Hẹn ước – Chương 19

0
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Chương 19: Yên thân rồi mới có thể hiểu được vận mệnh

Truyện chỉ được post duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Chuyện vừa xảy ra, ta ngồi chờ Ninh tần, kết quả lại chờ được Vu phi bốc đồng một lần nữa.

Gặp lại nàng ta, ta lửa giận bừng bừng.

Trong cung này cuối cũng vẫn có một vài người ngu dốt cực điểm dạy mãi không sửa được, cứ tự cho mình là đúng rất nhiều lần, là dê đến miệng cọp mà còn không miệng, không biết tự bảo vệ mình mà còn cảm thấy bản thân đủ nghĩa khí chính trực, điển hình là việc người ta bán nàng ta đi, có khi nàng ta còn giúp người ta đếm tiền.

Nàng ta nghiêm chỉnh quỳ gối trước mặt ta, vẻ mặt rất kiên trì:

-Mấy ngày vừa qua thần thiếp ở cung Hoài Vi suy nghĩ kiểm điểm, cũng hiểu ra vài đạo lý…

Ta liếc mắt nhìn nàng ta một cái:

-Ngươi hiểu cái gì? Nếu đã hiểu, bản cung muốn nghe xem, đã hiểu thật, hay là chưa hiểu…

Nàng ta hít sâu một hơi:

-Chuyện của Từ thái y, thần thiếp đã biết, vậy xem ra chuyện của Ninh tần không phải tin đồn vô căn cứ, mà có điều bí ẩn bên trong. Nếu phi tần mang long thai mà không có khả năng tự bảo vệ bản thân, vậy hoàng cung sẽ là một nơi đáng sợ tới cỡ nào? Chúng ta là phi tần trong hậu cung phải giúp hoàng thượng đâm chồi nảy lộc, sinh hạ long tử long nữ là chức trách và vinh quang của chúng ta, hôm nay Ninh tần gặp phải chuyện bất công như vậy, thái y có thể bị mua chuộc, có thể tự ra tay gây nguy hại đến an toàn của long thai, cảm giác sợ hãi vẫn sẽ tồn tại trong lòng chúng ta. Mọi người sẽ càng sợ mình là phi tử được hoàng thượng sủng ải, chỉ cần không thận trọng là tai họa có thể giáng xuống đầu, như vậy tình hình sẽ càng thêm nghiêm trọng, sau này sẽ không có những ngày yên ổn…

Ta nghe lời nàng ta nói xong, không khỏi cười hừ, hóa ra mấy ngày nay nàng ta tự suy nghĩ kiểm điểm, kết quả là nàng ta nghĩ ra được mình nên giữ gìn công lý dùng nỗi bất bình và oan uổng của người trong thiên hạ thuyết phục ta…

Nguyên nhân khác mà ta ngăn cản nàng ta tham dự vào chuyện này là vì ta muốn bảo vệ nàng ta, nhưng nàng ta lại cố tình không chịu nghe, lại muốn làm anh hùng đấu tranh anh dũng, chẳng lẽ nàng ta không biết có một loại người được gọi là bia đỡ đạn sao?

-Vu phi, công chúa của chúng ta cũng vì muốn tốt cho người, sao hết lần này đến lần khác người lại muốn làm một kẻ không biết tốt xấu?

Trân Châu giận quá nói.

-Hoàng hậu, nếu người thật sự là một người tốt, thật sự suy nghĩ cho chúng thần thiếp, xin người hãy tra rõ chuyện này, cho người bị oan uổng ấm ức một sự thật, cũng có thể khiến những người đứng ngoài quan sát như chúng ta tâm phục khẩu phục, có thể có cảm giác an toàn hơn…

Nói xong dập đầu ba lần.

-Ngươi đứng lên đi, chuyện này ầm ĩ tới giờ, bản cung muốn mặc kệ cũng khó, nếu đã vậy, bản cung sẽ giải quyết việc này, còn ngươi, về Hoài Vi cung đi, không có việc gì thì hãy thường xuyên đi thăm Ninh tần, nói không chừng giờ nàng đang nhớ ngươi, đang ngóng trông ngươi lắm đấy…

Vu phi nghe ra ý tứ trong lời nói của ta, hơi mỉm cười:

-Tạ ơn hoàng hậu nương nương…

Sau đó cúi đầu, xoay người đi ra ngoài.

