Hẹn ước – Chương 22

0
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Chương 22: Ai là bí mật của ai

Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Yến Văn Hàn Thu khoác áo choàng lên người ta, chầm chầm tỉ mỉ dùng khăn con lau hai tay và hai bên má ta, tay hắn rất ấm áp, truyền hơi ấm qua làn da lạnh lẽo của ta, lòng hơi chua xót, mọi lộn xộn bắt đầu chỉ lướt qua dần dần biến thành tảng lớn…

-Trước giờ ta nghĩ muốn tìm ra nhược điểm của nàng rất khó, Nam Lương thì không phải, vậy cái gì mới đúng?

Ngón tay hắn lướt qua hai bên má ta, đôi mắt hoa đào, vô cùng tươi đẹp.

-Ta biết nàng tới Bắc Ấp không phải xuất phát từ sự tự nguyện, ta cũng biết nàng vì điều kiện gì mới thỏa hiệp với hoàng đế Nam Lương, những thứ nàng bỏ lại, luyến tiếc, ta đều biết hết…

Ta không nói lời nào, chỉ nhìn hắn. Ta nghĩ mình biết Yến Văn Hàn Thu rốt cuộc định nói những gì, hay là nói hắn đã biết những chuyện nào, đã tin vào điều gì rồi…

-Lạc Tử Anh tới Hàm Cốc là do hắn tự cầu xin, về phần tại sao…

Hắn dừng một lát, liếc mắt tới đây:

-Nói thật là ta cũng không biết, nhưng ta có thể đoán được ý định của Lạc Tử Anh…

Lòng ta bị kéo căng, nghe hắn nhắc Tử Anh, lại nhớ những chuyện trước đây, kỹ càng tỉ mỉ.

-Hoàng thượng nói được như vậy, chắc đã đoán được một hai điều…

Ta nói không nhanh không chậm.

Hắn cười toét miệng, vô cùng ma mị, hơi thăm dò:

-Nàng nói xem phái một kẻ không chiến công không kinh nghiệm cũng không có tài hoa gì tới trấn thủ biên cương quan trọng, lý do chuyện này là từ đâu?

Ta bị hắn hỏi không biết đáp lời ra sao, cảm thấy suy nghĩ quay cuồng, đáp án mông lung làm lòng ta rối tung không yên.

Thái tử làm như vậy, chẳng lẽ, chẳng lẽ hắn ta đã biết những chuyện đó?

Nếu hắn ta đã biết, vậy Yến Văn Hàn Thu đã biết được bao nhiêu? Tình hình của Tử Anh có nguy hiểm hay không???

-Dùng bù nhìn dọa chim? Vậy cũng không phải…

Yến Văn Hàn Thu cười ha ha nói với ta:

-Có lẽ, nàng có thể giải thích giúp hoàng huynh nàng??

Ý nghĩ trong đầu cuối cùng cũng như tảng đá chìm sâu xuống đáy nước, gợn lên những đợt sóng mãnh liệt, tay ta run lên, vừa hay bị hắn nắm chặt.

-Đừng sợ, nàng nói đi, ta sẽ cân nhắc…

Quả nhiên, quả nhiên là vậy, ý định của Lạc Tử Anh, giống Yến Văn Hàn Thu.

Tử Anh thật ngốc quá, từ lúc ta tới Bắc Ấp tới nay dần dần bước vào cạm bẫy, chúng ta đều như người ngã xuống giếng, khó có thể trốn thoát…

“Bất luận thế nào, ta sẽ luôn ở bên nàng, đây là lời hứa của ta, Thiến Thiến, nàng phải vĩnh viễn nhớ rõ…”

“Bất luận thế nào, ta sẽ luôn ở bên nàng, đây là lời hứa của ta, Thiến Thiến, nàng phải vĩnh viễn nhớ rõ…”

“Bất luận thế nào, ta sẽ luôn ở bên nàng, đây là lời hứa của ta, Thiến Thiến, nàng phải vĩnh viễn nhớ rõ…”

Những lời đó không ngừng lặp đi lặp lại trong lòng, tiếng sau cao hơn tiếng trước, lấp đầy khoảng trống trong đầu ta.

Tử Anh nặng tình, lời hứa hẹn của Tử Anh, chầm chầm rút sạch sức lực trong cơ thể ta, từng đợt liên tiếp, xuyên thủng trái tim, xuyên qua thời gian, rút cạn sức lực…

Ta ép bản thân phải ôn định, ngàn vạn lần không thể để Yến Văn Hàn Thu thấy được sơ hở, nếu không hậu quả khó lường…

Tuy rằng mặt không biểu lộ gì, nhưng ta có thể cảm thấy cơ thể không kìm được run bần bật, lạnh sao? Hay sợ hãi? Ta không biết nữa…

Hắn không buồn nhắc lại, kéo ta qua, ôm chặt trong lòng.

