Hẹn ước – Chương 20.1

0
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Chương 20: Biết và không biết

Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Hoàng thượng hạ lệnh phải điều tra chặt chẽ chuyện Ninh tần hỏng thai, ta thân là người đứng đầu hậu cung, việc này không thể không phiền tới ta, ta vốn vì chuyện Tử Anh tới Hàm Cốc rối rắm không dứt, nay thêm chuyện Ninh tần khiến ta phiền lòng vô cùng.

Đầu tiên là ra lệnh cung cấp bản tường trình của tiểu thái giám ngày ấy, nói là đêm trước hôm Từ thái y chết đột ngột ông ta hớt ha hớt hải muốn xuất cung trên đêm khuya, sau đó vì giờ đã quá muộn lại không có thẻ bài thông hành đặc biệt nên không cho đi, vì thế Từ thái y không thể quay về, kết quả ngày hôm sau chết trong thái y viện.

Lời nói của tiểu thái giám này cũng không mấy giá trị, vì thế lại mời vị quan phụ trách khám nghiệm tử thi họ Triệu tới hỏi han.

-Ông nói bản cung hay, khám nghiệm Từ thái y là ông à?

Quan khám nghiệm quỳ đáp:

-Đúng là hạ quan…

Ta lại hỏi:

-Vậy ông nói xem, khám nghiệm ra những vấn đề gì?

-Bản quan khám nghiệm Từ thái y chết vì ngạt thở thông thường.

-Còn điểm nào khả nghi không?

-Trừ vết trầy da và tụ máu trên cổ ra, không còn gì khác.

Ta gật đầu:

-Vết tụ máu ở trên cổ được gây ra như thế nào?

Ông ta nghĩ ngợi:

-Thoạt nhìn không giống do dây thừng, giống vết ngón tay bóp cổ thì đúng hơn…

-Vết bóp?

Ta thầm suy nghĩ, quả nhiên lớn mật, dám bóp cổ một người sống chết trong thái y viện.

Trân Châu đi tới nhỏ giọng nói:

-Công chúa, bên ngoài có Vu phi và Ninh tần cầu kiến.

Ta gật đầu:

-Mời họ vào.

-Rồi, ông lui xuống đi…

Lại dặn Lý Đức Thắng:

-Ghi chép hết lời khai của ông ta lại, đóng dấu vào, giao cho bộ Hình, khi cần bản cung sẽ gọi ông ta hỏi tiếp…

Chỉ chốc lát sau Vu phi và Ninh tần đi vào, thấy ta lập tức quỳ xuống:

-Thần thiếp xin thỉnh an hoàng hậu nương nương…

-Đứng lên đi.

Hai người đứng lên, Ninh tần vẫn dịu dàng thẹn thùng như trước, ta liếc mắt ả một cái, ả nửa cười nửa không cúi đầu xuống.

-Hoàng hậu, hôm nay ta khuyên nàng ấy mãi, mới đưa thứ này ra…

Tay nàng ta duỗi ra, trên tay nắm cây trâm phượng. Trân Châu đi tới lấy trâm đưa cho ta.

Ta cầm quan sát một lúc, không thấy điều gì kỳ diệu.

-Hoàng hậu hãy xem đầu trâm đi…

Ở nơi Vu phi vừa nêu, ta nhìn kỹ, quả nhiên, nơi gắn giữa trâm và hình phượng hình như có mấy chữ, nhìn kỹ, là bốn chữ Văn Tô tất quý…

Ta biết tên Văn quý phi là Văn tô, vậy nên, tất nhiên biết ngay chủ nhân cây trâm này là ai, vấn đề là ở chỗ, trâm của Văn quý phi lại ở trong tay mấy người này, vậy nói lên điều gì?

-Đây là trâm của Văn quý phi, các ngươi muốn nói gì?

Ta hỏi.

-Đây là cây trâm tìm thấy trong bọc đồ chuẩn bị chạy trốn của Từ thái y…

Vu phi nói.

