Hẹn ước – Chương 18

0
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Chương 18: Gió đã nổi tất có đích tới

Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Vu phi bị ta hạ lệnh cấm túc trong cung nhà kiểm điểm bản thân, Yến Văn Hàn Thu không có động tĩnh gì, Lý Đức Thắng nói vẫn luôn ở cung Cẩm Dương với Ninh tần.

Ta đều tới cung Cẩm Dương thăm Ninh tần vào đúng lúc Yến Văn Hàn Thu đang ở đó, vì thế, Ninh tần không hề nhắc tới ngày hôm ấy.

Ta quyết định mình sẽ không làm chim đầu đàn liều lĩnh, muốn ra mặt nàng ta nên tìm người khác thì hơn.

Ta dặn Lý Đức Thắng sai người ra ngoài cung làm vài chuyện, khoảng một canh giờ sau, mời một vị thái y đức cao vọng tới đây.

-Giang thái y, ông bắt mạch cho bản cung xem…

Lão thái y hơi lơ mơ, chậm rãi tới bắt mạch rồi nói:

-Gần đây hoàng hậu thấy khó chịu ở đâu??

Ta cười với ông ta:

-Ông xem bản cung có mang thai hoàng tử không? Tháng này chưa thấy kinh nguyệt…

Lão thái y vừa bắt mạch vừa vuốt râu, không dám qua loa, rất cẩn thận. Một lúc lâu sau ông ta mới dè dặt đáp:

-Cựu thần vẫn chưa thấy dấu hiệu hỷ mạch của hoàng hậu nương nương…

Ta gật đầu:

-Vậy thái y có thể tìm hiểu trước xem ta có chỗ nào không ổn không?

Ông ta nghĩ ngợi, vươn tay bắt mạch lại:

-Người hoàng hậu vốn yếu ớt, mạch tượng đập rất nhanh, chắc là dạo này bụng hay cảm thấy khó chịu…

Ta cười:

-Rốt cuộc viện thái y lợi hại nhất, chính xác, khi nãy bụng bản có hơi quặn đau…

Ta liếc mắt nhìn ông ta:

-Thái y biết tại sao như vậy không?

Ông ta lưỡng lự, suy nghĩ, không nói gì, sau đó nhíu mày lắc đầu với ta.

-Một canh giờ trước bản cung vừa uống một thang thuốc phá thai…

Giang thái y kinh ngạc sửng sốt, vội vàng mở miệng:

-Cơ thể hoàng hậu vốn đã yếu, người lạnh, thụ thai rất khó. Mà thuốc phá thai lại có tính lạnh, làm như vậy không được đâu…

Nhìn ông ta gấp gáp như vậy, ta mở miệng:

-Không sao, chỉ tim đập hơi nhanh thôi, không có gì đáng ngại…

-Hoàng hậu phải giữ gìn sức khỏe, nghỉ dưỡng cho tốt, mới có thể thụ thai được…

Giang thái nói lời thành khẩn khuyên ta.

-Thật ra, bản cung chỉ muốn biết, nếu phụ nữ có thai mà bị sảy, vậy thông qua bắt mạch, có thể tìm ra nguyên nhân sảy thay không? Ví như, cơ thể không khỏe, hay vận động quá sức, hoặc là vừa mới uống thuốc phá thai???

Thấy ta hỏi vậy, trong lòng Giang thái y hiểu rõ mọi chuyện, có chút do dự.

Ta biết tâm tư của ông ta.

-Giang thái y yên tâm, bí mật kỳ lạ chốn thâm cung có quá nhiều rồi, người ngoài như ông không ai muốn làm đục hồ nước, chuyện này bản cung biết rõ, nhưng chuyện khá quan trọng, nếu thật sự làm ầm lên, thì cũng chỉ có hai kết quả có thể xảy ra thôi.

Giang thái y nhìn ta khó xử, không nói gì.

Ta mở miệng nói tiếp:

-Thứ nhất, bên thắng có cơ sở, theo kết quả bắt mạch, sứ mệnh thái y không hoàn thành. Thứ hai, một khi sự việc bại lộ, biết chuyện nhưng lại giấu không báo thông tin, vậy, sẽ phạm tội liên đới…

Ta nhẹ giọng nói rõ từng câu từng chữ, khi ta nói ra ba từ “tội liên đới”, Giang thái y hơi run lên.

