[Quyển 2] Phế Phi – Chương 3

0
loading...

Quyển 2: Trục Phong

Chương 3: Buông tha
Edit: Pinkpinkpig


Hoàng hậu nhìn Thượng Trang, mở miệng: “Còn không mau theo Bổn cung qua Quan Sư Cung?”

Thượng Trang do dự, cổ tay trắng mãnh khảnh đã bị nam tử nắm chặt lại, nàng nghe giọng hắn từ ở trên truyền đến: “Hôm nay mẫu hậu không được mang nàng đi.” Lời của hắn rất ung dung, ánh mắt thẳng thắn nhìn Hoàng Hậu, vẻ mặt thể hiện sự kiên định.

Hoàng Hậu giận đến nỗi sắc mặt cũng thay đổi, nhưng bà vẫn cố nén tức giận, trầm giọng nói: “Phong nhi không nghe lời mẫu hậu vừa nói sao?”

Hắn cười giễu cợt, một hồi sau, mới nói: “Khi đó nhi thần chính là đã quá nghe lời nói của người…, mẫu hậu chẳng lẽ đã quên rồi sao?”

Hoàng hậu cắn răng, lạnh lùng nói: “Người đâu, mau đem cung nữ này đến Quan Sư Cung!”

Thái giám từ bên ngoài đi vào, Thượng Trang hoảng sợ, trong lời nói của Hoàng Hậu dường như ẩn chứa điều không lành.

Nguyên Duật Phong kéo nàng về phía sau, cau mày nói: “Mẫu hậu lúc này vẫn kiên quyết sao?”

Hắn chợt trừng mắt liếc nhìn hai thái giám đang tiến, ánh mắt sắc bén, “Bổn cung ở đây, ai dám làm càn!”

Hai thái giám sợ hãi, đưa mắt nhìn nhau, nhưng lại không dám tiến lên.
Nơi này là Đông cung, ai cũng biết thân phận của Thái tử thân phận là gì. Thử hỏi, ai có thể lớn mật đến nỗi dám đắc tội với Thái tử?

“Cẩu nô tài, lời nói của Bổn cung các ngươi nghe không hiểu hay sao?” Hoàng Hậu lạnh lùng nói.

Thái giám quỳ xuống, dập đầu nói: “Nô tài đáng chết! Nô tài đáng chết!”

Nguyên Duật Phong giữ chặt tay Thượng Trang khiến nàng không khỏi cau mày lại, hắn nói: “Không còn sớm nữa, mẫu hậu nên trở về đi. Phụ hoàng vẫn đang chờ người.”

Nghe hắn nhắc tới Hàng Đế, sắc mặt Hoàng Hậu sắc mặt trở nên khó coi, bà nhìn hắn, cắn răng nói: “Thì ra con còn nhớ đến Thánh thượng, con là Thái tử, phải nhớ kỹ thân phận của mình!” Tuy nói như vậy, nhưng trong lòng Hoàng Hậu hiểu rõ, đây đã không còn là việc quan tâm đến chuyện của một cung nữ nữa.

Lúc Tần Lương Đệ đến tìm bà, nàng ta chỉ nói Thái tử muốn thu nạp một cung nữ thấp kém vào Đông cung. Mà bà khi tới đây mới biết nội tình bên trong chuyện này.

Ánh mắt bà nhìn thẳng vào Thượng Trang. Cuối cùng thì nàng là một người như thế nào? Vì sao phải tiếp cận Thái tử?

Thượng Trang thấy Hoàng Hậu đang quan sát mình thì tim nàng đập nhanh hơn, trong lòng rối loạn, tất cả mọi chuyện hôm nay, nàng nhất định phải để ý rõ ràng.

Hoàng Hậu cuối cùng cũng không thể lay chuyển được Thái tử, bà đi ra với vẻ mặt vô cùng tức giận.

Thượng Trang thở dài một tiếng, nàng có tài đức gì đâu chứ, nhưng khi nàng nhập cung cũng không ngờ có thể nhanh chóng đắc tội với nhiều người như vậy.

Thái giám lui xuống, ở trong phòng, chỉ còn lại có nàng cùng Thái tử.

Nguyên Duật Phong cuối cùng cũng buông lỏng tay nàng ra, xoay người ngồi ở một bên. Hắn cũng không yêu cầu nàng hầu hạ hắn thay y phục nữa.

Thượng Trang không lui xuống mà chỉ đứng nhìn nam tử trước mặt.

Một hồi lâu sau, nàng mới hít một hơi thật sâu tiến lên, quỳ xuống ở trước mặt của hắn, nhỏ giọng nói: “Xin Điện hạ buông tha cho nô tỳ.”

Nguyên Duật Phong hơi ngẩn người, ngước mắt nhìn nàng, cười nói: “Ngươi ở đây, Bổn cung có thể bảo vệ ngươi; ngươi làm sao lại muốn Bổn cung thả ngươi ra?”

Thượng Trang khẽ nắm chặt hai tay, đúng là khi nãy ở trước mặt Hoàng Hậu, hắn đã che chở cho nàng. Nhưng, hắn thật sự thích nàng sao?

Không thể nào có chuyện đó được.

Nàng lập tức phủ nhận. Nàng dường như biết được nguyên nhân hắn làm như vậy.

Nàng vẫn cúi đầu, giọng nói rõ ràng: “Nhưng Điện hạ làm cho Hoàng hậu nương nương không vui, đem nô tỳ đặt ở giữa, nô tỳ sẽ nhanh chóng mất mạng.” Hắn nhi tử của Hoàng Hậu, bất kể như thế nào, Hoàng Hậu cũng sẽ không ra tay với hắn. Nhưng nàng thì khác, nàng chỉ là một tú nữ bị giáng chức.

Đến lúc đó, câu dẫn thái tử, tùy tiện gán một tội danh, cũng có thể khiến cho nàng chết không có chỗ chôn.

Nghe vậy, Nguyên Duật Phong chăm chú quan sát nàng, hắn ngồi thẳng lưng, nghiêm túc nhìn cung nữ trước mặt, lạnh giọng hỏi: “Tại sao ngươi thấy được Bổn cung đang bất hòa với mẫu hậu?” Hắn cũng muốn nghe ý kiến của nàng.

Thượng Trang hít vào một hơi, cuối cùng mở miệng: “Điện hạ chú ý tới nô tỳ, chỉ bởi vì hương hoa hồng trên người nô tỳ mà thôi.”

Nàng thơ ơ nói ra ba chữ “Hương hoa hồng” kia, nhưng lại khiến cho thân thể Nguyên Duật Phong run lên, hắn không thể tin được, chỉ qua nửa canh giờ ngắn ngủi, không ngờ cung nữ nhỏ bé này có thể đoán được nhiều chuyện như vậy.

Like nhé ^^

- Tập sống vs thói quen mới... ! - Nhìn đời bằg nụ cười nhếch môi :') - Và !~ - Buôg lơi với 3 từ - '' Sao cũg được "

Leave A Reply