-Công chúa, vì sao phải thế? Gì chứ không kể việc nàng ta sống chết thế nào, Vu phi này không biết tốt xấu, kệ nàng ta đi…

Như Ý đem lư hương vào, vừa than thở nói.

-Công chúa, chi bằng nhân cơ hội này, dạy dỗ Văn quý phi kia cũng được…

Trân Châu rót trà, khuyên ta.

-Như ý, bỏ lư hương kia ra ngoài đi, ta không thích mùi này…

Ta nhíu mày sai.

-Công chúa, người xem có vị phi tử nào không có hương thơm ngào ngạt trên người, hương hoa nhài trên quần áo của người nhạt quá, nếu không ngửi kỹ sẽ không thấy được…

Như Ý đáp lời ta bằng lý do hết sức vẹn toàn.

-Ngươi thích à? Thích thì cho ngươi đây, ta không cần đâu…

Mùi hương này thật có tác dụng làm người khác ngứa mũi, vừa mới chỉ bê vào một lát thôi, ta đã bắt đầu có dấu hiệu:

-Mau mang đi đi, đau đầu quá…

-Ầy, công chúa thật là…

Như Ý không cam lòng bưng lư hương về chỗ cũ.

-Công chúa, giờ Văn quý phi vừa có tiểu hoàng tử lại là sủng phi, tình hình này cần phải để tâm…

Trân Châu lại nhắc nhở bên tai ta.

-Cơ hội lần này không phải vừa hay sao? Ngàn vạn lần không được để lỡ, khó tìm được lần sau…

Ta nhắm mắt, gật đầu:

-Ừ, ta biết rồi, ngươi đi xem tiểu công chúa con Thục phi bệnh ra sao? Hôm nay ta lười quá nên không đi, ngươi đi xem thử, mang ít kẹo cho con bé nữa…

Trân Châu nhận lệnh, xoay người ra khỏi phòng.

Ta thở dài một hơi thật sâu, quả là cảm thấy đau đầu vô cùng.

-Công chúa, đừng lo, chuyện này thì hoàng cung nào cũng như nhau cả, Bắc Ấp hay Nam Lương cũng không khác nhau quá nhiều, dù sao đứng cao thì ngã đau, hơn nữa, công chúa cũng biết đám người đó cả mà, chắc chắn là có chủ kiến, chẳng qua là không nói ra thôi…

Lý Đức Thắng đứng bên cạnh bóp vai cho ta, vừa cười hì hì khuyên ta.

Ta mở mắt:

-Lý Đức Thắng, ở Nam Lương, hồi đó ai là phi tần được sủng ái nhất cùng với mẫu thân ta?

-Sau này tiểu nhân mới biết, là Đức phi ạ.

-Đức phi?

Ta hỏi.

-Vâng, chính là mẹ ruột của thái tử điện hạ.

Lý Đức Thắng trả lời ta.

-Ngươi biết bà ta là loại người như thế nào không?

Tuy ta hỏi vậy, nhưng cũng biết rất rõ, thái tử không phải là con trai của hoàng hậu, vậy mức độ được sủng ái của người phụ nữ kia cũng có thể hiểu được.

-Trong cung từ cao tới thấp đều biết Đức phi là người giỏi thơ ca, ngày thường nói chuyện vui vẻ hòa nhã, thân thiết với người ngoài, được hoàng đế và thái hậu yêu mến.

Ta gật đầu, khẽ hỏi:

-Vậy ngươi nói xem, năm đó chuyện Đạt phi và tiểu hoàng tử chết yểu là như thế nào?

