơi mở mắt ra, mí mắt sưng phù dọa người, Như Ý đùa ác nói hắn rất giống cá chép hoa bơi ở hồ nước trước sân trong Phượng cung.

Khi Yến Văn Hàn Thu ở cạnh ta hắn lại không nói gì, chỉ đơn giản hỏi ai ở bên cạnh hầu hạ ta, còn để Trân Châu và Như Ý quay về Thanh viên hầu hạ.

Tất nhiên ta không thể hỏi lúc trước có chuyện gì xảy ra trước mặt Yến Văn Hàn Thu, nên ta về Thanh viên cùng dùng bữa tối với Yến Văn Hàn Thu, Lưu Thành ở lại đợi hỏi hắn sau.

Bên cạnh ta đều là cung nữ và thái giám đưa từ Nam Lương tới đây, mọi người đều làm tròn trách nhiệm, rất vừa ý ta.

Mắt thấy đã bắt đầu mùa đông, trong phòng phải có bếp lò sưởi ấm, lúc ta ở Thanh viên cũng đã đặc biệt thiết kế loại bếp hay dùng ở vùng nông thôn, khi nhóm lửa, phòng sẽ ấm lên nhiều.

Yến Văn Hàn Thu nói Chu Toàn chuyển tấu chương tới phê duyệt ở phòng của ta, ta ngồi đối diện hắn, rót hai chén trà, sau đó tìm bừa một quyển sách lật lật xem xem.

Đa phần thời gian chúng ta đều không nói gì, ai nấy đều làm việc của bản thân, có điều cảm giác có vẻ tốt hơn so với trước đây, giống như ăn ý, khoảng cách xa xôi giữa hai bên được kéo lại gần rất nhiều.

Đôi lúc hắn cũng hỏi ý kiến ta, thật ra ta không rõ lắm mấy chuyện trị quốc, sợ nói sai sẽ để hắn chê cười, hơn nửa đều khước từ nói không hiểu. Hắn cười nhẹ, nói với ta: Nàng xảo quyệt có thừa, cứ lấy cớ là không thể. Ta cười cười không để ý tới hắn, cứ thế đọc sách.

Nhiếp Phàm đem một bản thẩm vấn thuật lại vụ của Từ thái y tới bẩm báo Yến Văn Hàn Thu, còn bộ Hình phụ trách điều tra vụ Từ thái y cũng báo viên quản đốc đã nhận tội chuyện mình nhận hối lộ.

Trương Đông cũng đã nhận tội, nhưng Vương Thông và Lưu Tiểu Kiều vẫn cắn chặt răng không chịu khai ra Ninh tần.

Ta qua phòng Lý Đức Thắng hỏi lần đó hắn thấy tiểu thái giám xuất cung kia là ai, hắn nói, người đó là Vương Thông…

Ta nói Nhiếp Phàm sai người ra ngoài cung thăm dò xem hôm đó rốt cuộc Vương Thông xuất cung đã mang thứ gì trở về, còn về mặt khác, đưa Vương Thông và Lưu Tiểu Kiều tới phòng thẩm vấn thẩm vấn lại một lần nữa.

Mặc dù ta không thích lo chuyện bao đồng, nhưng đối với những người bị chủ nhân sai khiến lợi dụng vẫn hy vọng có thể giữ lại một con đường sống cho bọn họ, dù sao, ở thời đại này, người dưới nhiều lúc không thể làm theo ý muốn của bản thân, ta không muốn liên lụy quá nhiều, có thể bớt trừng phạt sang cảnh cáo, ta không muốn mất thêm một mạng người, cũng coi như là tích đức cho bản thân đi…

Gặp lại hai người đó, quần áo đã xơ xác thành nhiều mảnh, mặt mũi bẩn thỉu, chắc lúc trước đã phải chịu cực hình.