Còn ta, chỉ có thể nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập, và cơn ác mộng đêm qua lặp lại trước mắt, rất mệt, vô cùng mệt mỏi…

Sau khi ra khỏi nội uyển ta và Yến Văn Hàn Thu vào trong phòng Lý Đức Thắng, người bên trong vẫn làm việc của mình không bị ảnh hưởng, lục tục đi ra ngoài. Ba bốn vị thái y có vẻ mặt mệt mỏi nối đuôi nhau ra ngoài, vừa đi vừa thảo luận chuyện gì đó. Thấy ta và Yến Văn Hàn Thu đi từ bên ngoài vào, vội cúi người hành lễ vấn an.

Không đợi ta hỏi, Giang thái y đã mở miệng trước:

-Bẩm hoàng hậu, tình trạng vết thương của Lý công công cực kỳ nghiêm trọng, nhiều chỗ bị thủng, tình trạng mất máu rất đáng lo ngại, hơn nữa rất có khả năng bị nhiễm trùng, với tình hình trước mắt xem ra, không lạc quan lắm…

Ta gật đầu hơi máy móc:

-Làm phiền các vị thái y, xin các vị đem hết khả năng vốn có, giữ lại mạng cho Lý Đức Thắng, bản cung sẽ có trọng thưởng…

Vài người bái lạy ta, tạ ơn rồi rời đi.

Ta đẩy cửa vào phòng, mùi thảo dược nồng nặc, trong phòng chỉ có ba người, Trân Châu, Như Ý và tiểu thái giám mật báo kia.

-Người thế nào rồi?

Ta ngồi xuống dọc theo giường, ngay ngắn nhìn người đang nằm trên giường.

Máu trên mặt Lý Đức Thắng đã được lau sạch, mặt cắt không còn chút máu, trán bầm tím, mắt bị đấm vỡ, một vết thương rất dài kéo dài từ trán dọc theo đuôi lông mày qua vành tai kéo xuống dưới, uốn lượn đáng sợ.

-Công chúa, Lý Đức Thắng đang hôn mê, chưa tỉnh lại lần nào…

Hai mắt Trân Châu sưng phồng trả lời ta.

-Đừng nóng vội, không thể nhanh như vậy được…

Người nói chuyện là Yến Văn Hàn Thu, một bàn tay nhẹ nhàng đỡ lấy bả vai ta, dựa vào sau lưng ta.

Ta gật đầu:

-Hoàng thượng còn phải lâm triều, đi trước đi ạ, ta ngồi đây một lát rồi sẽ về sau…

Hắn không đồng ý:

-Hôm nay không lên triều, có việc để họ báo lại là được…

-Nhưng…

Không đợi ta nói hết lời, hắn lên tiếng:

-Hôm nay ta ở lại với nàng, lúc trước đã nói rồi còn gì…

Ta không biết nói sao, đành phải gật đầu.

-Trân Châu, hôm qua thái y nói gì?

Ta hỏi.

-Nói là mông đã nát rồi, không còn chỗ nào nguyên vẹn cả, trên người có dấu roi đánh, ngay cả trên đầu cũng có vết dao rạch lớn, có thể giữ lại một hơi thở để quay về đúng là không dễ dàng…

-Hai người các ngươi chăm sóc Lý Đức Thắng thật tốt cho ta, mọi đồ ăn thuốc thang đều trong tay các ngươi, ngày nào ta cũng sẽ tự mình mang tới đây, Giang thái y cũng sẽ thăm khám đúng giờ, có chuyện phải báo ngay cho ta…

Trân Châu và Như Ý gật đầu vâng lời, ta lại đưa mắt nhìn tiểu thái giám bên cạnh:

-Ngươi tên là gì?

Tiểu thái giám vội vàng quỳ xuống đất:

-Tiểu nhân tên Lưu Thành, cũng là người đi theo công chúa từ Nam Lương tới đây…

-Được, ngươi đi với bản cung một chuyến, vừa lúc Lý Đức Thắng không ở đây, ngươi theo ta…

Như vậy, ta đi theo Yến Văn Hàn Thu quay trở lại Thanh viên, Lưu Thành cũng đi theo…

Một đêm trôi qua, ta chưa từng chợp mắt, vì quá lo lắng sốt ruột, đầu óc mơ màng bước một chân nặng một chân nhẹ quay về.