-Vì thế, Văn quý phi và Từ thái y tất có liên quan, rốt cuộc là liên quan cái gì? E là liên quan tới chuyện sảy thai của Ninh tần…

Ta cảm thấy buồn cười:

-Bản cung hiểu lời ngươi nói cũng có lý lẽ, nhưng cây trâm này vô duyên vô cớ xuất hiện ở trong bọc của Từ thái y, sao các ngươi lại biết chuyện đó? Chuyện này phi tần hậu cung không được tham dự, cho dù thật sự phát hiện trong bọc đồ của ông ta, việc các ngươi lộn xộn như này vào miệng lưỡi người khác sẽ như thế nào?

Vu phi không biết trả lời ta thế nào, nhưng Ninh tần lại mở miệng.

-Vị quan chưởng kiểm tra đồ phụng lệnh nghĩ đây là đồ của thần thiếp, nên đưa nó trả lại cho thần thiếp…

-Vậy hả? Vậy vì sao đồ của ngươi lại ở trong tay Từ thái y?

-Vì lúc ấy chuyện bắt mạch và an thai cho thần thiếp đều do một mình Từ thái y đảm nhiệm, tuyệt đối không có sự quan tâm của người khác, nên vô tình trả lại ạ.

Ta gật đầu hỏi ngược lại ả:

-Có mạch hỷ sao không thông báo cho bản cung?

Ninh tần cười xinh đẹp:

-Nghĩ vẫn còn sớm, nên định nói sau…

-Đã đủ ba tháng, thời gian cũng không được coi là sớm, nếu thái y trong ba tháng liền mà không chẩn đoán được có mang thai hay không, vậy chi bằng về quê làm một vị lang trung chân đất còn hơn, nếu không nuôi tốn bạc như thế, vậy chẳng phải quá lãng phí rồi sao…

Ninh tần hiểu ý ta, nụ cười tươi cứng đờ, vội quay mũi thuyền:

-Do thần thiếp không phải, không bẩm báo việc này với hoàng hậu đúng lúc, thật ra, thật ra thần thiếp cũng có nỗi khổ…

-Nỗi khổ, trong hoàng cung này ai mà không có? Ngay cả hoàng đế cũng có, huống hồ phụ nữ chốn hậu cung như ta và ngươi…

Ta bưng trà, vạch trần:

-Ngươi nói xem có phải không, hả Ninh tần?

Ả ngẩng đầu cười với ta, rất nũng nịu:

-Hoàng hậu nói phải, nhưng người mới là chính chủ hậu cung, chúng ta chỉ phục một mình người, nhưng đến nay, chúng muội muội có rất nhiều chuyện buồn rầu, giờ ngay cả long thai cũng không giữ được, nếu thật có người đứng đằng sau làm chuyện xấu, làm hại chúng ta, chẳng phải đã gây thiệt hại tới duy danh của hoàng hậu người sao?

Nghêu sò đánh nhau ngư ông đắc lợi khá lắm, muốn ta khơi ra Văn quý phi, người đàn bà này đúng là kẻ dám nghĩ dám làm…

Ta nghĩ, rồi gật đầu:

-Ninh tần nói cũng đúng, kẻ đứng phía sau, nhất định bản cung sẽ bắt được, xem rốt cuộc là ai to gan lớn mật như vậy, dám tự cho mình vô cùng thông minh, đùa giỡn bản cung và hoàng thượng như khỉ diễn trò…

Ánh mắt Ninh tần di chuyển:

-Thần thiếp không có yêu cầu gì khác, chủ mong hoàng hậu có thể lấy lại công bằng cho thần thiếp, cũng để hậu cung khôi phục sự yên tĩnh, người một nhà có thể sống hòa thuận với nhau, thần thiếp đã thấy mãn nguyện rồi…

-Khó được người muội muội lòng dạ bao la, thấu tình đạt lý như vậy, tất nhiên bản cung và hoàng thượng sẽ đưa sự thật ra ánh sáng, chuyện của người chắc chắn sẽ điều tra ra manh mối.

