Hẹn ước – Chương 23

0
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: Tinker Chuông (TC)

Chương 23: Lợi hại khó phân

Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Ngày vẫn trôi qua, miễn là còn một ngày ta ở Phượng cung, ta sẽ sắp xếp chuyện trước mắt thật tốt, đây là trách nhiệm của ta, tại vị một ngày, ta sẽ làm tròn trách nhiệm…

Lý Đức Thắng vẫn hôn mê, ngày nào ta cũng tới thăm, lần nào cũng thấy giống nhau, hôn mê, sốt cao, còn vết thương đầy người.

Ta thấy tình hình không mấy lạc quan nhưng vẫn cảm thấy may mắn, dù sao, hắn vẫn còn sống, chỉ cần điều này, ta cũng thấy thỏa mãn.

Yến Văn Hàn Thu sau khi trải qua chuyện lần trước, đã bắt đầu ra lệnh cầm chừng Phượng cung, có điều, hắn phái đô thống ngự lâm thủ vệ Nhiếp Phàm tới cho ta sai bảo, giúp đỡ ta điều tra rõ ràng chuyện của Lý Đức Thắng, riêng về chuyện này, ta cũng xem như vui mừng.

Thỉnh thoảng hắn cũng cho Chu Toàn tới Phượng cung xem xét, ta nhìn Chu Toàn mỗi lần thấy ta đều có vẻ mặt chua xót liền cảm thấy buồn cười. Giống như ra sức ăn lấy ăn để rồi mắc nghẹn, uống hết cả ấm trà cũng không hết, nghẹn tới nỗi sắp nổ tung…

-Hoàng hậu, vậy tiểu nhân về tước…

Ta gật đầu với hắn:

-Ngươi về đi…

Hắn đi được hai bước lại quay đầu sang chỗ khác, thấy ta đang nhìn hắn, thở ngắn than dài rồi lại quay đi, đi thêm mấy bước cảm thấy vẫn không ổn, lại quay người lại, vô cùng khổ sở…

-Chu Toàn, có phải ngươi có chuyện gì muốn nói với bản cung không? Muốn nói thì cứ nói đi…

-Hoàng hậu, hay là người tới điện Ngự Thanh thăm hoàng thượng đi?

Chu Toàn nhìn ta có chút khó xử.

Thấy ta không nói, hắn đắn đo, rồi mở miệng:

-Dù sao hoàng thượng cũng là hoàng thượng, có một số chuyện không thể mất thể diện, hoàng hậu lòng dạ bao la, sao không thể cười dẹp tan sầu lo? Hai người tốt đẹp với nhau phải hơn không?

-Quấy rầy hoàng thượng nghỉ ngơi là việc không tốt, ngươi hầu hạ chu đáo bên cạnh là được…

Ta khéo léo từ chối, vì ta không định đi, cũng không có tâm trạng đi…

Chu Toàn nóng nảy, cảm thấy nói chưa đủ rõ ràng nên lại mở miệng:

-Phi tần hậu cung đều là thê thiếp của hoàng thượng, thử hỏi có thê thiếp nào không ao ươc được hưởng long ân sủng ái? Đây là chuyện bình thường… Tiểu nhân hầu hạ hoàng thượng nhiều năm như vậy, đã thấy đủ loại thủ đoạn, chỉ có duy nhất hoàng hậu là kỳ lạ, chưa bao giờ lấy lòng hoàng thượng tới nửa phần, ngược lại đều là hoàng thượng tình nguyện, nếu để lâu, hoàng thượng sẽ cảm thấy người không để ngài trong lòng, tâm phiền ý nóng. Người nói xem có đúng không…

Ta cười cười:

-Ngươi nói với bản cung cũng thật lòng thật dạ nhỉ…

Chu Toàn cũng cười phụ họa:

