Hẹn ước – Chương 24

0
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Chương 24: Rẽ mây nhìn trời

Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Ba người đứng trong phòng, Nhiếp Phàm, còn có Giang thái y. Tiểu thái vừa bị bắt đến giờ đang quỳ rạp xuống đất, đầu cũng không dám ngẩng lên, cảnh tượng im lặng.

-Vừa hay đô thống ngự lâm thủ vệ Nhiếp Phàm ở đây, vậy bản cung sẽ giải quyết chuyện Ninh tần sảy thai trước, ngươi nói mình là người của cung Ngu Thần, vậy ngươi quen hắn không?

Tiểu thái giám nơm nớp lo sợ gật đầu nói:

-Tiểu nhân quen, là Trương Đông kẻ hầu hạ Ninh tần nương nương trong cung Cẩm Dương…

-Nàng kia là ai?

Ta chỉ một người khác cho hắn xem hắn ngẩng đầu, cả người run bần bật:

-Nàng, nàng…

Cô gái quỳ trên mặt đầu dập đầu liên tục:

-Hoàng hậu nương nương, nô tỳ, không quen hắn, chưa bao giờ gặp mặt, xin hoàng hậu nương nương minh xét…

Tiểu thái giám đối mặt với cung nữ vừa nói kia đầu tiên là sửng sốt, sau đó lại thề thốt phủ nhận không quen nàng ta:

-Tiểu nhân cũng không quen vị cung nữ này…

Thấy bọn họ cứ khăng khăng không quen nhau, ta gọi Lưu Thành tới:

-Đưa thứ đó cho hắn xem…

Lưu Thành giở tờ giấy chi chít chữ để trước mặt tiểu thái giám:

-Ngươi xem xem, đây là cái gì?

-Cái này…

Tiểu thái giám đột nhiên vô cùng hoảng sợ.

-Lưu Tiểu Kiều, Vương Thông, các ngươi dám có gan làm chuyện thế này ở thâm cung nội uyển, nghĩ bề trên không biết sao? Chỉ cần ta gọi vài người dưới tới hỏi là đã hiểu ngay, hỏi các ngươi, chẳng qua là cho các ngươi biết sai thì sửa, cho các ngươi cơ hội lập công chuộc tội, xem ra, bản cung đã quá nhân từ rồi…

Hai người kia mặc dù không hé răng, nhưng run rẩy không kiềm chế được.

-Chiếu theo quy định, thái giám tư thông với cung nữ, bị đánh tới chết… Vậy, cho dù hai ngươi không muốn thừa nhận, còn có nhiều nhân chứng như vậy, dính líu đến thế mà có thể trốn thoát được sao?

Ta hỏi lại, hai người vẫn quỳ dưới đất không nói tiếng nào.

-Được, nếu sống không thể cùng vui, vậy để các ngươi chết thành cặp đi… Lưu Thành, đem năm mươi lượng vàng trong phòng Vương Thông công công và khăn tay của Lưu Tiểu Kiều tới cho thượng thư bộ hình xem qua, còn việc xét hỏi ngày hôm nay ghi lại để ngày khác làm căn cứ chính xác xét xử. Việc đô thống trước nhận hối lộ hoàng thượng cũng đã biết, còn lại, để người của bộ Hình xử lý…

Ta liếc nhìn Vương Thông và Lưu Tiểu Kiều rồi gọi Nhiếp Phàm:

-Nhiếp đô thống thấy cả rồi chứ, thái giám cung nữ hai kẻ tư thông này, còn có một kẻ lén lút phạm pháp trong Phượng cung, bản cung nghi ngờ những người này có liên quan tới vụ án của Lý Đức Thắng và cái chết của Từ thái y, nếu nhận tội có công có thể trách phạt nhẹ, đây có chết cũng không hối cải, không cần phải ra tay nhẹ nhàng…

Nhiếp Phàm lĩnh mệnh, gọi thị vệ chuẩn bị đưa ba người đó ra ngoài.

-Vụ án của Lý Đức Thắng, không phải bản cung không thể tra đến cùng, ngươi làm việc phải làm thật tốt, không thể để lọt gì cả…

Ta nói.