-Trương Đông đã khai ra, quản đốc kia cũng đã khai, về phần Vương Thông ngươi, thứ nhất là chuyện xuất cung mua thuốc, tư thông với cung nữ là chuyện thứ hai, ngươi không lập công chuộc tội, ngược lại chết không hối cải, đúng là ngu xuẩn tột cùng…

Ta lại thay đổi ánh mắt:

-Lưu Tiểu Kiều, chuyện của Tiểu Cúc năm đó bản cung không muốn nhiều lời, kết cục của người, so với nàng ấy cũng không thua kém gì đâu. Không tin, ngươi cứ thử xem…

-Hoàng hậu, người vì tư thù mà làm to chuyện, đúng là không có tác phong của một quốc mẫu…

Lưu Tiểu Kiều nhìn ta chằm chằm, không có chút sợ hãi nào.

Ta cười:

-Nếu như, chủ nhân của ngươi cũng có thể vì các ngươi mà to chuyện với bản cung, vậy bản cung mới đúng là không còn lời nào để nói, có điều không biết đợi tới lúc sự thật được phơi bày, ngươi còn có thể viện lý do thoái thác như thế hay không. Vả lại, đây không chỉ đơn giản là chuyện bất ngờ của Lý Đức Thắng, mà còn liên quan đến long thai, ngươi nói xem có nghiêm trọng không? Có đáng giá để làm to chuyện hay không?

Bị ta nói vậy, nàng ta nhất thời im lặng.

-Đến đứa con trong bụng mình cũng có thể hãm hại, thì đám người dưới nô tỳ các ngươi là cái gì? Nếu chuyện ập tới kẻ đầu tiên mà ả coi như tốt thí sẽ là các ngươi… Không tin à? Vậy thì chờ lần gặp tiếp theo xem lời bản cung nói có linh nghiệm hay không đi…

-Cho các ngươi một cơ hội cuối cùng, khai hay không khai? Chọn sống hay chết, các ngươi mà nghĩ sai thì hỏng hết…

Sau một lúc lâu, hai kẻ đó vẫn không chịu lộ ra nửa câu.

-Một khi đã vậy, đừng trách bản cung không cho các ngươi cơ hội…

Liếc nhìn bọn họ thêm một lần, ta đứng dậy, ra khỏi nhà lao. Đi qua cửa giao cho Nhiếp Phàm:

-Đợi lát nữa bản cung tới gặp Trương Đông, còn có vài chuyện muốn hỏi.

Hắn đáp lời:

-Tuân mệnh.

Đi được hai bước bỗng nghĩ ra, lại quay đầu hỏi hắn:

-Chuyện Vương Thông ngươi điều tra kỹ chưa?

Nhiếp Phàm đáp:

-Thuộc hạ đã điều tra ổn thỏa, hoàng hậu nương nương đoán không sai…

Thật tốt quá, giờ chỉ còn đợi Yến Văn Hàn Thu tự mình tới thẩm tra vụ án này, cảnh hay, còn đang chờ ở phía sau…

Tình trạng Lý Đức Thắng đã tốt hơn, Yến Văn Hàn Thu cũng đã hạ lệch dược thiện phòng cấp dược liệu tốt nhất cho Lý Đức Thắng, vì thế, vết thương rất mau lành.

Mới tỉnh lại vài ngày, đã có thể đi lại nếu có người dìu đỡ. Ta rất mừng vì hắn đã hồi phục, nhưng vết thương trên mặt hắn từ đuôi lông mày tới sau tai không còn cách nào lành lặn như cũ, để lại một vết sẹo rất đáng sợ, có thể thấy rõ.

Lý Đức Thắng nói, ngày đó tới cạnh cung Cẩm Dương làm việc, lúc ra khỏi cửa Ninh tần gọi hắn tới chờ ở phòng trong, nhờ mang hộ thứ gì đó cho ta, lúc hắn từ sân đi ra vừa hay nghe thấy Ninh tần đang nói chuyện với Vương Thông, đang hỏi tình hình trong Phượng cung, chưa nói được mấy câu, Lý Đức Thắng đã bị người ta tấn công từ sau lưng. Vì số người không ít, hắn né không hết, bất lợi ngoài dự liệu, về phần vết thương trên mặt làm sao mà có, hắn cũng không rõ, có thể sau khi hắn bất tỉnh mới bị…

Cộng thêm chuyện này, ta mới biết, hóa ra lúc trước Ninh tần vẫn luôn theo dõi nhất cử nhất động trong Phượng cung, tất nhiên cũng đã xếp ta vào danh sách những cái đinh trong mắt, lần này là Văn quý phi, lần sau sẽ tới lượt ta…

Yến Văn Hàn Thu nghe Nhiếp Phàm bẩm báo cũng đã biết được sơ sơ mọi chuyện, vô cùng tức giận, hạ lệnh triển khai điều tra toàn bộ, kể cả thân tộc với Ninh tần cũng đều bị thẩm vấn, Ninh tần bị nhốt trong cung Cẩm Dương, không thể tự do ra vào.