-Tính tình và phẩm hạnh của hoàng hậu sao tiểu nhân có thể không biết, tiểu nhân chỉ mong người và hoàng thượng có thể sớm ngày hòa thuận, đừng để long nhan u ám, long tâm nóng nảy, có thể sau cơn mưa trời lại sáng cho tiểu nhân thấy sắc mặt vui vẻ, tiểu nhân sẽ tạ ơn trời đất…

Nói đã đến nước này, ta cũng đành chào thua, đứng dậy, đi theo Chu Toàn chuẩn bị ra ngoài. Lúc này Lưu Thành đi vào, dường như có chuyện muốn nói. Ta thuận miệng bảo:

-Lưu Thành đi theo bản cung, những người khác không cần đi theo…

Như thế, ta, Chu Toàn và Lưu Thành cùng đi tới điện Ngự Thanh của Yến Văn Hàn Thu.

Có lẽ, Chu Toàn nói không sai, mọi người đều xoay quanh Yến Văn Hàn Thu, hắn cảm thấy đây mới là chuyện bình thường, là chuyện phải làm theo lẽ thường.

Nếu ta khăng khăng giữ tính cách lạnh lùng dửng dưng không thèm quan tâm, vậy thì, không thể nghi ngờ đây sẽ là hành vi đặc biệt khiến hắn chú ý, khiến suy nghĩ cảu hắn ngày càng nhiều.

Ta chưa từng hy vọng việc này sẽ phát triển, ngược lại ta muốn làm trái lại. Hắn càng nhìn ta chằm chằm, sơ hở của ta càng niều, đến cuối cùng ta chỉ có thể trở thành hồng tâm tập bắn…

Tình tính của ta là như vậy, nếu muốn sửa đổi, thật sự quá khó khăn…

Điện Ngự Thanh là tẩm cung của Yến Văn Hàn Thu, từ ngày tới Bắc Ấp tới nay ta chưa từng qua đó lấy một lần. Nhưng điện Ngự Thanh cách Phượng cung không xa lắm, không mất quá nhiều công sức.

Vừa vào sân chợt nghe thấy tiếng con gái ngọt ngào, còn có tiếng cười ríu rít của trẻ con. Bước chân ta chậm lại, rồi dừng hẳn.

-Trác nhi… Mau tới chỗ mẫu phi nào…

Ta biết ai đang ở bên trong, thật muốn quay đầu về ngay lập tức.

-Công chúa…

Bộ dạng Lưu Thành có vẻ rất miễn cưỡng.

Sắc mặt Chu Toàn cũng không tốt, hiển nhiên, hắn cũng không ngờ tình hình lại gặp được mẹ con Văn quý phi ở đây. Giờ gọi ta đến chỗ này, chẳng phải làm mất mặt mũi ta hay sao…

-Việc này… Hoàng hậu người xem…

-Không sao, đi thôi, vào xem…

Đã đến nước này, ta chỉ có thể là kẻ đầu tiên bước vào.

Trong sân Văn quý phi mặc cung trang màu hồng, trang điểm kỹ càng, tóc mây đen dài, phục trang đẹp đẽ, cả gương mặt tươi cười quyến rũ.

Cách nàng ta không xa là một bé trai đang chập chững tập đi, mặc gấm vóc tơ lụa, mũm mĩm đáng yêu, đôi mắt rất giống Văn quý phi.

Còn Yến Văn Hàn Thu đang ngồi trên ghế dài trong sân, tinh thần thoải mái, vẻ mặt an nhàn, dường như tâm trạng rất tốt.

Tình hình như vậy, ta thấy hơi xấu hổ, như mình tới không đúng lúc, phá hỏng khoảng thời gian ấm áp của gia đình ba người…

Lòng ta thật phức tạp, dường như vừa chua xót lại đau đau, bỗng tuôn ra trong lòng, mùi vị khó nếm…

Đột ngột tới đây, dường như đã làm hỏng cảnh đẹp trước mắt, đột nhiên thấy lạnh lẽo buồn tẻ. Hình như Yến Văn Hàn Thu không thể tiêu hóa được việc ta từ trước tới nay chưa từng xuất hiện ở tẩm cung của hắn, cả người giật giật, cuối cùng vẫn ngồi vững vàng, chỉ nhìn ta chằm chằm.