Trái lại có một thái giám xoay người ngã xuống mặt đất, lê người tới trước mặt ta:

-Tiểu nhân Trương Đông tình nguyện lập công chuộc tội, hoàng hậu nương nương khai ân, hoàng hậu nương nương khai ân…

Không sai, đây là kết quả mà ta muốn.

Trên đời có ai là không sợ chết? Thế gian không có người như vậy, ai ai cũng sợ chết, chẳng qua có một số không thể không chết mà thôi, ai lại muốn mình chết vì người khác?

Làm con dê chịu tội thay, làm con ma chết oan, đối mặt với sống chết, nhược điểm của con người sẽ lộ ra hết, đây là tính người…

Ta giương mắt nhìn hắn:

-Ồ? Ngươi lấy công chuộc tội? Nói thử xem công của ngươi lớn bao nhiêu để có thể bù được tội nào?

Trương Đông sợ hãi, trong chốn thâm cung này, cái chết của một vài thái giám với cung nữ không phải chuyện gì lớn, ngay cả hoàng thượng cũng không để ý, những người này giống như con kiến, ăn ngon mặc đẹp hay mạng rẻ chịu khổ đều phải xem bản lĩnh của mình và bản lĩnh của chủ nhân trên đầu, nói thì cũng là những người số khổ…

Trương Đông hiểu rõ lý lẽ đó, cho tới giờ, không có khả năng ta sẽ bỏ qua chuyện này, Ninh tần lại đang bất tỉnh nhân sự, Nhiếp Phàm do hoàng thượng phái đến, bộ Hình thẩm vấn cũng mạch lạc, cục diện đã quá rõ ràng, hắn ta là kẻ thông minh, hiểu ý ta nói cũng hiểu rõ thời thế..

-Tiểu nhân, tiểu nhân biết rõ chuyện ẩn bên trong cái chết của Từ thái y…

Hắn run rẩy đáp.

-Được, ngươi đã có ý như vậy thì lát nữa hãy nói cho Nhiếp đô thống bên cạnh nghe rõ, nói rõ ràng rành mạch, về phần công và tội của ngươi, trong lòng bản cung đã ghi nhớ, ngươi lui xuống đi…

Trương Đông bị mấy thị vệ kéo xuống, ta lại nhìn Vương Thông đang do dự:

-Ngươi xem ta và ả rốt cuộc ai có thể đấu được ai, ai mới là kẻ mỉm cười cuối cùng. Phận làm nô tài không đoán được ý qua lời nói và sắc mặt,kết quả sẽ như thế nào, bản cung không cần nhiều lời… Lui xuống đi…

Hắn vẫn không chịu lên tiếng, như thế, hai người bị Nhiếp Phàm giải xuống…

Tất cả lui ra ngoài, Lưu Thành cung kính hỏi ta:

-Sắc mặt công chúa nhợt nhạt quá, nên nghỉ ngơi một lát, ngàn vạn lần đừng mệt mỏi hại tới thân, nếu không sau khi tỉnh dậy Lý Đức Thắng sẽ lột da tiểu nhân mất…

Ta cười:

-Sao Lý Đức Thắng lại muốn lột da ngươi…

-Công chúa là cha mẹ tái sinh của Lý Đức Thắng, như tổ tông của hắn, tiểu nhân không chăm sóc tốt cho công chúa là tội lớn, Lý Đức Thắng sẽ trách…

-Giờ Lý Đức Thắng thế nào rồi?

Tâm trí bị kéo căng, ta cảm giác cơ thể cực kỳ mệt mỏi.

-Không còn sốt nữa, miệng vết thương cũng đã bắt đầu kết vảy, chắc sắp tỉnh lại, thái y nói tình hình rất tốt…

Ta gật đầu:

-Ngươi gọi Giang thái y tới đây, bản cung có chuyện muốn hỏi ông ta.

Lưu Thành phản đối:

-Công chúa vẫn nên nghỉ ngơi một lúc, lát nữa tiểu nhân sẽ mời Giang thái y tới cho người…

-Không cần, mau đi đi…

Lưu Thành không biết làm sao, đành phải xoay người đi mời.

