Hẹn ước – Ngoại truyện Tử Anh

0
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Ngoại truyện Tử Anh: Ta không muốn quên nàng

Truyện chỉ được post duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Bên ngoài chiêng trống vang trời, khắp nơi đều là màu đỏ vui vẻ, chữ hỷ lớn trên hỷ đường thật chói mắt, ta mở to mắt nhìn nó hồi lâu, không kìm được nắm chặt bàn tay trong tay áo lại.

Ta tên là Lạc Tử Anh, là hoàng tử thứ năm của Nam Lương, hôm nay là ngày đại hôn của ta, nhưng tân nương không phải là nàng, mà là một cô gái như hoa như ngọc vô cùng xa lạ.

Cô gái mặc váy cưới đỏ chói mắt cực kỳ giống nàng khi đó, ta chỉ chớp mắt một cái, dường như người đó đang dùng đôi mắt sáng cười khẽ với ta, thản nhiên gọi ta một tiếng “Tử Anh…”

Lòng ta căng thẳng, nhìn kỹ lại, chẳng qua chỉ là ảo ảnh thôi, người đã đi rồi, ta chỉ giữ lại chút kỷ niệm vụn vặt về nàng, đè nén trong lòng, vương vấn quẩn quanh…

Tiễn bước Thiến Thiến là chuyện cả đời này mà ta không thể nào quên, váy dài đỏ tươi trên đại điện bước ra từ vườn Lạc Phương, mỗi bước chân của nàng đều dẫm nát tim ta, chảy máu từng giọt, xẻo từng miếng thịt, đau đến khắc khoải.

Nàng lấy chồng xa, từ biệt không hẹn, ta đứng trước bức tường này, lạnh lùng nhìn rừng đào, trái tim trống trải như cái giếng sau một vạn năm, không hề có chút sự sống nào.

Lần đầu tiên ta gặp nàng ở ở tiệc chúc thọ hoàng tổ mẫu, cả người mặc áo choàng màu đỏ, hình thức đơn giản tới mức không thể đơn giản hơn, chỉ có đóa hoa mẫu đơn thêu trước ngực rất khác biệt.

Nàng đi theo đoàn người tới điện, đứng phía sau cùng, mày mắt thanh tú, mãn nguyện, như tất cả mọi thứ đều chẳng liên quan gì đến nàng, nàng chỉ lẳng lặng sống ở một khoảng trời tấc đất của riêng nàng mà thôi.

Không thể nói rõ đó là cảm giác như thế nào, chỉ cảm thấy dường như không giống người bình thường, chỉ duy nhất mình nàng, tính cách rất khó định nghĩa, bình tĩnh nhưng cũng rất bướng bỉnh.

Nàng là công chúa duy nhất trong hoàng cung lại lớn lên ở lãnh cung – Lạc Thiến Thiến.

Thật ra hồi còn nhỏ ta cũng có biết chuyện của Đạt phi, năm đó là một phi tử được sủng ái nhất, nhưng đột nhiên bị cuốn vào âm mưu khiến hoàng tử chết yểu, cuối cùng chọc giận phụ hoàng, niệm tình đã sinh được công chúa, mới miễn tội chết. Từ đó bị đày vào vườn Lạc Phương, mười năm chưa được ra khỏi đó, còn con gái của bà, cũng bị liên lụy, sống cùng bà ở vườn Lạc Phương.

Ta không có ấn tượng gì sâu sắc với Đạt phi, chỉ mơ hồ nhớ là năm đó bên cạnh phụ hoàng thấy bà luôn mặc váy đỏ, bà cười yêu thương, đôi mắt quyến rũ xinh đẹp, cười rộ lên thì đẹp vô cùng.

Bà từng nói “Bộ dạng đứa trẻ này hân hoan sạch sẽ, có điều, sạch sẽ như vậy không biết có phải chuyện tốt hay không…?

Bà cười với ta, ta bèn tới bên cạnh cười với bà, nhưng ta lại nhớ khoảnh khắc đó rất nhiều năm. Cho tới khi gặp lại Thiến Thiến, ta nghe bài thơ mà nàng đọc cho hoàng tổ mẫu, hóa ra, nàng là con gái của Đạt phi…

Dáng vẻ của Thiến Thiến không hề giống Đạt phi, ngũ quan của nàng rất khác biệt, nếu dung mạo Đạt phi quyến rũ xinh đẹp, thì Thiến Thiến lại trang nhã trong sáng, trong mắt là vẻ không kiêu ngạo không cúi đầu, chỉ có chút thẹn thùng con gái, nhưng lý trí và sự mạnh mẽ lại nhiều hơn.