-Ôi, hoàng hậu nương nương đến đấy à…

Vẻ mặt Văn quý phi cười cười, vỗ vỗ tay đứa bé:

-Mau qua cho mẫu hậu nhìn xem…

Đứa bé cũng nghe lời, ê a chập chững đi về phía ta, dưới chân lảo đảo, chợt ngã về phía ta. Ta vội vàng ôm lấy đứa bé, xoa xoa đầu nó, nói liên tục:

-Đừng sợ, đừng sợ…

Yến Văn Trác không khóc, mà còn cười rộ lên, nhưng lại dọa ta cả người đẫm mồ hôi…

-Hoàng hậu nương nương đúng là hợp trẻ con, cũng mau sinh cho hoàng thượng một tiểu hoàng tử đi thôi…

Văn quý phi cười nói.

Ta cười không nói tiếp, liếc mắt nhìn Yến Văn Hàn Thu:

-Sính lễ tới Tây Ô đã chuẩn bị xong, đang đợi hoàng thượng tới xem, nếu Trác nhi đang ở đây, vậy bản cung xem thay hoàng thượng, chờ kiểm tra lại xong, sẽ cho Chu Toàn cầm danh sách lễ vật tới đưa cho người xem…

Yến Văn Hàn Thu vẫn không nói lời nào, ta đây đành phải nói thẳng:

-Trước khi trời tối phải làm xong, nếu không sẽ muộn mất, vậy thần thiếp xin cáo lui trước…

Ta xoay người định đi, lại nghe Yến Văn Hàn Thu mở miệng:

-Trẫm cũng phải đi xem, Văn phi nàng bế Trác nhi về trước đi, lúc trẫm rảnh sẽ qua cung Ngu Thần thăm hai mẹ con…

Vẻ mặt Văn quý phi cứng đờ, dường như cực kỳ không hài lòng việc Yến Văn Hàn Thu đột nhiên rời đi, nhưng lại không có cách nào khác, chỉ có thể gật đầu nghe lời.

Ra khỏi điện Ngự Thanh, ta đi theo Yến Văn Hàn Thu vào trong chính điện, trong phòng chất đống đồ, nhóm thái giám ba chân bốn cẳng khiêng năm cái rương tới đây, rồi mở ra.

Đợi Yến Văn Hàn Thu nhìn danh mục quà tặng một cách qua loa xong xuôi, mới có thể chính thức niêm phong rương lại, chờ tới lúc, sẽ để Yến Văn Trắc dẫn theo xe ngựa đưa tới nước Tây Ô.

Đám người lui xuống, Yến Văn Hàn Thu quay đầu hỏi ta:

-Còn chuyện gì không?

Ta nghĩ nói:

-Việc tu sửa Nam giác và vườn Vũ Hòa cũng đã gần kết thúc, trong vòng mười ngày có thể làm xong, tới lúc đó hoàng thượng tự viết chữ đi…

-Ừm… Còn gì không?

-Đồ mua sắm cho vườn Vũ Hòa, thần thiếp nên chiếu theo tiêu chuẩn nào để chuẩn bị cung điện cho công chúa Tây Ô ạ?

-Cứ lấy theo tiêu chuẩn của nàng làm…

-Vậy yến tiệc mừng năm mới nên làm thế nào?

-Cứ làm theo suy nghĩ của nàng…

-Thần thiếp đã hiểu, thần thiếp xin đi sắp xếp trước, căn dặn người dưới chuẩn bị, cáo lui…

Ta đứng dậy chuẩn bị rời đi.

-Nàng không vui à?

Hắn tự tay kéo tay ta.