Gần đây cơ thể dễ dàng mệt nhọc, thiếu ngủ, đầu choáng váng óc căng ra, khẩu vị cũng không tốt, ta chỉ có thể gắng gượng bản thân, xử lý bớt những chuyện thuộc bổn phận.

Yến Văn Hàn Thu không hề coi trọng chuyện hòa thân với công chúa Tây Ô, cùng lúc chiến sự biên cảnh mặc dù đang đình chiến, nhưng cũng không có nghĩa sau này sẽ an toàn.

Còn sự e dè đối với Nam Lương, với dã tâm và oán hận với Tây Ô giờ nào phút nào cũng là họa lớn trong lòng hắn, hắn giải quyết việc nước quá ư bận rộn, đối với việc chuẩn bị hòa thân hoàn toàn chẳng quan tâm.

Chỉ có ta vất vả ngược xuôi, thoạt nhìn vô cùng hiền lương thục đức, trên thực tế, ta hận không thể để cô công chúa Tây Ô kia gả tới đây ngay lập tức, bớt cho ta bao nhiêu phiền toái.

Nhưng, ta còn có việc lo lắng, đó là mối quan hệ hiện giờ giữa Nam Lương và Bắc Ấp, nếu thái tử có thể sắp xếp Tử Anh ở cửa khẩu Hàm Cốc, nói vậy trong lòng cũng đã có tính toán, mối quan hệ hữu hảo tốt đẹp này, không biết có thể duy trì trong vài năm tới không…

Không bao lâu sau Lưu Thành mời Giang thái y tới, trong cung không thiếu kẻ mật báo, tốc độ truyền miệng khiến người ta không thể coi thường, nghĩ chắc Giang thái y đã nghe thấy không ít.

Ông ta thấy ta, rất khiêm tốn cúi người hành lễ, không mang hòm thuốc theo, chỉ lẻ loi một mình tới đây, cũng không định bắt mạch cho ta.

-Hôm nay bản cung gọi ông tới đây, là muốn hỏi ông, lúc trước, cái lúc Ninh tần sảy thai, bốn năm vị thái y các ông hội chẩn, bản cung muốn biết, kết luận như thế nào?

Giang thái y suy nghĩ một lát rồi mở miệng nói:

-Quả thật Ninh tần nương nương bị dược tính của hoa hồng đỏ làm cho sảy thai, chuyện này cựu thần xác định, chúng thái y cũng không dị nghị…

Ta gật đầu, không nặng không nhẹ hỏi:

-Nói vậy ngài ở thái y viện lâu năm cũng có nghe đồn, nhất định biết Từ thái y không phải là kẻ thực sự kê đơn, mà chủ mưu thật ra là một người khác…

Giang thái y vẫn chưa lên tiếng, chỉ mơ hồ gật đầu, xem như đáp lời.

-Bản cung muốn hỏi Giang thái y một chút, cuối cùng thì người trong thái y viện có liên quan tới Ninh tần là ai? Tất nhiên, Giang thái y có thể không nói cho bản cung, chẳng qua, nghĩ là Văn quý phi cũng không làm việc như vậy, Từ thái y là thủ hạ của Văn quý phi, ngự y trong thái y viện các ông trong lòng đều biết rõ. Giờ người chết cũng đã chết rồi, mà nếu cái chết này lại liên lụy đến Văn quý phi, ông ngẫm lại mà xem, giả sử ngày khác đưa vụ án này ra thẩm vấn công khai, Văn quý phi còn có thể ngồi vững như núi Thái Sơn ở cung Ngu Thần nghe tin tức xem tình hình hay sao?

Lông mày Giang thái y nhíu lại, thoạt nhìn bộ dạng cực kỳ khó xử.