-Hoàng thượng, ta đi tắm rửa trước, người ngồi đợi một lát…

Để lại Yến Văn Hàn Thu trong phòng, ta dẫn Lưu Thành vào trong.

Ta đi trước, hắn nhắm mắt theo đuôi phía sau:

-Ngươi nói ngươi phát hiện Lý Đức Thắng như thế nào?

-Tiểu nhân thấy bên ngoài có người gõ cửa, để lại phong thư cho người gác cửa ở bên ngoài, sau đó gác cửa mới giao lại cho tiểu nhân…

-Gác cửa có nói người đưa thư là ai không?

Ta nghi ngờ.

-Không nói gì hết ạ, tiểu nhân mở thư ra thì thấy, cũng chỉ có mấy chữ: Cửa bên Phượng cung, không rõ sống chết… Tiểu nhân vội vàng dẫn người chạy qua xem, thì phát hiện Lý Đức Thắng đang nằm trên cáng, bị thương không nhẹ…

-Mấy ngày nay Lý Đức Thắng hay qua lại với ai nhất?

-Tiểu nhân, còn có mấy người đi theo nữa ạ…

-Từ hôm nay trở đi, ngươi chịu trách nhiệm về phòng ở của Lý Đức Thắng và ầm thầm theo dõi, thấy ai tới dò xét hoặc có động tĩnh, hành tung kỳ lạ gì phải nhớ rõ cho bản cung, tới lúc ngươi lập công, ban thưởng tất nhiên không thể thiếu ngươi được…

Nghĩ người này sẽ cúi đầu khom lưng nịnh nọt nói mấy câu tâng bốc ta, ai ngờ hắn lại nói:

-Tiểu nhân không cần ban thưởng gì hết, chỉ mong có khả năng giúp Lý Đức Thắng báo được mối thù này.

Ta dừng bước chân, quay đầu nhìn hắn.

Hắn khóc sướt mướt rồi lại nói tiếp:

-Trước đây lúc tiểu nhân còn ở Nam Lương luôn bị kẻ khác ức hiếp, chỉ có Lý Đức Thắng là chịu giúp tiểu nhân, hắn nói: Công chúa nhà ta bảo, nô tài cũng do cha sinh mẹ đẻ nuôi nấng, chỉ có công chúa mới đối xử với chúng ta như con người, đối đãi với chúng ta như người thân, những người khác đều coi chúng ta như chó, ra sức chà đạp. Vì thế, hắn không quen nhìn mấy kẻ chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng, hắn thường xuyên giúp đỡ tiểu nhân. Cũng vì chuyện này, lúc công chúa hòa thân tới Bắc Ấp, Lý Đức Thắng còn hỏi tiểu nhân có muốn đi theo hay không, tiểu nhân không cần suy nghĩ đã đồng ý đi theo ngay lập tức. Đến Bắc Ấp rồi công chúa đối xử với đám người dưới chúng ta rất tốt, có ăn có mặc, mấy người chúng ta đều cảm thấy rất thỏa mãn, đều vô cùng cảm kích công chúa, cũng cảm kích Lý Đức Thắng, giờ xảy ra chuyện thế này, nếu tiểu nhân có khả năng giúp đỡ, có liều cái mạng quèn này cũng phải giúp, không thể để người Bắc Ấp xem thường chúng ta, ức hiếp chúng ta được…

Hắn dừng lại, ta lại hỏi:

-Ta hỏi ngươi, người đáng tin gồm những ai, giờ ta cần có người thay ta làm việc…

Nói không có cảm xúc thì là giả, ta vốn không phải người ở thời đại này, nếu đem tư tưởng và suy nghĩ của ta ở thế giới kia tới đây, sẽ nghĩ tất cả đều tự nhiên mà vậy, là chuyện quá đỗi bình thường.