-Không ạ, sắp tới lễ mừng năm mới rồi, còn chuyện hòa thân với Tây Ô, công trình vườn Vũ Hòa cũng cần trông nom, thần thiếp muốn làm tốt mọi chuyện, nếu không sẽ không có cách nào ăn nói với hoàng thượng…

Ta cung kính đáp.

-Không ai nói với nàng, cho tới giờ nàng vẫn không phải là kẻ cụp mắt nghe lời hay sao? Diễn quá lố rồi…

Yến Văn Hàn Thu không hiểu tại sao nói.

Tuy rằng trong lòng ta có hơi giận, có bị đè nén chút xíu, nhưng dù sao ta cũng là kẻ đã vấp ngã một lần, lần trước ồn áo tới mức cụt hứng bỏ về, lần này, ta quyết không thể phạm sai lầm giống như thế được. Dù tình cảm của ta dành cho Yến Văn Hàn Thu như thế nào, đây không phải là người ta nói chọc là có thể chọc.

-Con người không thể sống mà vẫn giữ mãi tính cách của mình được, đạo lý này ở trong cung ai cũng biết rõ…

-Nàng còn rất thông minh, chỉ có điều, ta không thích nàng như vậy…

Ta nghe hắn nói xong cảm thấy không sao nói rõ được, đó là người có tính cách như thế nào, trái ngược không được, mà thuận theo lẽ thường cũng không được…

-Đi thôi, chuyện công trình để mặc họ quan tâm, hôm nay, nàng đi theo giúp ta…

Yến Văn Hàn Thu nói rất dễ chịu, đi trước một bước, ta bắt đầu buồn rầu, do dự đi theo phía sau hắn.

Nói chuyện hôm nay thì chính xác là thấy chuyện phía sau điện Ngự Thanh khiến tâm trạng ta không thoải mái, ta cũng không rõ là mình không thoải mái với Yến Văn Hàn Thu hay Văn quý phi, nếu biết nàng ta ở đây, có chết ta cũng không bước vào cổng lớn điện Ngự Thanh.

-So ra khắp cả hoàng cung này, so với tất cả nàng cũng ngoan ngoãn nghe lời, so với tất cả nàng cũng đoan trang hiền thục, không bới móc, không tức giận, không tranh giành, không tính toán, nhưng vì sao tới tận cuối cùng ta vẫn không có cảm giác đây là tình cảm thật của nàng? Như theo cái chung làm việc công theo thông lệ, không hề mang chút cảm tính, lạnh buốt như băng, lạnh lùng vô cùng, đây rốt cuộc là tính cách của nàng, hay là vì hôm nay phải tới đây nên nàng mới thỏa hiệp? Một kẻ có máu có thịt như nàng sao có thể bình thường như vậy?

Hắn dừng chân giữa sân hỏi ta, giọng điệu không nhẹ cũng không nặng.

Ta không muốn trả lời, chỉ có thể nhìn ra xa.

-Không biết trả lời thế nào, hay là bị ta nói đúng rồi?

Hắn lại hỏi tiếp.

Bị hắn hỏi không còn cách nào khác, ta thuận miệng nói:

-Hoàng thượng, có thể do tính cách của thần thiếp có chỗ khiến hoàng thượng không thích, nếu không muốn bị người căm ghét, thần thiếp chỉ có thể thay đổi tính cách của bản thân thôi…

-Thần thiếp, thần thiếp, nàng còn giận ta phải không?

Yến Văn Hàn Thu cúi đầu nhíu mày nhìn ta.

-Không phải…

-Đúng là quá cố chấp, ta thấy nàng không phải sợ ta căm ghét nàng, mà là nàng sợ ta không căm ghét nàng mới đúng…

Nói xong hổn hển thở dài một hơi, tiếp tục đi về phía trước.

-Hoàng thượng, hoàng thượng, chuyện lớn không hay rồi…

Chu Toàn chạy từ sân bên kia nhìn về phía này.