Ánh mắt giao nhau, ta khẽ cười với nàng, nàng không tránh, mà lại tươi cười đáp lại ta.

Đó là lần đầu tiên ta thấy người con gái có tính thình thoải mái như vậy. Ta sinh ra trong hoàng cung, người nào người nấy đều ngươi lừa ta gạt ngươi tranh ta cướp, trước mặt là người có tri thức hiểu lễ nghi phép tắc thoải mái phóng khoáng, nhưng sau lưng lại là kẻ hung ác cố chấp, tính toán chi li, vì ta hiểu rõ bộ mặt thật của những người trong hoàng cung, mới thấy nụ cười thẳng thắn vô tư và đơn thuần của Thiến Thiến giống như một dòng suối nhỏ uốn lượn róc tách chảy qua trái tim ta, vừa yên tĩnh vừa dễ chịu.

Vì thế, ta vẫn luôn quan sát nàng, thấy nàng ra sức ăn uống như không có gì xảy ra, thấy nàng không nhanh không chậm lên trước đài từ từ đọc bài thơ kia ra, thấy hy vọng trong nàng tắt ngúm chỉ trong nháy mắt, còn có đôi mắt trầm tĩnh như gương như nước của nàng.

Đây là lần đầu tiên ta nhìn gương mặt nàng, nhưng, gương mặt Thiến Thiến lại cho ta ấn tượng khó có thể quên suốt cuộc đời này.

Yến hội kết thúc, chúng công tử rời đi trước, vài người trong chúng ta đứng dậy, nhóm công chúa đi theo phía sau, không hiểu tại sao, thời khắc đến trước mặt nàng ta lại mở miệng nói chuyện với nàng. Ta chỉ khẽ giọng nói: “Bài thơ đó giống như không phải do ngươi làm…”

Nàng sửng sốt, ngẩng đầu nhìn ta, như có sóng cuộn trào trong ánh mắt, như cơn sóng xô bờ, nàng không nói gì, vẻ mặt cũng không có gì đặc biệt. Chỉ nhìn ta, sau đó chầm chậm nở nụ cười, là một nụ cười coi như lễ phép.

Sau khi rời khỏi đại điện ta tới hậu hoa viên cung điện của mình, lúc hoàng hôn là khoảnh khắc đẹp nhất, rực rỡ nhưng lại im hơi lặng tiếng, ánh dương tỏa khắp bầu trời, tuyệt đẹp vô cùng. Ta muốn tới nơi không có ai này ngồi một lát, trong bữa tiệc có uống chút rượu, đầu hơi nóng lên.

Từ xa nghe thấy ở khu vườn bên kia có tiếng vài cô gái đang nói chuyện, ta vốn không quan tâm tới chuyện rắc rối giữa tỷ muội hay hậu cung tần phi, theo thói quen định xoay người bước chân về phía ngược lại.

Đúng lúc đó ta nghe thấy một giọng nói quen thuộc, ta gần như không do dự đã tin chắc rằng đó là giọng nói diễn cảm khi đọc thơ trong tiệc rượu của nàng, càng nghe càng rõ.

“-Ôi, đây không phải đồ ăn trong yến tiệc sao? Ngươi lấy làm gì, đi thăm tù à?”

“Cũng khó trách, vườn Lạc Phương không có tiền tiêu vặt hàng tháng, ngươi lấy đồ về ta cũng có thể hiểu, lần sau ấy, nếu muốn lấy thứ gì, nhớ đến cung Thúy Vi của tỷ tỷ, ngày nào đồ ăn chúng ta cũng ăn không hết, vứt đi cũng phí, chi bằng cho ngươi lấy, cũng xem như đỡ phí phạm đồ ăn…”

“Đừng nghĩ mình vừa có tí này nọ đã vội lên mặt, tưởng có thể khiến hoàng tổ mẫu cười là giỏi sao?”