Nhưng giờ mới biết, hóa ra cho dù có là người của thời đại nào đi chăng nữa, không nói việc làm chủ nhân hay là nô tài đều không có gì khác biệt quá lớn, hiểu rằng tôn trọng người khác, cũng là để lại con đường rộng mở cho bản thân, đúng là không sai…

-Tính cả tiểu nhân thì tổng cộng có năm người, theo tiểu nhân được biết, thì đều là người có thể tin tưởng được…

Ta gật đầu:

-Như vậy thì tốt, là bạn bè, sau này có thể hậu đãi đâu vào đó, còn nếu là địch, đừng trách đến lúc đó ta không khách sáo, phải nói lời cảnh cáo trước…

Lưu Thành vội quỳ xuống đất:

-Lưu Thành ta nếu sau này phản bội công chúa, làm việc thất đức, ta sẽ chết không được tử tế, ngũ mã phanh thây, hồn phi phách tán…

Ta lên tiếng ngăn cản:

-Được rồi, ta tin ngươi, theo lệnh ta đi làm việc đi, lúc trước Lý Đức Thắng bố trí các ngươi làm chuyện gì thì vẫn tiếp tục, còn việc của Lý Đức Thắng, ngươi làm một lúc hai việc, theo dõi kỹ càng cho ta…

– Tiểu nhân sẽ không để công chúa thất vọng…

Lưu Thành vội đáp lời ta.

Ta gật đầu, tiếp tục đi vào phòng trong tắm rửa.

Giờ không còn Lý Đức Thắng, ta cũng không thể hoàn toàn tin tưởng Lưu Thành này, có điều, trước mắt xem ra cũng chỉ có hắn là kẻ đáng tin nhất, người Bắc Ấp ta lại càng không dám tin tưởng cũng không dám dùng…

Tắm rửa qua loa, mặc quần áo vào, vội vàng trở lại sân Thanh viên.

Lúc ta vào nhà, Yến Văn Hàn Thu đang ngồi trên giường xem quyển “Quốc Sách” ngày thường ta hay xem, thấy ta đi vào, mỉm cười lấy tay kéo ta ngồi bên cạnh hắn, dò xét ta:

-Ta gặp được rất nhiều mỹ nữ, nhưng người thanh nhã lịch sự thì chưa được gặp nhiều, đúng là khẩu vị của ta… Chỉ có điều, cái người nhìn như không màng khói lửa nhân gian thiên hạ lại thích xem loại sách nặng nề như vậy, đúng là khó tìm…

-Thường ngày tần phi đều như bướm bướm rong chơi đu dây, người cũng chưa gặp nhiều, nếu là người đẹp nhưng bụng dạ lại như rắn rết khó lường, người cảm thấy có khó không?

Hắn cười mà không đáp:

-Lý Đức Thắng này thật ra như bảo vật trong lòng nàng vậy, muốn đụng cũng không được…

-Có câu đánh chó phải ngó mặt chủ, nói vậy, hoàng thượng cảm thấy thế nào? Nếu hôm nay đổi lại là Chu Toàn không rõ sống chết, hoàng thượng sẽ xử trí ra sao?

Yến Văn Hàn Thu cười ha ha không đáp mà hỏi lại:

-Hóa ra là nàng cố ý à?

Ta cũng cười với hắn:

-Thế hoàng thượng cố ý sao?

Chúng ta đối diện nhau, trong lòng ai nấy đều tự tính toán đáp án của riêng mình.

Ta cố ý hay không cố ý, hắn sẽ để ý? Còn hắn có cố ý hay không với ta mà nói có thể như thế nào?

Với một người chồng có thân phận đặc biệt như thế này ta có thể chờ mong được gì? Khi tình cảm không phải cân bằng một với một, mọi điều tốt đẹp đều tan vỡ hết.

Ta nhắm mắt, nghiêng người, thản nhiên nói:

-Ta lỡ lời…

Hắn kéo ta:

-Sao lại không hỏi?

-Không muốn hỏi thăm…

Ta đáp lại hắn.

-Sao lại không muốn hỏi?

Hắn kéo ta không chịu buông tha, khiến ta không kiên nhẫn:

-Không có gì, chỉ không muốn hỏi tiếp thôi…

-Ta muốn biết…

Bất thình lình Yến Văn Hàn Thu cao giọng khiến ta giật mình, ta ngẩng đầu nhìn hắn, không hề cười:

-Hoàng thượng thích nhìn phụ nữ ngu ngốc đặt ra những câu hỏi ngớ ngẩn sao? Buồn cười lắm à?

Gương mặt tuấn tú của hắn căng thẳng, đôi mắt tối lại, giọng nói không nhỏ nhưng lạnh thấu xương:

-Nàng thích Lạc Tử Anh đến thế sao?

Câu hỏi của hắn làm ta kinh ngạc, đầu óc đang rối bời bỗng tỉnh táo hoàn toàn:

-Sao hoàng thượng có thể nói lung tung như vậy, lời nói nặng như thế sẽ khiến ta cảm thấy như thế nào?