-Bản cung chỉ muốn lấy lại công bằng cho án oan của Lý Đức Thắng, về phần hậu cung này ai gây rắc rối, ai dài ai ngắn, ai tranh ai giành chỉ cần ở trong tình huống cho phép, bản cung đều mắt nhắm mắt mở, sẽ không hỏi đến. Vì thế, giờ chắc trong bụng Giang thái y đang rối, bản cung cũng không kết bè phái kéo ông về phe này, bản cung chỉ tùy việc mà xét, cho ông biết tình hình thực tế, coi như chỉ điểm để ông không liên lụy đến rắc rối này, phải chịu hãm hại oan uổng, không có gì hơn…

Thấy ta nói vậy, Giang thái y vội quỳ lạy:

-Hoàng hậu nương nương nói nghiêm trọng rồi, vi thần không có ý phỏng đoán suy nghĩ trong đầu hoàng hậu nương nương, xin hoàng hậu nương nương bớt giận…

-Giờ bản cung cực kỳ mệt mỏi, vốn nên nghỉ ngơi nhiều, chăm sóc cơ thể, về phần vì sao nói nhiều như vậy, thứ nhất là vì suy nghĩ cho sự an nguy của Giang thái y, thứ hai, là muốn dọn dẹp sạch sẽ tranh chấp lần này, để bản cung có chút thời gian thanh bình. Hy vọng Giang thái y có thể hiểu được ý định của bản cung…

Nhất thời Giang thái y cũng không dám chậm trễ, đứng dậy đi tới trước giường, cung kính nói:

-Để vi thần bắt mạch cho hoàng hậu nương nương thử xem…

Ta đưa tay qua.

-Khí huyết của hoàng hậu yếu ớt, mạch đập chìm nổi vô lực, đây là kết quả của việc không chăm sóc đúng cách trong thời gian dài, để vi thần kê mấy thang thuốc điều dưỡng, hoàng hậu uống trong một khoảng thời gian, cố gắng nghỉ ngơi nhiều, bớt suy nghĩ, tất nhiên sẽ khôi phục như thường… Ngoài ra…

Thấy ông ta ngập ngừng, ta tiếp lời hỏi:

-Cứ nói đừng ngại…

-Ngoài ra, thể chất hoàng hậu nương nương nghiêng về lạnh, bẩm sinh khí huyết không tốt, sợ là, sẽ khó thụ thai…

-Chuyện này bản cung biết rõ, Giang thái y không cần khó xử, cứ theo thang thuốc ông kê đi, bản cung sẽ uống đúng giờ…

Ông ta gật đầu, tiếp lời nói:

-Theo vi thần được biết, hôm đó là Lưu thái y trực ban, lúc cung Cẩm Dương phái người tới báo đi xem mạch cho Ninh tần, gọi đúng tên Từ thái y, mấy túi hoa hồng đỏ bị dùng vào việc khác, cũng không ghi chép lại nhật ký sử dụng. Nhưng vi thần cho rằng thuốc này không có khả năng bị tuồn ra bên ngoài, nếu thực sự lượng hoa hồng đỏ này được dùng để làm cho Ninh tần sảy thai, cũng có khả năng không phải từ nguồn trong cung, mà thông qua cách khác mang vào trong cung…

Ta nghi ngờ:

-Nếu số hoa hồng đỏ đã sử dụng không ghi trong nhật ký dùng thuốc, vậy làm sao mà biết, dược liệu vốn không bị tuồn ra ngoài mà thông qua cách khác vận chuyển vào cung?

-Vì tác dụng của hoa hồng đỏ này rất đặc biết, chỉ có 2 công dụng, 1 là làm sảy thai, hai là trị các cơn đau phong thấp. Nhưng trước đây từng có chuyện sử dụng hoa hồng đỏ trong hậu cung trở thành tai họa, từ lúc đó, số lượng hoa hồng đỏ sử dụng trong cung bị kiểm soát chặt chẽ, phải qua ba lần phê duyệt nghiêm ngặt mới có thể để tiểu thái giám ở dược thiện phòng mang đi. Nhưng nói ra vi thần đã hỏi lại những người trông coi ghi chép dùng thuốc trong thái y viện, họ cũng không biết số thuốc đó đã được sử dụng lúc nào, nói cách khác, cho dù thật sự lấy được hoa hồng đỏ cũng chỉ có thể là lấy cắp, không phải theo cách lấy thuốc thông thường của thái y. Mà kho đồ của dược thiện phòng canh phòng nghiêm ngặt, cách năm ngày sẽ kiểm đếm ghi chép lại số lượng dược liệu còn lại trong kho, nhưng lại không có báo cáo về chuyện bị mất một vài lạng hoa hồng đỏ… Giờ thảo luận lại vô cớ mất một số lạng, vậy chỗ thuốc này biến mất không có nguyên do như thế nào? Thần cho rằng, vấn đề không nằm ở thái y cũng không phải ở người quản sự dược thiện phòng, mà vấn đề nằm ở chỗ quản đốc kiểm đếm…