Ta vừa dứt lời, Lý Đức Thắng đã bụp một tiếng quỳ rạp xuống dưới chân ta:

-Công chúa đừng giận tiểu nhân, mấy chuyện này tiểu nhân nghe đám công công nói chuyện trong lúc nhàn rỗi uống rượu, uống nhiều nên nói năng linh tinh, đều là mấy lời vô vị, công chúa đừng tưởng thật…

Ta bị hành động này của hắn làm cho phì cười:

-Đứng lên đi, làm như ta sắp kéo ngươi ra ngoài chém đầu không bằng…

Hắn không đứng dậy, gương mặt rối rắm:

-Tiểu nhân không muốn khiến công chúa không vui…

-Không đâu, ngươi nói đi, biết bao nhiêu thì nói bấy nhiêu, ta không phải kẻ hồ đồ, sẽ không giáng tội lên đầu ngươi, yên tâm đi…

-Vậy tiểu nhân biết bao nhiêu sẽ nói bấy nhiêu, công chúa nghe xong coi như không có gì, ngàn vạn lần đừng để bụng…

Ta gật đầu, nhắm mắt nghe, Lý Đức Thắng kể lại thị phi năm đó, chấn động lòng người.

Ngoài dự đoán, Yến Văn Hàn Thu thích hoạt động về đêm lại xuất hiện ngay giữa ban ngày, ta đang sao khô táo dưới bếp, hắn mặc đồ trắng như tuyết dựa ở cửa nhìn ta cười.

-Công chúa, mau ra đi, hoàng thượng tới rồi…

Lý Đức Thắng nấp ở cạnh cửa chen vào, không dám nhìn hắn, vội chạy tới phủi bụi bẩn trên quần áo ta.

-Công chúa ra ngoài đi, để một mình tiểu nhân ở đây là được rồi.

Ta giao nốt việc còn lại cho Lý Đức Thắng, đi theo Yến Văn Hàn Thu ra khỏi phòng bếp.

-Không ngờ hoàng hậu của ta lại đa tài như vậy, ngay cả phòng bếp cũng xuống…

Đôi mắt hoa đào của Yến Văn Hàn Thu mỉm cười, nói xong đi ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta.

-Đều làm lúc rảnh rỗi thôi, cả ngày ở trong phòng cũng chẳng được gì, đi ra động tay động chân coi như rèn luyện thân thể…

-Sao nàng lại thích ở “Thanh Viên”? Lần nào gặp cũng thấy nàng không ở Phượng cung…

-Ta thích tự do…

Ta cười đáp.

-Trên đời này có thứ gọi là tự do thoải mái sao?

Hắn liếc mắt nhìn ta hỏi.

-Không, có điều, tự do trong phạm vi cũng có thể bỏ qua…

Ta cũng quay mặt nhìn hắn.

-Xem ra nguyện vọng của nàng không phải là mẫu nghi thiên hạ …

-Chỉ cần là mong muốn của hoàng thượng tất sẽ là mong muốn của ta, ta có là mẫu nghi hay không mẫu nghi cũng không sao, chỉ cần người thích, yên ổn giang sơn vạn dặm này, được tương truyền qua nhiều thế hệ…

Hắn xoay người, nhìn ta, đôi mắt ấy, màu sắc rất đậm, ta nhìn vào, rồi lại nhìn ra chỗ khác, chỉ nhìn mặt hắn cười:

-Có người thì còn có ta, chẳng lẽ ta nói sai??

Hắn không nói lời nào, ôm ta vào lòng, tiếng thở dài quanh quẩn trong sân, mãi vẫn không tiêu tan…

Quan hệ giữa đàn ông và phụ nữ là gì?

Tình yêu, như ta và Tử Anh.

Hôn nhân, như ta và Yến Văn Hàn Thu…

Đây là chuyện khó tìm, cũng không thể nói, không phải cứ yêu là nhất định sẽ kết thành vợ chồng, cũng không nhất định kết hôn rồi sẽ sinh sôi nảy nở tình yêu rực rỡ chân thành như vậy.

Tình yêu sẽ đi rất xa, rồi biến mất, quá mỏng manh, nhưng người vẫn muốn tiếp tục sống sót, vì người khác, cũng vì chính mình, có lẽ đây là nguyên nhân này không liên quan tới tình yêu.

Ta tin chắc rằng đây mới là bản chất của sinh mệnh, có rồi sẽ mất đi, không nhất định phải theo ý muốn của chúng ta, lại như số mệnh không thể trốn thoát…

Có đến năm sáu miếng táo chuyển màu đen nổi trên mặt nước trong suốt như ngọc lưu ly đã, hơi nước nóng bống ra ngoài, phảng phất hương táo trong phòng, mùi thơm ngát mà lại trong sạch.