-Cảm thấy như thế nào? Những câu như này người hỏi là ta mới phải, chuyện tới nay, nàng khiến hoàng đế là ta cảm thấy ra sao???

Rốt cuộc Yến Văn Hàn Thu cũng bị câu vừa rồi của ta chọc giận, trái ngược hoàn toàn với người ngày thường vốn nho nhã, đập vào mắt ta là thái độ không hoảng hốt, chỉ gần như gào lên với ta thôi.

Ta không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm khuôn mặt thịnh nộ của hắn.

-Lạc Thiến Thiến, nàng dám nói nàng chưa từng thích hắn không? Nàng nghĩ rằng ta không biết hay là cảm thấy quá dễ để xỏ mũi ta?

Ta không nói lời nào, không biết nên trả lời câu hỏi của Yến Văn Hàn Thu ra sao, ngây ngẩn đứng ở đó, bị hắn dùng sức lay liên tục, không có phản ứng.

Ta nghĩ, cho dù không yêu, chỉ cần ta có thể làm tròn trách nhiệm suốt cuộc đời này là được, ta nghĩ, chỉ cần giấu đủ kín, sống yên phận ở chốn hậu cung đông phi tần này, cho dù là cả đời cũng yên ổn.

Nhưng giờ ta không hiểu, rốt cuộc Yến Văn Hàn Thu muốn ta phải làm thế nào mới vừa lòng, ta phải làm thế nào để có thể vừa lòng mọi người, mới có thể để bản thân có chút yên bình, có chút an toàn.

-Sao không nói? Nói mau…

Trong đầu ta rối bời, bên cạnh toàn là cảnh ngươi lừa ta gạt, Tử Anh thì chìm sâu trong hiểm cảnh, Lý Đức Thắng chưa rõ sống chết, cộng thêm hành động của Yến Văn Hàn Thu, dường như đang xoắn lại với nhau ở trong đầu, vướng vào nhau, nhồi nhét trong đầu ta.

-Nàng không nói gì, là muốn chứng minh cho ta sao? Chứng minh ai mới là người đàn ông của nàng, có phải không…

Hắn bế ta lên trên giường, bắt đầu động tay cởi nút thắt trên quần áo ta.

Cảm giác bả vai và trước ngực lạnh lẽo, người hắn vội đè lên người ta, ta bị bao vây bởi một thứ cực nóng, lúc khắc sâu có cảm giác ngọn lửa giận giữ của hắn như sông tràn gây họa như thế nào.

Thật ra ta cũng biết, biết Yến Văn Hàn Thu không muốn mãi mãi giữ mối quan hệ tốt đẹp với Nam Lương, dã tâm hắn lớn như vậy, việc động binh tướng của hai nước chỉ là chuyện sớm muộn, còn ta sau này, sẽ đi trên con đường nào, sống hay chết còn chưa rõ, ta có thể dựa vào ai? Có thể tin tưởng ai? Ta thật sự không biết.

Nay đã như chim cùng rừng, khó đảm bảo sau này sẽ không trở mặt thành thù, huống hồ còn không có nền tảng là tình cảm bền chắc, cuộc hôn nhân của chúng ta là vì mục đích chính trị?

Cảm thấy rất mệt mỏi, không biết làm sao, cũng rất mờ mịt. Một người không đủ lớn mạnh, đôi khi điều đó xảy ra khiến mình không thể chấp nhận cảnh đứng dưới kẻ khác…

Tay ta, vòng qua kéo cổ hắn xuống, đầu vùi sâu vào gáy hắn, nhắm mắt lại, không thể kiềm chế mà rơi nước mắt.

Quả nhiên, Yến Văn Hàn Thu dừng động tác, thân thể cứng đờ, trầm lặng.

Ta im tiếng khóc, hắn cũng không nói, duy trì cái tư thế xấu hổ kia, không hề cử động…

Không biết khóc bao lâu, ta mơ màng ngủ thiếp đi, tới lúc ta tỉnh lại, Yến Văn Hàn Thu quần áo lộn xộn, ngồi ở bên giường, nhìn ta chằm chằm. Lúc ta mở to mắt, một bàn tay hắn còn đang chạm lên mặt ta.

Thấy ta tỉnh lại, hắn rút tay về, nhìn ta bằng ánh mắt phức tạp, xoay người đi ra ngoài.

Ta thế tiếng Chu Toàn ở phòng ngoài vào mặc quần áo cho hắn, rồi sau đó, hai người rời khỏi Thanh viên…

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Leave A Reply