-Bản cung tự mình uống thuốc thí nghiệm, nếu yêu cầu thời gian, thì còn gì mà không nỡ chứ? Ông cứ nói đi? Giang thái y? Nên lựa chọn như thế nào?

Do dự nửa giây, ông ta nơm nớp lo sợ đáp:

-Mang thai và sảy thai có thể thấy rõ khi xem mạch, dựa vào kinh nghiệm nhiều năm của cựu thần, nguyên nhân phụ nữ sảy thai cũng có thể thông qua bắt mạch biết được một nửa. Đương nhiên, nguyên nhân do cơ thể hay do uống thuốc mà thành, cũng có thể thấy rõ…

-Ông chắc chắn chứ?

Ta hỏi.

-Cựu thần chắc chắn…

-Vậy bản cung lại hỏi ông, thông qua triệu chứng mạch tượng có thể biết rõ đã uống những loại thuốc gì không?

-Chuyện này…

Ông ta dừng một lát:

-Trừ khi là những loại thuốc có dược tính vô cùng đặc biệt, dùng lâu ngày hoặc dùng lượng lớn với dược tính đặc biệt rõ ràng mới có thể biết được một hai, còn bình thường thuốc phá thai đều sử dụng nhiều loại dược liệu trộn vào nhau, có vẻ khó có thể xác nhận…

-Vậy mới nói, cho dù biết được một hai thành phần cũng chưa thể quyết định mà không có kết quả từ việc bắt mạch phải không?

-Đúng vậy.

-Tốt lắm, bản cung đã hiểu, mời lão thái y về…

Lại gọi Trân Châu:

-Tiễn thái y.

Giang thái y đứng dậy, vươn người, thở dài một hơi thật sâu đi theo Trân Châu ra ngoài.

-Giang thái y cứ yên tâm, bản cung sẽ bảo vệ ông…

Ta nhìn bóng lưng ông ta nói.

Dường như Giang thái y như vừa được thả lỏng, cúi đầu với ta, rồi theo Trân Châu đi ra ngoài.

Ta hơi mệt mỏi, cảm thấy buồn nôn, giơ tay nhẹ nhàng vuốt ngực:

-Như Ý, mang ống nhổ đến đây, dạ dày ta khó chịu quá…

Như Ý vội mang ống nhổ tới:

-Sao thế ạ? Sao tự nhiên lại nôn chứ?

Ta nôn khan hai cái, dạ dày như bị dùng sức dồn nén, nôn hết ra ngoài. Trân Châu vừa đưa thái y trở về thấy ta nôn như vậy, vội chạy tới vỗ lưng cho ta:

-Có cần gọi Giang thái y quay lại không ạ?

Ta lắc đầu, cầm cốc nước lên súc miệng:

-Ta không ăn đâu, muốn nghỉ ngơi sớm một lát…

Trân Châu và Như Ý buông rèm xuống, cái bàn trên giường nhỏ chỉ còn lại một ngọn đèn nhỏ vàng sáng, ta nằm trên giường nhìn chằm chằm ngọn đèn, ngây ra rất lâu…

Ta nghĩ lại chuyện duy nhất mà Cúc cô cô từng kể cho ta về chuyện mẫu thân bị hãm hại, cũng là vì tiểu hoàng tử chết yểu, không biết giờ có phải ta cũng gặp tình trạng tương tự hay không, lúc ấy mẫu thân đã làm như thế nào?

Sủng phi, cách gọi vầng sáng xung quanh đỉnh đầu, vốn là hạnh phúc, là vinh quang, nhưng về sau tại sao lại như đao giết người?

Nói phụ nữ yếu đuối, nhưng phụ nữ chốn hậu cung này người thì dữ dằn người thì độc ác, ta không muốn động tới, ta chỉ muốn yên ổn ngồi ở Phượng cung hoàn thành sứ mệnh của ta mà thôi, hoàn thành giao dịch giữa ta và hoàng đế Nam Lương, để mẫu thân có một tuổi già trọn vẹn, cho tới khi mình về trời.

Nhưng hôm nay ta mới biết, vừa vào thâm cung đã không thể được tự do làm những điều mình muốn, ta chỉ có thể bảo vệ nguyên tắc của bản thân, giấc mơ của bản thận, thậm chí là tình yêu rực rỡ cũng phải dừng lại, chôn giấu trong đáy lòng, nhưng không thể thay đổi được sự thật ngươi tranh ta cướp như thế này.