Ta rót ra một chén nhỏ, đưa tới trước mặt Yến Văn Hàn Thu:

-Nếm thử đi, đảm bảo trước đây người chưa từng uống bao giờ…

Hắn cầm cái chén, nhẹ nhàng nhấp một ngụm:

-Quả như vậy, hương táo đã hòa tan với nước, so với trà vị tinh khiết và thơm hơn nhiều…

Ta cũng rót cho mình một chén:

-Đây vốn là đồ uống mùa đông, ta thèm muốn chết, không đợi nổi đông tới, nên hôm nay nấu uống luôn…

Lại quay đầu dặn dò:

-Trân Châu, ta sao khô nhiều lắm, ngươi lấy một ít mà uống rồi chia cho đám người dưới, thứ này không thể để lâu, uống ngay mới ngon, đường phèn có cả rồi đấy, các ngươi tự chế uống đi…

-Tạ ơn hoàng thượng và hoàng hậu ban ân…

Trân Châu cúi người thi lễ, ngẩng đầu cười xinh đẹp với Yến Văn Hàn Thu.

Yến Văn Hàn Thu gật đầu, quay lại nói với ta:

-Nàng có biết chuyện Từ thái y ở thái y viện chết đột ngột không?

-Có, có nghe qua, đang định hỏi người, giờ việc này nên làm thế nào…

-Tất nhiên là phải điều tra rồi, ta muốn xem rốt cuộc là ai có gan lớn như vậy, dám làm chuyện xằng bậy trong hậu cung…

Gương mặt Yến Văn Hàn Thu như gió xuân, nhưng giọng nói lại lạnh thấu xương.

-Chỉ cần ra tay chắc chắn sẽ để lại dấu vết, nếu đã điều tra, sao có thể không tra ra chứ? Người cứ yên tâm…

Ta nhẹ giọng.

-Từ xưa tới nay hậu cung vốn là chốn thị phi, cho dù là vị hoàng đế anh minh nhất cũng chưa chắc có thể gỡ được mớ bòng bong này, cũng vì thế mà ta đau đầu không thôi.

Ta cười cười:

-Độc ác nất là lòng dạ đàn bà, câu này không phải không có lý, hoàng thượng sủng ái nhưng hậu cung ba ngàn ngày đêm mong nhớ, nếu không có thủ đoạn, ai có thể cam đoan bản thân sẽ được hoàng thượng sủng ái cả đời? Nói không chừng, chuyện này còn phức tạp hơn cả trị nước…

-Nếu ngay cả long thai cũng dám nghĩ cách, dám hạ độc thủ để củng cố địa vị của mình, vậy đây không phải tranh thủ tình cảm, mà là dùng một tay che cả bầu trời…

Yến Văn Hàn Thu lạnh lùng nói.

Ý của hắn ta đã hiểu, hậu cung của hoàng đế tuy nhiều người, giống như uống trà vậy, ai cũng thích mình được phần hơn, đây là chuyện không thể, vì hoàng thượng chỉ có một, đều vì chỉ có một mình hắn.

Thời đại nam tôn nữ ti này, muốn lựa chọn người đàn ông mình lấy là một lý lẽ căn bản, có lẽ đây không thể coi là một lý lẽ, chỉ có thể nói là ột nguyên nhân thôi.

-Nàng đã nói vậy, ta có thể mạnh tay đi tra xét rồi…

Thấy ta nói vậy, Yến Văn Hàn Thu gật đầu:

-Việc này giao cho nàng, có điều, ta có việc muốn nói với nàng…

Ta hỏi:

-Có chuyện gì?

Yến Văn Hàn Thu nhìn thẳng vào đôi mắt ta, không hiểu tại sao lại nhìn ta:

-Gần đây có một vị quan từ xa mới tới Hàm Cốc nhậm chức…

Hàm Cốc, nơi này ta biết. Trên đường ta tới Bắc Ấp hòa thân, lúc thái tử Lạc Tử Thuần đưa ta tới biên giới Nam Lương, ta từng hỏi hắn bản đồ Nam Lương, tất nhiên ta biết rõ Hàm Cốc là nơi thế nào, đó là đường giao thông quân sự quan trọng giữa Nam Lương và Bắc Ấp, địa hình thế núi cực kỳ hiểm trở, điều kiện khí hậu khắc nghiệt, hơn nữa đối với tướng sĩ Nam Lương quanh năm khí hậu ôn hòa mà nói, đây là thách thức và khảo nghiệm rất lớn.