Thì ra là vậy, ta cũng luôn cảm thấy kỳ lạ tự hỏi tại sao, không có nhật ký sử dụng, thái y viện cũng không cho phép sao có thể mất mấy lạng hoa hồng đỏ cho dù bị giám sát chặt chẽ được, điều đó vốn là chuyện không có khả năng tại sao lại có thể khả thi?

Nếu mua được, thì khả năng thành công quá khó, cũng dễ dàng bại lộ, hành động như thế, tất nhiên càng ít người biết càng tốt. Còn nếu đúng như đã nói mua được quản đốc, vậy thiếu vài lạng hoa hồng đỏ cũng không được coi là việc khó, nhiều hay ít cũng đều để chế thuốc, chỉ bằng một từ của người đó mà thôi…

Đột nhiên ta nhớ lại lúc trước để Lý Đức Thắng tới giám sát cung Cẩm Dương, hắn từng nói với ta, nói là tiểu thái giám trong cung Cẩm Dương từng xuất cung mua vài thứ, thứ hắn ta mang về cung có hoa hồng đỏ hay không?

Về phần Lý Đức Thắng vì sao lại lọt vào âm mưu này? Chẳng lẽ Lý Đức Thắng đã vô tình biết được điều gì đó?

Nút thắt bên trong nhiều tới mức không thể tưởng tượng được, mỗi một nút thắt dĩ nhiên được sắp đặt rất công phu, lòng dạ Ninh tần này quả nhiên không thua kém Văn quý phi, thậm chí là hơn chứ khoong có kém, sắp xếp tỉ mỉ chặt chẽ như vậy là muốn lật đổ Văn quý phi, hay là muốn mượn tay ta, sau đó nàng ta có thể yên ổn ngồi trên, lòng dạ thật đáng sợ, bàn về suy nghĩ hay tâm tư con người e là trong cung này không ít địch thủ…

-Hoàng hậu nương nương…

Giang thái y thấy ta ngồi lâu không có phản ứng gì, lớn tiếng gọi ta.

Ta vội hoàn hồn:

-Ông nói đi…

-Vi thần chỉ biết có nhiêu đó, đã nói ra tất cả mọi chuyện, hy vọng hoàng hậu có thể sớm ngày điều tra rõ ràng chuyện này, trả lại sự thanh bình cho thái y viện…

Ta thở dài thật sâu một hơi:

-Biết hồ nước yên tĩnh sẽ rất sâu, nhưng không ngờ lại sâu thế này…

-Hoàng hậu phiền muộn hao tổn tinh thần không có lợi cho việc điều dưỡng cơ thể, xin hãy cẩn thận một chút…

Giang thái y khuyên bảo.

Chỉ cảm thấy đầu càng ngày càng nặng, rất nặng, tới mức đau đớn khó chịu.

-Lưu Thành, dẫn thái y ra ngoài…

Lưu Thành đưa Giang thái y ra ngoài, ta nhắm mắt lại nghỉ ngơi, đau đầu càng thêm trầm trọng, giống như từng cơn sóng ập tới…

Ta mê man ngủ tới tận hoàng hôn mới tỉnh lại, cơn đau đầu đã đỡ hơn rất nhiều, Lưu Thành đang ở bên cạnh bếp lò không ngừng quay làm nóng cái chén.

-Lưu Thành, ta ngủ lâu chưa?

Ta thầm mở miệng.

Lưu Thành quay đầu:

-Vâng, công chúa ngủ khoảng ba canh giờ, có muốn uống chút nước nóng trước không ạ? Phòng ngoài thuốc đã sắc xong, nên giờ không thể uống trà, tránh việc giải trừ dược tính…

-Sao lại sắc thuốc trong sân?