Không thể khiến mối quan hệ giữa phụ nữ và phụ nữ cân bằng và giữ quyền lợi. Cứ như vậy, ta muốn thứ đơn giản nhất thôi cũng sẽ trở thành thứ đáng quý khó có thể có, đó là hình thức, là vẻ bề ngoài, cần dùng nhiều thứ để xây dựng lên.

Muốn tu thành thần Phật trước phải trải qua chín chín tám mốt kiếp nạn, đây là chuyện đương nhiên…

Tiếng thở dài vang lên giữa căn phòng trống trải, ta nhìn chậu thược dược trắng bên cửa sổ, hoa đã sắp tàn, đóa hoa trắng đã bắt đầu ô vàng, không còn vẻ trong sạch như băng thuần khiết như ngọc nữa.

Đây có thể coi là khắc họa của cả đời người phụ nữ?

Luôn luôn được đặt ở vị trí nổi bật nhất, nở vào lúc thời tiết đẹp nhất trong mùa, sau đó từ từ héo úa, không còn vẻ mỹ lệ, cuối cùng cũng sẽ bị thay thế, để mục nát thối rữa ở một góc tối tăm, đây là kết quả? Hay là sự thảm hại?

Còn ta, ta không muốn bị vứt bỏ, cho dù có lụn bại, ta cũng muốn để tôn nghiêm bay theo cùng làn gió bướng bỉnh…

Thỏa hiệp? Tuyệt đối không…

Ban đêm ta sợ lạnh, lúc mở mắt đã thấy Yến Văn Hàn Thu ngồi ở mép giường nhìn ta chằm chằm, ta cả knh, sao người này đi vào mà lại không có tiếng động gì?

-Phải dạy dỗ lại đám người dưới mới được, hoàng thượng tới mà không thông báo…

Ta ngồi dậy nói.

-Khuya rồi, không cần quấy rầy người khác đâu…

Yến Văn Hàn Thu cười.

-Ăn gì chưa?

-Không muốn ăn, mệt lắm, muốn ngủ một lát…

Nói xong nhích lại gần vào phía trong:

-Sao không hỏi ta sao lại tới đây?

-Cởi áo đi ngủ đi…

Ta tự tay cởi nút áo hắn…

-Không hỏi thật à?

Hắn cầm tay tay, ánh mắt dịu dàng sâu xa.

-Hoàng thượng không mệt sao?

Ta không trả lời mà hỏi lại.

-Nhiều việc như vậy, mệt chứ…

Hình như hắn hơi giận, cởi áo ngoài xong, dựa người vào trong, mặc ta hầu hạ hắn.

-Sức khỏe Ninh tần thế nào rồi?

Hắn nhắm mắt không nói gì.

Ta nhìn thấy hơi buồn cười:

-Làm hoàng thượng rồi mà tính như trẻ con ấy…

Nói xong còn véo nhẹ má hắn:

-Người đang làm nũng sao?

-Được rồi, ta biết rồi, nàng muốn biết chuyện Ninh tần… Ninh tần hay nhắc, nói hoàng hậu hiền hậu trang nhã, rất có đạo đức, đối xử với mọi người rất tốt…

Thấy hắn nói vậy, ta cũng không muốn nhiều lời, động tác ở tay không dừng, nhẹ giọng nói:

-Giờ ta đang uống thuốc bổ…

Yến Văn Hàn Thu nhìn ta:

-Tính cách thế này, đúng là khiến người ta lo lắng, tốt cũng không được, mà xấu cũng không phải, thay đổi liên tục…

-Tốt cũng thế, mà xấu thì cũng thế, chỉ là suy nghĩ của người khác thôi, ta không thẹn với lương tâm, luôn tự do, không tốt sao?

-Nàng đúng là kẻ không đòi hỏi không mong muốn gì hết…

Hắn ôm ta, ta dựa người vào hắn:

-Tốt hay xấu chưa chắc đã do con mắt bản thân mình nhìn thấy, nói không chừng một ngày nào đó tốt lại là xấu, mà ngược lại xấu lại là tốt cũng nên…

-Ha ha, không phải rộng lượng, mà trong bụng đã có tính toán khôn khéo cả rồi…

Yến Văn Hàn Thu hạ giọng cười.