Yến Văn Hàn Thu đang ôm một cục tức, thấy hắn ta ồn ào, tức giận nói:

-Lửa cháy đến mông rồi hay sao? Ồn ào cái gì…

Chu Toàn vội quỳ xuống:

-Hoàng thượng, Ninh tần mất máu rất nhiều, đã bất tỉnh rồi ạ…

-Cái gì?

Ta cũng sửng sốt.

-Tiểu nhân không rõ, cung nữ ở cung Cẩm Dương tới báo, nói giờ tình trạng rất xấu…

Ta vội đi tới:

-Hoàng thượng đừng trách hắn, mau qua xem đi…

-Nàng đi với ta…

Ta gật đầu, cùng với Yến Văn Hàn Thu quay ngược lại về hướng cung Cẩm Dương.

Trên đường ta hỏi Chu Toàn:

-Có thấy Lưu Thành đâu không?

Chu Toàn nói:

-Có ạ, hình như có việc gấp chạu về phía Phượng cung, chắc lát nữa sẽ tới…

Trong cung Cẩm Dương tiếng người ồn ào, thái giám cung nữ ra vào thường xuyên, nhìn quang cảnh có vẻ không được tốt…

Ta và Yến Văn Hàn Thu vội vào trong phòng.

-Tình hình Ninh tần sao rồi? Rốt cuộc là bị làm sao?

-Hồi bẩm hoàng thượng, đột nhiên Ninh tần bị rong huyết, chắc có liên quan rất lớn đến việc sảy thai lúc trước, hình như có triệu chứng của thủng tử cung…

Người nói là Giang thái y, với y thuật của ông ta mà nói hẳn sẽ không có sai lầm gì xảy ra…

-Thủng tử cung?

Hình như Yến Văn Hàn Thu không hiểu.

-Là tử cung bị thủng, nên bị xuất huyết nhiều, sau đó sẽ bị sốc…

Giang thái y bổ sung. Dừng một lát nói thêm:

-Chỉ e sau này Ninh tần nương nương khó có thể sinh con…

Yến Văn Hàn Thu thật ra không nghĩ nhiều, chỉ giao:

-Chữa trị thật tốt bệnh của Ninh tần, không thể sơ suất gì…

Ninh tần đang hôn mê không biết chuyện sau này mình không thể sinh con được, ta liếc mắt nhìn ả một cái, cảm thấy ả vừa đáng thương vừa đáng hận, ả ta tự làm tự chịu.

Ta vẫn luôn cảm thấy, hao hết tâm tư để đạt được mục đích là điều kiện tiên quyết để bảo vệ sự bình an của mình, nhưng đừng dùng bản thân làm điều kiện để trao đổi lấy lợi thế, nếu không kết quả, cho dù có đạt được mục đích cũng không thể hưởng hạnh phúc, căn bản không đáng…

Không rõ? Phần lớn thời gian chúng ta đều hiểu được đạo lý này, có lẽ là nóng lòng quá mức muốn đạt được hoặc gặp phải cảnh khốn cùng, rất nhiều người đã quên mất đạo lý đó, một lần sai, kết quả sai tất cả các bước, chỉ sai một chút, thường không còn cách nào để có thể quay đầu…

Dược tính của hoa hồng đỏ ta được biết từ lời của Giang thái y, lạnh vô cùng, nhưng tác dụng rất lớn, tác dụng phụ cũng rất mạnh, người đang mang thai sau khi ăn một lượng hoa hồng đỏ nhất định, sẽ sinh ra hiện tượng tử cung co rút dữ dội, kích thích chảy máu tử cung, khiến người đó sảy thai. Còn tác dụng phụ chính là phá hủy chức năng hồi phục của tử cung, không thể có thai được nữa.

Vậy nên nói, khi đang mang thai đột ngột sảy thai là chuyện rất nguy hiểm, hơn nữa ở cổ đại, tỷ lệ rủi ro tăng gấp nhiều lần.