Nhiếp Phàm cũng điều tra được chuyện xuất cung trước đây của Vương Thông, ngay cả chỗ hoa hồng đỏ cũng đã điều tra rõ ràng, chờ ngày xét xử chính thức.

Văn quý phi vốn im hơi lặng tiếng lâu nay nghe nói chuyện của Ninh tần lại vỗ tay trầm trồ khen ngợi, còn vui vẻ phấn chấn tới nỗi đến Phượng cung ca ngợi công đức của ta. Mỗi lần thấy nàng ta, ta đều liên tưởng tới con chim công xòe đuôi phấp phới.

Quả thật, nói theo mức độ, chuyện nàng ta được sủng ái cũng là chuyện trong dự kiến. Xinh đẹp, phong tình, quyến rũ, biết nũng nịu, biết khi nào phải uốn gối tiếp đón, lại biết cách lợi dụng hết ưu thế của phụ nữ, người phụ nữ như vậy ai lại không thích chứ?

Nếu nói ta và Văn quý phi đứng chung một chỗ, nhất định sẽ không cho rằng ta là hoàng hậu, nàng ta là tần phi.

Nàng ta khoan thai đẹp đẽ cao quý, ta đơn giản trong sáng thuần khiết, đến ngón chân nàng ta cũng cao quý, ta thì đạm bạc hòa nhã, nàng ta giỏi về quyền kế, còn ta chỉ trong tình huống bất đắc dĩ mới không trâu phải bắt chó đi cày xuất đầu lộ diện.

Quan trọng hơn là nàng ta có dáng vẻ yểu điệu đáng yêu của một thiếu nữ, ta có hóa trang cũng không được, ngay cả Yến Văn Hàn Thu cũng nói với ta, cho tới giờ ta vẫn không phải là loại người cụp mắt nghe lời…

Tất nhiên, mọi lớp cải trang của ta tới cuối cùng cũng thất bại hoàn toàn, biến thành một người phụ nữ cổ quái lạnh lùng, một hoàng hậu không quyết đoán cũng không theo đuổi…

Ta rất ngạc nhiên với chính mình, đối với Văn quý phi cũng có mấy phần thưởng thức, dù sao nhân tài như vậy mới có thể thành châu báu, còn ta? Rất không tập trung, thật sự đã lãng phí một vị trí tốt như vậy, mọi người ai nấy đều nuối tiếc…

Rất mau chóng, Yến Văn Hàn Thu gác chuyện nước sang một bên, đặc biệt xử lý chuyện của Ninh tần, hiển nhiên hắn rất tức giận vì chuyện này.

Hóa ra, mọi đàn ông đều thích phụ nữ thông minh, nhưng thông minh phải nắm chắc độ chuẩn xác, đừng chọc giận thánh thượng, lại có thể phỏng đoán được thánh ý, cho dù gây sóng gió châm ngòi cũng phải hành động bí mật nhanh nhẹn, nhất thiết không thể để người ta nắm được cái đuôi.

Dễ thấy, Ninh tần là một phụ nữ thông minh, có điều lại thông minh quá, như vậy tay chân sẽ không đủ sạch sẽ nhanh nhẹn…

Mới không gặp có vài ngày, cả người đã gầy đi rất nhiều, sắc mặt trắng bệch, hình tượng mượt mà ngoan ngoãn trước đây không còn tồn tại. Chuyện của Ninh tần đã bại lội, còn liên lụy tới một người, đó chính là Vu phi.