-Bẩm hoàng thượng, biên cương có cấp báo… Giờ ngài muốn xem qua luôn không ạ.

Chu toàn đứng ngoài cửa hỏi.

-Mang vào đây.

Ta đỡ hắn đứng dậy, chỉnh trang lại quần áo.

Chu Toàn cúi người đi tới:

-Đã quấy rầy hoàng hậu nghỉ ngơi…

Ta cười lắc đầu:

-Không sao.

Yến Văn Hàn Thu mở ống treo bao da, rút một cuộn giấy, ta vội mang ngọn nến tới soi.

Hắn vừa mở ra, nhíu mày, cuộn giấy bị nắm trong tay, bóp lại thành nắm.

Ta biết chuyện quốc gia đại sự phi tần hậu cung không được phép hỏi là một quy định ngầm, vả lại ta còn là công chúa Nam Lương, việc lớn ở Bắc Ấp đều phải đề phòng ta, đây cũng là chuyện hết sức bình thường.

-Có cần tới ngự thư phòng mời đại thần đến bàn bạc không? Nếu cần, để ta gọi Chu Toàn vào?

Ta khẽ hỏi.

-Không cần, hôm nay ta mệt lắm rồi, ngày mai nói sau…

Nói xong lại nhắm mắt dựa vào đầu giường.

Ta mở một tấm chăn, đắp trên người hắn.

-Văn Ngụy thất thủ, đội quân cứu viện thứ hai còn chưa tới nơi, ba thành giờ chỉ còn hai. Tây Ô kia vớ được món quá hời…

Hắn không mở mắt nói.

Ta ngập ngừng, không biết nên nói tiếp những lời của hắn như thế nào.

-Họa Tây Ô còn hơn cả Nam Lương…

-Hoàng thượng, tin này có chính xác không?

Ta hỏi.

-Đây là việc quân cấp báo, bên trong còn có con dấu của Văn Ngụy, không sai được…

Ta bỏ qua đắn đo, cẩn thận mở miệng:

-Bình thường đều nói, chiến tranh chỉ có hai mục đích cơ bản, một là xâm lược, một là tự bảo vệ mình, hoàng thượng cho rằng mục đích của Tây Ô là gì?

Yến Văn Hàn Thu từ từ mở mắt ra, đôi mắt hoa đào đầy sự mệt mỏi, không còn hào quang.

-Xâm lược? E là Ngạch Trạch Đồ không có gan…

-Nếu là tự bảo vệ mình, cũng không tới mức quanh co mệt mỏi như vậy, có thể dùng một cách khác…

-Ý của nàng là?

Hắn liếc mắt nhìn ta.

-Hòa thân…

Ta khẽ nói.

-Dựa vào cái gì mà để Bắc Ấp ta tới Tây Ô cầu thân, đó là chuyện không thể…

Ta nhìn hắn:

-Ai nói người phái người đi? Trong Tây Ô cũng có cơ sở ngầm của ta không phải sao, nếu đã vậy, còn lo lắng gì nữa chứ? Nói thêm hai câu không liên quan, hoàng thượng, những đời có họ ngoại tham gia vào chuyện triều chính đều không có kết quả tốt, ở địa vị cao quá lâu, khó tránh khỏi việc suy nghĩ nhiều, đây là bệnh chung của con người, tuy hai mà như một… Chỉ cần điều một người có vị trí quan trọng đi coi giữ, hoàng đế trên cao ở xa, cho dù có bất trắc, sao có thể tới kịp?

-Nàng đang nói hắn ta…

Không đợi hắn nói xong, ta lại mở miệng:

-Ta không ám chỉ ai cả, ta chỉ vô tình nhớ ra nên tiện nhắc nhở hoàng thượng thôi, hoàng thượng cảm thấy có lý, thì nên suy nghĩ một chút, nếu cảm thấy không đáng quan tâm, vậy chỉ cần nói bừa một câu không liên quan dễ nghe là được…

Hắn thở dài, trong mắt có sự tàn nhẫn nham hiểm:

-Còn vấn đề này, sớm hay muộn ta cũng phải thu doạn sạch sẽ, vui vẻ trèo lên đầu ta, là chuyện không thể được…

Nháy mắt đã tới cuối mùa thu, Văn Ngụy không vì chuyện thất thủ mà bị điều đi, vẫn tiếp tục thủ thành ở biên cảnh, cái khác là Yến Văn Hàn Thu đã phái ba đại thần tới, một vị văn thần, hai vị võ tướng.