Thứ mà Ninh tần muốn rất nhiều, nghĩ nếu phải trả giá hơn nữa, nặng hơn nữa, cũng sẽ được đền đáp nhiều hơn, tiếc là, cách thức này bị hạn chế sử dụng trong cùng đình, lại càng không hợp dùng ở chốn hậu cung đông đúc của hoàng đế, ép mình sảy thai, chỉ có bản thân không may mà thôi…

-Hoàng hậu, tiểu nhân có việc bẩm báo…

Không biết từ khi nào Lưu Thành tìm đến cung Cẩm Dương, nhỏ giọng nói bên tai ta.

-Cá cắn câu rồi…

Ta vừa nghe, cảm thấy có chút vui mừng:

-Nhỏ à?

-To nhỏ gì đều có hết…

-Tốt lắm, chúng ta về Thanh viên rồi nói sau…

Ta xoay người nói với Yến Văn Hàn Thu:

-Ta về trước xem trong cung có xảy ra chuyện gì không, lúc muộn sẽ tới đây xem thái y viện kê thuốc…

Yến Văn Hàn Thu gật đầu, tiếp tục ở lại cung Cẩm Dương chăm sóc Ninh tần, ta và Lưu Thanh ra khỏi cung Cẩm Dương, bước nhanh về thẳng Thanh viên trong Phượng cung…

Vào Phượng cung, thấy Nhiếp Phàm đang ở sân Thanh viên chờ ta, thị vệ bên cạnh còn đang áp giải một người trông bộ dạng như tiểu thái giám ở đó.

Thấy ta trở về, vội tới cúi người hành lễ bẩm báo:

-Hoàng hậu nương nương vạn an, hôm nay vi thần phát hiện một tiểu thái giám có hành động kỳ lạ lởn vởn rất lâu ở xung quanh căn phòng của Lý Đức Thắng công công không chịu rời đi, lén la lén lút, không rõ ý đồ…

Ta nhìn tiểu thái giám kia, bộ dạng hoàn toàn xa lạ.

Đi tới trước hắn mở miệng hỏi:

-Ngươi là kẻ hầu ở nơi nào?

Tiểu thái giám kia cũng không hốt hoảng, mở miệng nói:

-Nô tài hầu hạ ở cung Ngu Thần…

Ta cười cười:

-Lĩnh chỉ? Hay là phụng mệnh? Nếu không, đến Phượng cung của ta làm gì?

-Tiểu nhân phụng lệnh Văn quý phi tới thăm bệnh tình của Lý công công…

Ta cười gật đầu:

-Thăm bệnh? Vậy ngươi có quen hắn không?

Tiểu thái giám thấy người tới, nhất thời ngu ngơ, ấp úng nói:

-Tiểu nhân không biết hắn…

Ta lại gật đầu:

-Lưu Thành, dẫn người tới đây…

Đợi tới lúc một người khác bị áp giải vào trong sân, vẻ mặt tiểu thái giám có thể nói là vô cùng kinh ngạc.

Ta liếc mắt hỏi:

-Vậy người kia cũng không quen à???

-Tiểu nhân…

Tiểu thái giám kia kêu một tiếng rồi quỳ trên mặt đất, dập đầu xin tha:

-Mọi chuyện tiểu nhân làm, đều do Văn quý phi giao phó, tiểu nhân không còn cách nào khác, thân là nô bộc, ngoại trừ nghe theo mệnh lệnh chủ nhân, không còn lựa chọn nào khác, hoàng hậu tha mạng, tha mạng cho tiểu nhân…

Ta quay người nhìn Nhiếp Phàm:

-Nhiếp đô thống, ngươi bắt được hai người… Muốn điều tra gì ngươi có thể chờ bản cung hỏi xong rồi dẫn người đi được không?

Nhiếp Phàm cung kính đáp:

-Thần tuân chỉ…

-Tốt lắm, tất cả theo ta vào trong…

Ta xoay người vào phòng.

Mọi phức tạp cùng ân oán này, hãy kết thúc sạch sẽ, nợ ta cái gì, thì phải trả tất cả…

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Leave A Reply