KLQCCVG – Chương 173.1

0
loading...

Chương 173.1: Để ta hết hi vọng (cont..)
Edit: Ver


Hắn nhíu mày thở mạnh, rồi bỗng nhiên dùng tay đẩy ta ra. Ta không kịp phòng bị liền ngã ra sau, cơ thể đập mạnh vào chân bàn, đau đến mức ta nhịn không được phải khom lưng lại.

Hắn giật mình tiến lên muốn dìu ta dậy, nhưng lại kìm nén.

Ta bị đau, ngẩng đầu lên nhìn hắn. Vẻ mặt hắn đầy thống khổ, cắn răng mở miệng: “Rốt cuộc vì cái gì, nàng có thể hận ta, sẵn lòng cứu ta, rồi lại đứng ở trước mặt ta nói muốn gả cho Thất hoàng huynh. Được thôi, ta tự nói với mình nên phân rõ ranh giới cùng nàng. Ta còn sống thì không thể nói yêu nàng. Nhưng hiện tại, nàng chạy tới đây. Ta đã ép buộc chính mình quên đi nàng, nhưng…..” Hắn không nói nổi nữa, bàn tay nắm chặt đến mức nhìn thấy từng sợi gân xanh. Hắn dùng lực khá mạnh.

Hai mắt đẫm lệ nhìn hắn, một câu ta cũng không thốt nên lời.

Hắn ở trước mặt ta nhìn một hồi lâu, bỗng kéo ta qua, nhẹ nhàng vòng hai tay sau lưng ôm lấy. Ta đưa tay muốn đẩy ra lại nghe hắn nhỏ giọng nói: “Để ta ôm nàng một lần. Chỉ một lần này thôi, sau này nàng là Vương phi của hắn, chúng ta liền chỉ có thể gặp mà không nói gì. Đêm nay, để ta ở đây phóng túng một lần. Một lần cuối cùng.”

Ta thật không nên gặp lại hắn.

Lời hắn nói, từng câu đều làm cho lòng ta đau nhói.

Nếu có thể, ta thật không muốn biết suy nghĩ trong lòng hắn. Ta thà rằng hắn tiếp cận, hại cả nhà và cũng không yêu ta, cũng không vì ta đau khổ, như vậy dù cho ta có yêu, cũng nhất định không thống khổ đến mức như thế này.

Nước mắt làm ước y phục hắn, cơ thể hắn run lên, nói: “Đau quá, nước mắt nàng chạm đến miệng vết thương ta rồi.”

Ta hoảng sợ, muốn chạy, vậy mà hắn càng ôm chặt hơn, lắc đầu nói: “Cứ để ta đau đi, cũng chỉ có nước mắt của nàng mới khiến ta đau.”

Hắn cuối xuống còn nói: “Cho nàng cơ hội, nàng cũng không giết, cũng không bằng lòng giết ta. Loan Phi, có lẽ ngày sau nàng sẽ phát hiện, thật ra ta không phải kẻ khát máu. Không, có lẽ nàng vĩnh viễn cũng sẽ không phát hiện. aizz…”

Lời của hắn làm ta ngớ ngẩn. Ta thật không biết ý trong lời nói của hắn ám chỉ điều gì.

Nhưng ta thà cắn nát môi cũng không muốn hỏi hắn. Sợ hỏi lại rước lấy nhiều điều không mong muốn, Quân Lâm, hắn là kẻ nhẫn tâm, mà còn là một kẻ độc ác.

Hai người cứ lẳng lặng ôm nhau.

Khá lâu sau đó hắn mới buông tay.

Nước mắt sớm đã không ngừng tuôn xuống hai gò má.

Ôm xong rồi, hai ta nhất định phải quay trở lại hiện thực.

“Ngươi đi nhanh đi.” Nghẹn ngào, không đành lòng nhìn hắn, có thể nói vẫn muốn nói.

Hắn chợt cười khẽ, rồi hít sâu một hơi, giống như là ngưng tụ khí lực lại, mới mở miệng nói: “Không, ta muốn ở lại, nhìn nàng gả cho hắn. Hắn sẽ đối xử tốt với nàng, ta biết cho tới bây giờ ta đều biết. Ngày ấy, trong xe ngựa, nàng hỏi ta ‘lời chúc phúc của ngươi là thật hay giả’. Hiện tại, ta thừa dịp nói cặn kẽ rõ ràng cho nàng nghe, bây giờ ta thật sự hi vọng nàng hạnh phúc.”

Lúc hắn nói, trong đôi mắt kia ngấn lệ nhưng không hề chảy xuống. Ta biết hiện tại hắn thật sự buông bỏ và đã nghĩ thông suốt, cho nên mới cố ý ở lại. Nhưng càng như vậy lòng ta lại càng thấy sợ hãi. Ta không muốn hắn tìm chết, cho nên hết lần này đến lần khác ta đều muốn ngăn cản.

Vội vàng lau nướt mắt, đứng thẳng người cắn răng nói: “Không, ngươi phải đi.”

Vẻ mặt vừa mới thư thái lại ngưng trọng.

Hắn nào biết nguyên nhân ta khăng khăng như thế.

“Ngươi đi đi.”

“Vì sao?” Hắn hỏi, trong lòng tràn ngập mong chờ.

“Bởi vì…..” Nhắm chặt hai mắt, cố gắng ổn định cảm xúc của mình, gằn từng chữ: “Ta gả cho biểu ca là chuyện vui, không hi vọng cũng không muốn nhìn thấy ngươi ở nơi này. Nếu ngươi thật lòng muốn chúc phúc ta thì làm ơn cách xa ta ra, thật xa, có câu nói ‘nhắm mắt làm ngơ’. Ngươi đi đi, đời này kiếp này cũng đừng để ta nhìn thấy ngươi.”