Ngay hôm Yến Văn Hàn Thu thẩm vấn, Ninh tần không chút do dự nói rõ mối quan hệ giữa Vương Thông và Lưu Tiểu Kiều, tuyên bố không biết chuyện Vương Thông xuất cung mang hoa hồng đỏ về, hơn nữa còn đổ hết là do Vu phi sai khiến, không có liên quan gì đến ả…

Vương Thông và Lưu Tiểu Kiều trên điện nghe xong trợn mắt há hốc mồm, Vu phi thì lại không nói nổi nửa câu.

Yến Văn Hàn Thu công khai kết quả điều tra của bộ Hình, ngay cả nhân chứng vật chứng cũng đã chuẩn bị đầy đủ, Trương Đông, còn một trăm lượng bạc lục soát được trong bọc của Từ thái y, còn cả viên quản đốc và một vài người ở dược thiện phòng, tất cả đều do Ninh tần đứng sau lưng sai khiến, ả dứt khoát không nhận, còn khăng khăng nói, hoa hồng đỏ làm sảy thai là do Vu phi sai Vương Thông đi mưu hại ả…

Cuối cùng, rốt cuộc Vương Thông cũng không chịu nổi Ninh tần phản cung tất cả, ngay cả chuyện ngày đó mưu hại Từ thái y như thế nào cũng khai ra, hoàn toàn khớp với khẩu cung trước đó của Trương Đông, sự thật mọi chuyện rốt cuộc cũng đã phơi bày rõ ràng.

Đây là âm mưu do Ninh tần bày ra chặt chẽ tỉ mỉ, mục đích của ả là muốn lật đổ Văn quý phi, nên ả chọn Từ thái y dưới trướng Văn quý phi để ra tay, lúc biết mình mang thai ba tháng đã sai người tới thái y viện chỉ tên Từ thái y tới bắt mạch cho ả, để Từ thái y trở thành người duy nhất xem mạch an thai cho ả ta.

Tất nhiên, sau khi làm như vậy, người đầu tiên biết Ninh tần mang thai, chính là Văn quý phi.

Sau đó ả sai Vương Thông xuất cung tìm mua hoa hồng đỏ về, cùng lúc đó hối lộ vị quan quản đốc kiểm đếm dược thiện phòng, số hoa hồng đỏ bị thiếu vài lạng cũng không ai điều tra biết được, không kinh động tới ba lần phê duyệt kiểm soát cũng như không cần cho người mạo hiểm làm liều ăn trộm ở dược thiện phòng, chỉ cần đối phó một cửa duy nhất quan trọng nhất vô cùng đơn giản.

Còn lại chỉ chờ thai nhi ba tháng bị thuốc kích thích làm sảy, sau đó theo kế hoạch lúc trước hại chết Từ thái y.

Như vậy, không cần phao tin cũng có thể lấy chuyện bị sảy thai và chuyện Từ thái y chết đột ngột đưa lên mặt bàn, lại thêm khẩu cung đáng ngờ của tiểu thái giám, và lục soát được một trăm lượng vàng trong bọc của Từ thái y, Từ thái y lại là người của Văn quý phi, trước giờ Văn quý phi vốn là kẻ ngang ngược kiêu ngạo không nể nang ai, cho dù nàng ta làm vậy cũng rất bình thường.

Và như thế, nếu bắt được Văn quý phi, cho dù việc lớn đã thành, sau khi sảy thai, ả ta nói với Vu phi tìm thấy trâm phượng bên người Từ thái y, và thế, Vu phi liều lĩnh lại không có tâm kế sẽ tới chỗ ta giải oan cho ả, nếu vậy, sẽ bỏ qua một vụ nghi án còn nhiều uẩn khúc như thế nào?

Nhưng lúc trc sự xuất hiện của Lý Đức Thắng lại lộ ra chút manh mối, cái đinh chưa được nhổ bỏ này sẽ khiến tất cả thất bại, giết Lý Đức Thắng sẽ không phạm sai lầm nữa, ai ngờ, hắn lại không chết như một kỳ tích…

Ta đã đoán chính xác chuyện sau đó kẻ hại Lý Đức Thắng sẽ tìm tới Phượng cung thám thính tình hình, vì ta đã phong tỏa chặt chẽ tin tức bệnh tình của Lý Đức Thắng với người ngoài, nếu người đó muốn biết chút thông tin cũng chỉ có thể sai người tới nghe ngóng. Vậy nên ta mới có thể bắt được Trương Đông và Vương Thông, tìm hiểu rõ ngọn ngành mọi chuyện.