Ta nghe ra đây là giọng nói của con gái hoàng hậu và con gái Đức phi, là giọng của Lạc Đình và Lạc Ngưng…

Hai người này ngày thường được hoàng thượng cưng chiều, lúc nào cũng ngang ngược, hơn nữa thái hậu cũng rất thích hai đứa nó, tỷ muội nhà này thích nhất chuyện gây khó dễ cho những người khác, bình thường ta biết mấy người đó là loại người như thế nào, vội bước nhanh hơn, nghĩ lại, chắc thấy thái hậu thích bài thơ của nàng nên hai đứa này định nghĩ cách trút giận đây mà.

Ta nghĩ nàng sẽ nhẫn nhịn, nhưng không ngờ nàng lại nói câu đúng đắn như vậy.

“Không cười, chẳng lẽ phải để bà khóc sao?”

Sau đó trong hoa viên vang lên tiếng một cái tát chói tai.

“Ai dạy ngươi nói vậy, ngươi đúng là coi trời bằng vung, cùng lắm ngươi chỉ là một con ranh láo toét không có người dạy dỗ thôi… Về mà nhìn mẫu thân ngươi đi, đừng có làm chuyện vênh mặt lên rồi để người ta đánh, đúng là mẹ nào con nấy, đê tiện…”

Lại là một cái tát vang dội khác, sau đó trong vườn trở nên yên tĩnh.

“Ý của ngươi là, ngươi vô học như vậy, là giống mẹ ngươi phải không? Không muốn tới một tấc mà muốn hẳn một thước…”

Câu chữ của nàng lạnh lùng, xem ra đã tức giận thật rồi.

Lúc tới chỗ sân nơi mấy người xảy ra tranh chấp, vài người đã lao vào đánh nhau, trên đất vương vãi đầy thức ăn, nàng không phục ra sức chống cự, dù sao cũng sức mỏng lực bạc, thấy tình hình như vậy, ta vội chạy tới kéo Lạc Đình ra, mấy người kia mới dần dần dừng tay.

Khắp người Thiến Thiến bẩn thỉu, tóc tai bù xù quá nửa, máu từ vết thương trên trán chảy xuống theo đuôi lông mày, nàng ngước mắt nhìn ta, sợ hãi, hay chút ấm ức cũng đều không có, chỉ thở hổn hển, chầm chậm đứng dậy, lấy tay vuốt lại tóc, sau đó dùng tay áo quệt máu trên trán, cười nhẹ với ta, đứng dậy chuẩn bị bỏ đi.

Không ngờ Lạc Đình đuổi theo, ta muốn kéo nó lại thì đã chậm một bước, Thiến Thiến hứng trọn cú tát trời giáng của Lạc Đình, người mềm nhũn ngã xuống dưới đất.

Ta vội tới đỡ nàng dậy. Sau đó, vừa hay phụ hoàng đi qua, dẫn nàng rời khỏi chỗ đó.

Ta vẫn không hiểu, tại sao một cô gái yếu đuối không chỗ dựa lại có ánh mắt, biểu cảm như vậy, mỗi lần thấy đôi mắt nàng giống như thấy chim hải âu bay lên trời xanh bao la, nàng có ý nghĩ của nàng, có cả theo đuổi, có sự kiên trì không khuất phục của nàng.

Đó là người mà cả đời này ta gặp chưa bao giờ, có dũng khí sống dưới khoảng trời của mình, hiểu rõ bản thân muốn thứ gì…

Sau khi Đạt phi bị biếm tới lãnh cung vẫn sống ở vườn Lạc Phương hoang phế, còn bên ngoài hậu hoa viên của mẫu phi ta có một khu đất trống, có rất nhiều cây đào sinh sôi, không cao lắm, nhưng rất rậm rạp, tới thời điểm đào nở vào mùa xuân, đúng là hoa đào khắp nơi, vô cùng đẹp đẽ.

Có một lần, lúc ta vô tình đi ngang qua rừng đào, nghe thấy có tiếng người phía bên kia bức tường đang thảo luận cách trồng khoai tây. Ta thấy khá hay, nên nghỉ chân nghe một lát, nói thật, ta không biết cách chiết cành hay gieo mầm, chỉ cảm thấy mới mẻ thú vị thôi.

Sau đó ta mới biết, lúc đó Thiến Thiến ở phía bên kia bức tường, những thứ mới mẻ đó đều là ý kiến của nàng.