Ả cúi người cúi đầu:

-Đã khiến hoàng hậu nương nương lo lắng…

Ta cười:

-Chứng cớ của các ngươi cũng tốt, có chút manh mối cũng ổn, cứ để việc đưa ra ánh sáng cho bản cung, đã có bản cung nghiêm trị kẻ đứng đằng sau, yên tâm đi.

Hai người nhìn nhau cười bái lạy ta, vừa lòng thỏa ý rồi lui xuống.

Ta ngồi tại chỗ nghĩ tới nghĩ lui, nhìn cây trâm phượng trong tay, không khỏi nghĩ đến một người…

Nếu Ninh tần có thể nói như vậy, chắc chắn bên vị quan chưởng quản tra đồ kia đã chuẩn bị cả rồi, còn nghĩ, tuy hoàng cung là chốn vô cùng nghiêm ngặt, nhưng đây cũng là nơi mà hàng nghìn cung nữ và thái giám có thể đi lại tự do.

Ta không thể tin cái cách mà trâm phượng đến được đây, dĩ nhiên cũng không tin lời vị quan kia lục soát tìm ra tang vật mà ả nói, nếu Văn quý phi muốn trừ bỏ Từ thái y sao có thể để lại một sơ hở lớn như vậy?

Vả lại không thể có chuyện nàng ta đích thân ra mặt, sao lại có thể đưa cây trâm phượng của nàng ta ra nữa? Quá hoang đường.

Đồ trang điểm trang sức của Văn quý phi đếm không xuể, mất một hai thứ cũng là chuyện quá đỗi bình thường, nàng ta sẽ không để ý, lại càng không truy cứu, chuyện này đối với đám cung nữ thái giám lúc ẩn lúc hiện trong cung nàng ta mà nói lại vô cùng tiện lợi.

Bất cứ người nào cũng có thể dễ dàng mượn gió bẻ măng, lén lấy trộm một cây trâm phượng có gì mà khó?

Xem ra, đúng là Ninh tần này không phải là một nhân vật đơn giản, ngay cả cung Ngu Thần cũng có thể cài được người vào…

-Lý Đức Thắng, tới Bắc Ấp đã một năm, trong cung này ngươi có bạn bè nào đáng tin không?

Hắn cười ha ha:

-Nhân duyên của tiểu nhân cũng không tệ, có mấy người bạn trâu chó, đều tới từ Nam Lương, là người hiểu tận gốc rễ…

-Tốt lắm, ngươi lại đây, ta có vài lời muốn nói với ngươi…

Hắn đi tới, ta nhỏ giọng dặn dò bên tai hắn.

-Công chúa, chẳng lẽ giờ chỗ chúng ta cũng có người thế này…?

Hắn kinh ngạc.

-Ai dám nói là không có? Ngay cả chỗ nàng ta cũng có, sao ngươi biết nơi ở của chúng ta lại không có chứ?

Ta trả lời hắn.

-Tiểu nhân đã hiểu, tiểu nhân xin đi làm ngay…

Nói xong vội vàng lui ra ngoài.

Nếu ngay cả một chức tần cũng có thể làm vậy, vậy cung điện này đúng như lời Vu phi nói, như lọt vào một cái động không đáy, khiến người ta vô cùng sợ hãi.

Ta ngồi ở Phượng cung chờ tin, trước đó đã gọi vị quan ở bộ Hình phụ trách vụ án Từ thái y tới hỏi, nói phát hiện bên dưới giường của Từ thái y một trăm lượng vàng, ngoài ra không có phát hiện gì khác.

Đúng là quá to gan, cái gọi là căn cứ chính xác này thấy thế nào cũng không hợp logic, mà tang vật thì ai cũng có thể lấy được, cho dù không hợp logic thì đã sao chứ?

 

 

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Leave A Reply