Càng nói tâm càng đau. Như kim châm vào tim từng chút một, đau như chết đi sống lại, quay lưng bước ra cửa. Nhưng mà từng bước đi sao lại khó khăn như vậy.

Đời này kiếp này cũng không nhìn thấy hắn.

Đây không phải là điều ta muốn nhưng nếu không nói thế liệu hắn sẽ đi?

Thật muốn quay đầu nhìn hắn một lần, dù chỉ là cái liếc mắt. Nhưng Loan Phi, ngươi phải kiềm xuống. Không được phép quay đầu, ngàn vạn lần cũng không được quay đầu, chỉ sợ vừa quay đầu lại thì tâm sẽ rơi vào tay địch.

Cuối cùng, huynh đệ bọn họ đời này không hoá giải được cừu hận rồi.

Thôi thì sau này, ta sẽ khuyên Quân Ngạn buông bỏ cừu hận. Ta sẽ cùng huynh ấy sống bên nhau một đời một kiếp.

Còn hắn, vẫn tiếp tục là Hoàng Thượng cao quý đó, hắn còn có thể gặp được nhiều nữ tử yêu hắn.

Ngừng thở, sợ thở khi thở ra chính mình nhịn không được mà gào khóc.

Tay sắp chạm đến cửa phòng, chợt nghe tiếng bước chân phía sau, đôi bàn tay to kia đã ôm chặt lấy ta. Ta không kịp thu thế liền ngã vào lòng hắn.

Có thứ gì đó âm ấp từ trên đỉnh đầu nhỏ xuống rơi trên gương mặt ta, trong nháy mắt đó lòng ta trở nên nóng bỏng, đau đớn. “Muốn ta đi, muốn ta ở. Ta đều rất sợ hãi. Ta sợ nhất là nhìn thấy gương mặt nàng khi đó, mỉm cười nhìn ta nói muốn ta nhìn thấy hai người thành thân. Chỉ có nụ cười của nàng mới có thể khiến ta cho rằng nàng thật sự quên ta, thật sự yêu hắn, cùng hắn trải qua sinh lão bệnh tử, bên nhau một đời một kiếp. Nhưng nàng bây giờ lại muốn ta đi, đó là bởi vì nàng không thể chịu đựng được cảm giác khi ta ở đây. Nàng cũng sợ ta đau lòng, sợ chính mình đau đớn. Loan Phi, đừng nói gì cả, ta nhẫn nhịn không nổi, ta không thể nhìn nàng rời ta mà đi.”

“Hức…..” Bất giác bật khóc.

Hắn thật ra có thể nhìn ta rời đi nhưng vì sao lại giữ chặt ta, vì sao còn nói những lời này.

Quân Lâm à Quân Lâm, ngươi nhẫn nhịn không nổi thì sao chứ? Ngươi là Hoàng đế Đại Tuyên, cho dù ta chấp thuận hồi cung với ngươi, thì ngươi làm sao có thể ngăn chặn miệng lưỡi thiên hạ?

“Ta từng nghĩ, nếu bây giờ ta có thể buông tay hoàn toàn, ta sẽ trơ mắt nhìn nàng gả cho hắn. Nếu ta thật sự không để cảm xúc mình lấn ác, thì ngày mai trên đại sảnh, ta cũng sẽ ra tay cướp nàng lại.” Người phía sau ôm chặt lấy ta, trong lời nói tràn ngập nổi đau.

Lắc đầu, nhưng một câu cũng không nói được.

“Hiện giờ, không cần đợi ngày mai, nàng cùng đi với ta.” Quay người ta lại, hắn nhìn thẳng vào mắt ta mở miệng nói: “Bây giờ, nàng theo ta đi.”

Một tay cầm kiếm trên bàn, một tay ôm ta ra cửa. Ta sợ hãi đưa tay nắm lấy mép bàn, lắc đầu nói: “Không, ta không đi. Ta không thể có lỗi với biểu ca.”

Đôi mắt tràn ngập đau đớn nhìn ta nói: “Vậy, nàng yêu hắn hay là yêu ta? Chỉ cần nàng nói với ta một câu ‘Không yêu’, ta liền buông tay.”

Tại cổ họng một chữ cũng không thốt lên được, một lúc lâu sau mới quyết tâm mở miệng: “Ta hận ngươi.”

Hắn lại khẽ nở nụ cười, nhẹ nhàng nắm tay ta: “Hận, không phải là không yêu.”

Ta thật sự rất hận hắn, chuyện đến nước này còn có thể nói ra những lời như vậy sao?

“Loan Phi, nàng yêu ta.” Hắn kiên định nói.

Nghe hắn nói ta giật mình hoảng sợ, cuống quít cúi đầu: “Ta không biết”

Nụ cười trên mặt hắn càng lúc càng rực rỡ, cười nói: “Đợi lâu như vậy cuối cùng nàng cũng nói một câu, như vậy ta cũng thoả mãn rồi. Nàng đi với ta, ta đã sớm để lại chiếu thư cho Thư Nghiên, nếu ta không quay về liền để hắn công bố di chiếu ra truyền ngôi cho Thất hoàng huynh.”

Chỉ cảm thấy trong lòng chấn động mạnh, ta không thể tin được mà nhìn nam tử trước mắt này, hắn cười, nụ cười có vẻ rất xa xôi mà lại như gần trong gang tấc.

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Leave A Reply