Rất nhiều năm về sau ta vẫn luôn hối hận, hối hận khi đó không sang phía bên kia tường để làm quen Thiến Thiến, nếu lúc đó ta làm vậy, có lẽ chúng ta sẽ không có kết quả như ngày hôm nay, mỗi người ở một phương trời…

Sau đó ta đi đưa thuốc, sau đó nữa chúng ta thường xuyên gặp mặt ở bờ tường vườn Lạc Phương.

Nàng thích ăn kẹo tiến cống, lần nào ta cũng mang một viên cho nàng, ăn còn ngon hơn cả điểm tâm.

Ta thích nhìn nàng cười, nhìn nàng ngẩng đầu nhìn trời bằng đôi mắt trong veo không vương bụi trần, phụ nữ trên thế giới này có rất nhiều, nhưng ta cảm thấy Thiến Thiến vô cùng độc đáo, nàng độc lập, bướng bỉnh, lương thiện, có trách nhiệm, đây là điều cực hiếm gặp trong chốn hoàng cung này.

Nàng nói “Tử Anh, muội thích ăn kẹo này…”

Nàng nói “Sau này Tử Anh sẽ lấy vợ sinh con, nhân lúc còn cơ hội, nhất định muội phải tận dụng mọi điều tốt của huynh mới được…”

Nàng nói “Muội thích nhìn Tử Anh cười nhất, nên Tử Anh hay cười nhé…”

Nàng nói “Tử Anh, vì muội và huynh cùng là một loại người, thói quen không tập trung, không bị gò bó trói buộc…”

Trong đầu ta có rất nhiều ký ức về giọng nói và dáng điệu nụ cười của Thiến Thiến, khóe miệng nàng hơi nhếch lên, đôi mắt trong veo lạnh lùng của nàng, bàn tay lạnh như băng của nàng, còn vết sẹo mờ mờ trên trán nữa, ta nghĩ cả đời ta sẽ luôn khắc ghi…

Vén khăn hỷ lên, một cô gái đoan trang mỹ lệ ngồi trước mặt, nàng ấy không ngẩng đầu nhìn ta, xấu hổ cúi đầu, xiêm y đỏ thẫm khiến mắt ta đau đớn như bị kim châm.

Ta không muốn đoán, không muốn đoán khi vị quân vương Bắc Ấp kia vén khăn hỷ lên, sẽ thấy gương mặt kiều diễm trang nhã như thế nào, đôi mắt rạng rỡ như ánh dương kia trông sẽ ra sao?

Ta thoáng chớp mắt, tựa như thấy gương mặt cô gái trước mắt trở nên quen thuộc, ta sửng sốt, ngơ ngẩn đứng yên tại chỗ.

-Thiến Thiến?

Vô thức nói ra khỏi miệng, cô gái ngẩng đầu lên cười xinh đẹp với ta, mặt mày ấy, ánh mắt kia rõ ràng là của một người khác…

Cô gái này ngoan ngoãn dịu dàng, còn nàng lại lạnh lùng bướng bỉnh, cô gái cười như ngày xuân ấm áp, còn nàng luôn cười thản nhiên, như làn gió mát rượi từ xa thoảng tới, ánh mắt cô gái thẹn thùng, còn nàng luôn nhìn người khác bằng vẻ bất cần, mắt ta bỗng thấy lạnh giá.

-Nô tỳ bái kiến Tử Anh công tử…

Giọng nói cô gái trước mặt nhẹ nhàng, đứng dậy cúi đầu với ta.

“Tử Anh, muội thích nhìn huynh cười…” Giọng Thiến Thiến chưa từng nhẹ nhàng như thế, giọng nói không được coi là nhỏ, giọng điệu vui vẻ không chậm nhưng cũng không rõ ràng, không có vẻ nho nhã của một thiếu nữ, nhưng lại khách quan không quan tâm.

-Công tử?

Cô gái gọi ta.

Trong giây phút ta nhìn nàng ấy, nàng ấy cười, nhẹ nhàng đứng dậy tựa vào ngực ta. Rất thơm, mùi phấn son đặc biệt len lỏi vào mũi ta.

Ta lại nhớ tới Thiến Thiến, nàng luôn thích phơi nắng, nhắm mắt lười biếng, nên trên người nàng luôn có hương thơm tự nhiên, nàng nói, đó là hương vị mà mặt trời để lại, nàng nói, vừa có thể sưởi ấm lại vừa sát trùng…

Ta dù mở mắt hay nhắm mắt đều thấy bóng dáng nàng, dáng vẻ nói chuyện của nàng, giống như lời nguyền bủa vây lấy ta, ta không thể trốn thoát, thực tế là, ta cũng không muốn trốn thoát.