Thật ra, nếu lúc trước Ninh tần chuyên tâm vu oan Văn quý phi thì cũng sẽ không gặp cảnh như ngày hôm nay, cho dù ta cảm thấy bên trong có điều khuất tất, cũng nhất định sẽ không ra mặt vì Văn quý phi, chỉ biết âm thần cẩn thận có chừng mực với Ninh tần mà thôi. Nhưng ngoài dự liệu chuyện của Lý Đức Thắng đã phá vỡ thế cân bằng, xảy ra biến cố, ta tất nhiên không thể ngồi yên mà không quan tâm, hơn nữa ta từng thề thù này không báo thề không làm người, nếu ả nghĩ tuyệt đối không thể sai sót nhầm lẫn, tất sẽ lộ ra dấu vết đợi ta tìm thấy…

Chuyện tới nay, tất cả đều đã phơi bày, Ninh tần không còn viện được cớ nào nữa, nhưng lúc này ả quỳ gối phía dưới lại không hề sợ hãi chút nào.

Mặt Yến Văn Hàn Thu không chút thay đổi:

-Một phi tần hậu cung lại có thể giả dối đa đoan nhiều thủ đoạn thâm hiểm như vậy, khiến hậu cung không thể yên bình, hại chết thái y, hối lộ quản đốc dược thiện phòng, còn dám tự tiện ra ngoài cung mua hoa hồng đỏ về để làm hỏng thai, trên đời này không có người nào ác độc như thế, ngươi không chết, thì lấy gì để yên lòng người?

Ninh tần không chút hoang mang, chầm chậm giơ tay vuốt tóc mình, nói nhỏ nhẹ:

-Thần thiếp tự nhận mình có tội, nguyện chịu phạt, có điều…

Ả giương mắt nhìn phía trên:

-Chuyện thần thiếp mang thai ba tháng Văn quý phi đã sớm biết, chỉ có điều, thang thuốc Từ thái y kê đúng là có một vị thuốc là thuốc cấm…

Nói tới đây lấy ở trong người một tờ giấy, thái giám đem đơn thuốc trình cho Yến Văn Hàn Thu xem, Yến Văn Hàn Thu nhìn xong mặt xanh đen ngay lập tức, giơ tay vo vo ném tờ giấy đi.

-Nói xằng nói bậy, chết đến nơi rồi còn định vu oan hãm hại, không biết hối cải…

Sau đó mặt không chút thay đổi ra lệnh cho Nhiếp Phàm:

-Giải Ninh tần xuống dưới, chờ ngày xét xử…

Ninh tần nhìn chằm chằm một loạt phản ứng của Yến Văn Hàn Thu, không nói gì, đôi mắt đầy tơ máu, ả nhìn đầy oán hận nhưng không nói, lặng im không tiếng động như nước, có tuyệt vọng và không cam lòng.

Ta nhìn ả, tâm trạng đó rốt cuộc cũng khiến ta cảm thông. Tuyệt vọng không thể nói, đau đớn nhưng không rơi lệ, thường thì chúng ta dùng để biểu đạt lúc chúng ta không còn lời nào để nói, là cách đơn giản nhất, sâu sắc nhất, chỉ một ánh mắt cũng đủ diễn tả.

Nếu người ấy có thể biết, vậy không cần nhiều lời, nếu hắn không hiểu, thì nói gì cũng là vô nghĩa.

Cuối cùng đại điện cũng lấy lại vẻ yên tĩnh, ta chậm rãi đi qua điện, đứng ở vị trí Ninh tần từng quỳ ngẩng đầu nhìn Yến Văn Hàn Thu, trong lúc đó cái khoảng cách trên dưới, gần như vậy mà cũng xa đến thế.

Vẻ mặt Yến Văn Hàn Thu trong cơn thịnh nộ lúc trên điện vẫn còn rõ mồn một trước mắt, yêu à? Quá xa xỉ, bên cạnh hoàng thượng mãi mãi không thiếu tinh yêu, mà tình yêu đó xuất phát từ ai, với hắn, cũng chẳng có gì chênh lệch quá lớn…

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Leave A Reply