Vì là nơi giáp ranh giữa Nam Lương và Bắc Ấp, giữa dãy núi có một cái khe, hai bên đều là núi non trùng điệp bao bọc, nên địa hình rất kỳ lạ.

Nơi này, cũng là địa điểm quân sự trọng yếu mà một người làm quan cả họ được nhờ. Ta không hiểu ý trong lời nói của Yến Văn Hàn Thu, ngước mắt, yên lặng chờ câu tiếp theo.

-Người này rất đặc biệt, chắc nàng cũng sẽ đoán ra…

Lòng đột nhiên trĩu xuống, ở Nam Lương còn có một người đối với ta vô cùng đặc biệt mà ta có thể đoán ra? Nếu có, chắc cũng chỉ có người ấy mà thôi…

Ta tỏ vẻ bình tĩnh, liếc mắt nhìn hắn:

-Sao hoàng thượng lại hỏi ta như vậy, người đặc biệt ở Nam Lương đối với ta mà nói có rất nhiều, bảo ta đoán sao bây giờ?

-Là Lạc Tử Anh…

Hắn nhẹ nhàng bâng quơ nói.

Trái tim như bị một thanh kiếm sắt đâm thủng một lỗ, có cảm giác khó thở từ nơi lồng ngực, khiến ta thấy khó chịu.

-Sao không nói gì?

Hắn hỏi.

Ta cố tình cười với hắn:

-Hoàng huynh Tử Anh kiểu gì cũng không phải một võ thương, huynh ấy đến Hàm Cốc làm gì…

-Lạc Tử Anh làm vậy dĩ nhiên là có cái lý của hắn, nói không chừng, hoàng huynh Lạc Tử Anh của nàng còn giấu nàng nhiều chuyện… Hay là thái tử ca ca nàng Lạc Tử Thuần có ý đồ gì đó, nói không chừng…

Ta ngượng ngùng cười:

-Có lẽ thế…

-Hôm nay ta không đi đâu cả, ở lại với nàng, được không?

Hắn dán người nói khẽ bên tai ta.

-Được rồi, để ta nói Trân Châu chuẩn bị nước tắm cho người…

Hắn cười gật đầu, sóng mắt di chuyển, nửa đưa tình nửa không, không giống như gió xuân, mà giống như rượu nguyên chất, chầm chậm thong thả bước vào trong phòng.

Tại sao Tử Anh lại vậy? Một người nhàn nhạt như mây trôi, nhẹ nhàng như gió thổi, một người không tranh sự đời, không mong công danh lợi lộc, không muốn làm vua làm tướng soái mà lại đi tới bước này?

Hàm Cốc, Hàm Cốc, đây là địa điểm ở Nam Lương gần ta nhất, Tử Anh, ai có thể nói cho ta biết, cuối cùng là y đang thực hiện lời y từng hứa, hay do ta từ đầu tới cuối vẫn chưa hiểu rõ về y???

Tình cảm dịu dàng của Yến Văn Hàn Thu như thủy triều bao bọc lấy ta, ta nằm trong ngực hắn cảm thấy mờ mịt suýt khóc.

Hắn hôn từng nơi trên làn da ta, khẽ nói thích ta, khiến ta như một con thuyền nhỏ đang di chuyển nhẹ nhàng trên mặt hồ gợn sóng, không biết ta sẽ đi về đâu, không biết có phải theo hướng tốt đẹp như trong trái tim ta không.

Ta nước chảy bèo trôi, dần dần mất đi tri giác, lờ mờ chìm đắm bên trong sự bình yên.

Dường như ta có thể thấy, tường thành cao cao ở Hàm Cốc, Tử Anh mặc áo bào màu son, gương mặt thanh tú ấm áp, ánh mặt trời ló rạng từ phía đông, đứng ở đó mỉm cười.

Gió đang thổi, thổi bay tóc và áo của y, như cuốn theo cơn gió, ta nhìn thấy rõ ràng, vô cùng rõ ràng.

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Leave A Reply