Có lẽ đó là khoảng thường gian đẹp nhất, khó quên nhất trong cuộc đời ta, muốn cùng với Thiến Thiến đặc biệt của ta trốn chạy tất cả, chúng ta dựa vào nhau, yêu nhau, đó là hạnh phúc mà ta hằng ao ước…

Ánh sáng yếu ớt của ngọn nến đỏ, chiếu vào khiến gương mặt cô gái tỏa ánh vàng óng ả, ta nhìn nàng ấy, xa lạ vô cùng, nhưng người con gái này tương lai sẽ là người đi theo ta cả đời, nàng ấy là vợ của ta, nhưng ta đối mặt với nàng lại hoàn toàn không có chút tình cảm yêu mến nào, người ta yêu không ở đây, còn người hiện ở đây thì ta lại không yêu.

Thiến Thiến nói với ta, đây là số mệnh của chúng ta, chỉ có thể đi tới đây, sau đó phải dừng lại. Vì quá nhiều mối quan tâm, vì không thể xem nhẹ những người chúng ta yêu mến, không thể vì để chúng ta hạnh phúc mà họ gặp bất hạnh, vậy nên, chúng ta chỉ có thể đi tới đây.

Sau đó, nàng nói sẽ khắc ghi ta suốt cuộc đời này, ta cũng muốn dùng cả cuộc đời để nhớ tới nàng…

Từ đó về sau, ta không nói với bất cứ ai chuyện liên quan giữa ta và Thiến Thiến, cũng không nhắc tới hy vọng về cuộc sống tương lai của ta ra sao, vì ta hiểu rõ, số mệnh vững bền thế nào, bất luận có gì xảy ra chúng ta cũng không thể trốn tránh.

Điều may mắn nhất khi con người còn sống đó là có được tình yêu của người thương, cho dù cuối cùng có buông tay, ta vẫn luôn biết ơn ông trời, biết ơn rằng có thể cho chúng ta có duyên được gặp nhau kiếp này, có người có thể khiến ta nhung nhớ cả đời, khiến ta sống không hề uổng phí.

Tình yêu của ta có thể so sánh với cái chết, không thể tránh né, cũng không thể thay đổi, khi còn sống sẽ tồn tại vĩnh hằng, ta muốn nhớ tới nàng, không có lúc nào là không nhớ tới nàng.

Ta đã thực hiện đúng lời hứa của ta đối với nàng, muốn đứng tại vùng đất Nam Lương gần nàng nhất canh giữ cho nàng, canh giữ mối lương duyên nhỏ bé và tình sâu nghĩa nặng giữa ta và nàng.

Vì thế, ta xin phụ hoàng tới canh giữ ở quận Hàm Cốc, ta rời khỏi hoàng cung, rời khỏi sân sau vườn Lạc Phương, rời khỏi bờ tường, nơi từ sâu trong ký ức có thể thấy một cô nhóc mặc áo vải tết tóc hai bên, rời con đường tường đỏ ngói xanh nơi đã chạy trốn với Thiến Thiến, rời khỏi thê tử mới cưới của ta.

Xin hãy tha thứ cho ta, tha thứ cho một lần quyết định ích kỷ, từng vì mọi người, ta đã từ bỏ hạnh phúc của bản thân, lúc này đây, ta muốn bốc đồng sống vì bản thân một lần, ta muốn tới nơi gần nàng nhất bảo vệ nàng, đây là chuyện duy nhất trong cuộc đời mà ta hạ quyết tâm, ta nhất định phải hoàn thành nó…

Ta sắp đi xa, gấp đầy những cái áo choàng đỏ trong rương, còn cả lễ vật tân hôn mà Thiến Thiến tặng từ Bắc Ấp – pho tượng Tống Tử Quan Âm, còn một cây lược gỗ nàng để lại vườn Lạc Phương, đây là tất cả những thứ ta mang đi, là tất cả đối với ta…

Có lẽ cả đời này ta sẽ sống những năm tháng như vậy rồi mang theo nó bước vào phần mộ, nhưng ta không hối hận, vì ta đã yêu, bởi vì ta không muốn quên nàng.

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Leave A Reply