Ta kinh ngạc.

-Giờ thái y viện đang rất lộn xộn, tiểu nhân hỏi phương thuốc của Giang thái y liền đi theo ông ta tới dược thiện phòng bốc thuốc, sau đó lấy lại chỗ thuốc họ đang định sắc cho công chúa, không nên mượn tay người khác, tránh bị ám hại vẫn hơn…

Ta mỉm cười:

-Không hổ do Lý Đức Thắng dạy dỗ, người nào cũng đều tinh khôn cả…

Lưu Thành ngượng ngùng cúi đầu:

-Đao kiếm dễ tránh, tên lén khó phòng, công chúa nên cẩn thận…

Nói xong đi ra ngoài lấy thuốc vừa sắc vào đây, ta thấy chén thuốc đen như mực, mặt nhăn mày nhíu, hơi khó xử.

-Tiểu nhân đã chuẩn bị mứt hoa quả, công chúa chớp mắt cái đã uống xong, ăn thêm mứt quả sẽ thấy không đắng nữa…

Ta gật đầu, ngửa cổ uống cạn, Lưu Thành vội vàng dâng mứt hoa quả lên, ta ngậm một viên, cái đắng của thuốc mới giảm bớt…

-Công chúa, người mau khỏe mạnh, sau đó để chúng tiểu nhân hầu hạ người thật tốt, sau này vừa ý, hài lòng hơn, đợi Lý Đức Thắng khỏi bệnh, vậy không phải quá tốt sao…

Ta không nói, nhắm mắt vào, trong lòng cũng thấy ấm áp hề hề.

Đều nói lòng người khó đoán, nếu thật sự có được lòng người, thật ra là toàn tự cảm khái an ủi bản thân…

-Hoàng thượng giá lâm…

Ta đang nằm, không ngờ Yến Văn Hàn Thu lại đến đây, vội đứng dậy nghênh tiếp.

Hắn vào phòng, phía sau cũng chỉ có mình Chu Toàn đi theo như trước đây, mặt Yến Văn Hàn Thu hơi nhợt nhạt, nhìn không rõ nguyên nhân, Chu Toàn phía sau thấy ta liếc hắn, chớp chớp mắt, nhìn ta với vẻ không hiểu tại sao…

-Hoàng thượng, Ninh tần bình yên vô sự không?

Ta dìu hắn tới ngồi trên giường.

-Ta không qua bên đó…

Yến Văn Hàn Thu nhìn ta, cười không rõ ý nghĩa.

Ta vẫy tay:

-Lưu Thành, dẫn Chu Toàn xuống đi, xuống phòng bếp làm thêm đồ ăn, để ta tiếp đãi…

Chu Toàn cúi đầu với ta, như vừa trút được gánh nặng đi theo Lưu Thành.

-Muốn dùng cơm ở đây với ta sao?

Ta khẽ hỏi.

-Nàng ốm à?

Hắn nhíu mày hỏi lại.

Ta sửng sốt:

-Đâu ra…

Đột nhiên hắn dán sát mặt vào mặt ta, ngửi ngửi, sau đó môi xẹt qua khóe miệng của ta, ta cảm giác ẩm ướt. Bỗng nhiên, mặt đỏ bừng, lấy tay đẩy hắn:

-Người làm gì thế…

-Uống thuốc à?

Hắn bắt lấy tay ta hỏi.

-Ừ, Giang thái y nói ta phải nghỉ ngơi, kê ít thuốc an thần ấy mà…

Hắn cười tao nhã:

-Nói cho nàng một tin tốt, Lý Đức Thắng tỉnh rồi…

Ta mừng rỡ, lập tức chuẩn bị đứng dậy qua xem. Hắn kéo ta, theo quán tính ta ngã xuống chỗ cũ, lập tức ngồi trên đùi hắn.

Ánh mắt hắn như sóng chuyển, cười nói:

-Gấp gì chứ, người đã khỏe rồi, trước hết để ta nhìn nàng đã, nhìn nàng đủ rồi đi cũng chưa muộn…

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Leave A Reply