Nghĩ chắc Văn Ngụy biết ý của Yến Văn Hàn Thu, vui vẻ chấp nhận.

Hoàng trưởng tử của Văn quý phi bắt đầu tập tễnh tập đi, thỉnh thoảng thấy Yến Văn Hàn Thu chơi đùa với Yến Văn Trác ở hoa viên, lòng hơi trĩu xuống.

Mặt khác, thám tử ở Tây Ô đã thành công trong việc thuyết phục Tây Ô, việc hòa thân của hai nước cũng chuẩn bị hết sức đầy đủ, sơ sơ sang năm mới sẽ đón công chúa Tây Ô tới Bắc Ấp.

Bên này, mối quan hệ ở biên giới đã khôi phục. Ta cũng vừa nhận được bức thư mẫu thân gửi từ Nam Lương, nói mọi chuyện đều như ý, vườn Lạc Phương đã được sửa chữa đổi mới hoàn toàn, sức khỏe mẫu thân cũng đã khá lên, ta không phải thấp thỏm…

Văn quý phi cũng im lặng khá lâu, chuyện Ninh tần không còn đoạn sau, tất cả thoạt nhìn như đã bình yên, nhưng ta cảm giác ẩn dưới sự bình yên giả dối này sóng lớn cuồn cuộn…

Quả nhiên, chưa được vài ngày, Từ thái y ở thái y viện đột nhiên chết bất đắc kỳ tử.

Chuyện này vốn không ảnh hưởng quá lớn, giữa chừng đột nhiên có một tiểu thái giám nói vào cái đêm trước khi Từ thái y chết vốn định xuất cung về nhà, vì quá giờ nên cửa cung không mở, lúc phát hiện đã chết trong phòng nghỉ của thái y, khám nghiệm tử thi nói là trúng độc.

Giờ đây, cái chết của Từ thái y như một đầu cuộn dây, nhấc một đoạn lên, kéo nhẹ một cái, lại phát hiện nó kéo theo rất nhiều những thứ ngoài sức tưởng tượng.

Đầu tiên là theo nhật ký ở thái y viện ghi lại Từ thái y từng dặn dược thiện phòng đi tìm hoa hồng đỏ, quan trọng hơn là mọi thang thuốc an thai của Ninh tần đều do ông ta kê, sau đó tìm lại ghi chép dùng thuốc từ ba tháng trước, khoảng thời gian đó trong cung không hề có ai có lịch sử đã dùng hoa hồng đỏ cả.

Vậy nên một lượng lớn hoa hồng đỏ biến mất là một bí mật không thể giải đáp. Hoa hồng đỏ này có tính cực lạnh, mỗi lần dùng một ít, chừng khoảng năm ngày là có thể làm sảy thai nhi không đủ bốn tháng.

Như vậy, chuyện Ninh tần sảy thai vốn đã kết thúc lại được đặt lên mặt bàn sau cái chết của Từ thái y, thành một bí mật không ai có thể đoán ra.

Lòng ta cẩn thận, để Lý Đức Thắng đi hỏi thăm, mới biết Từ thái y này vốn là người của Văn quý phi, còn thắc mắc vì sao Ninh tần gây thù gì để Văn quý phi sai người của mình đi xem bệnh bốc thuốc cho Ninh tần?

Nếu thật có sai lầm gì đó, vậy không phải là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể rửa sạch sao?

Văn quý phi kia cũng không phải là người có đầu óc không biết nông sâu, Văn Ngụy thất thủ, nàng ta cũng sẽ không tránh khỏi liên lụy, thời điểm mấu chốt thế này mà cố tình làm bậy chẳng phải chán sống rồi sao?

Xem ra, Ninh tần có ý định gì, ta vốn đã đoán được, e là bước tiếp theo của ả ta cũng đã đoán ra, một hòn đá trúng hai con chim?

Ta ngồi ở Phượng cung chờ người, muốn trị Văn quý, e là một mình Ninh tần cũng không đủ.

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Leave A Reply