Hẹn ước – Chương 17.1

0
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Chương 17: Nước cờ liên tiếp

Truyện chỉ được post duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Lúc hắn đến không ai còn tâm trạng ăn cơm nữa, ai nấy đều thức thời thu dọn bát đũa, trong phòng chỉ còn lại ta và Yến Văn Hàn Thu.

-Hoàng thượng có việc gì à?

Ta hỏi.

-Hoàng hậu hậu không có chuyện gì muốn nói với trẫm sao?

Hắn không đáp hỏi lại.

-Không có ạ.

Ta vui vẻ đáp.

Hiển nhiên hắn không ngờ rằng ta không cần suy nghĩ cẩn thận gì đã trả lời rất thoải mái, sững sờ tại chỗ.

-Nàng không muốn hỏi, nhưng ta có chuyện muốn hỏi nàng…

Hắn đi thong thả đến trước mặt ta:

-Hôm nay nàng gọi Văn quý phi tới sao?

-Nàng ta nói với người như vậy à?

Ta buồn cười nhìn hắn.

-Không phải thế sao?

Hắn nhìn thẳng ta hỏi.

-Nếu hoàng thượng đã nói như vậy, chắc chắn đã tin, nếu đã tin, còn hỏi ta làm gì? Vả lại, ta là hoàng hậu, ngay quyền triệu hồi phi tử cũng không được?

-Sao nàng lại thích nói chuyện quanh co lòng vòng như thế, có chuyện gì cứ nói thẳng, ta chẳng muốn đoán cũng không muốn quản mấy việc vụn vặt của phụ nữ các nàng…

-Nói là không muốn quan tâm mà còn tới Phượng cung chất vấn ta…

-Chẳng lẽ không thể hỏi?

Nhìn Yến Văn Hàn Thu có vẻ hơi tức giận.

-Không phải không thể hỏi, ý của ta là nếu thượng đã tới bênh vực cho Văn quý phi, vậy đừng hỏi lý do kết quả, ta chỉ nói nàng ta sau này phải chú ý những gì thôi, nếu hoàng thượng muốn chứng minh những lời ta nói, dĩ nhiên ta có thể kể tất cả đầu đuôi…

Ta nhìn hắn nói rõ từng câu từng chữ…

Yến Văn Hàn Thu là kẻ trong ngoài không giống nhau, rốt cuộc vì hắn yêu nên mới yêu, hay vì quyền lực nên mới yêu, ta vốn không đoán được, tất cả người trong hoàng cung đều có thể thấy hắn sủng ái Văn quý phi hơn người bình thường, không có gì hơn.

Ta không hề có ý thay thế hay chiếm lấy hắn, có điều, nếu hắn đã cưới hỏi vị hoàng hậu từ Nam Lương này một cách đàng hoàng dùng kiệu tám người khiêng, ta phải nắm chắc trong tay tôn nghiêm và địa vị của một hoàng hậu, đây là cái giá phải trả mà ta dùng nửa cuộc đời còn lại của mình đổi lấy, chẳng lẽ ta lại không cần sao?

Hoàng đế có thể thuộc về nàng ta, nhưng quyền lực và vị trí, ta tuyệt đối không thể cho nàng ta, trừ khi Yến Văn Hàn Thu phế ta.

-Nàng nói…

Mặt hắn không chút thay đổi ngồi đối diện ta, chờ câu sau của ta.

-Văn quý phi bế tiểu hoàng tử đến chỗ này của ta để tìm hoàng thượng, nhân cơ hội này ta có thảo luận về chuyện những phi tần bất bình với nàng, rất thận trọng…

-Nàng kiệm lời như vàng…

Giọng hắn mềm ra không ít.

-Vì vốn chẳng có gì để nói cả…

-Hôm nay Văn quý phi tới điện ta khóc lóc, ta chán ngán vô cùng.

Ta thở dài thật sâu một hơi:

-Hoàng thượng, trước mặt người chỉ có mình nàng ta, nhưng trước mặt nô tỳ có tới mấy người liền, còn hoàng đế chỉ có một, ta có biến thành Quan Âm cũng không thể vừa ý tất cả mọi người, thiên hạ thái bình được…

-Hơn nữa, dù sao ta cũng là hoàng hậu ở hoàng cung này, nếu cứ để một phi tử tùy tiện ra vào cung của ta tìm người, người không thấy đây là chuyện rất hoang đường nực cười sao? Ta không có yêu cầu gì khác, hôm chỉ tự mở miệng nói với nàng, nếu không làm chuyện gì quá đáng, ta cũng sẽ một mắt nhắm một mắt mở, được ngày nào hay ngày ấy. Nếu làm chuyện trèo lên đầu ta, vậy không bàn gì nữa, hậu cung này cần có phép tắc… Vả lại, tích tiểu thành đại chắc hoàng thượng cũng hiểu, phi thần trong hậu cung này không phải ai cũng chịu ảnh hưởng thế lực, nhà họ Văn có lợi hại, cũng chỉ là một nhà họ Văn mà thôi, nếu quá nuông chiều thành kiêu cuối cùng cũng sẽ là tai họa…

Dường như Yến Văn Hàn Thu không thèm để ý, cười ha ha hỏi ta:

-Nàng rất có cách nhìn…

-Hoàng thượng cũng có cách giải thích của mình, không phải sao…

Ta phản bác.

-Đừng tức nữa, nay ta tới đây không phải đến chất vấn nàng…

Tay hắn ôm ta, nhưng bị ta tránh.

-Đến để làm gì…

Hắn không buông tha, tiếp tục ôm ta:

-Không làm như vậy, sao có thể khiến nàng nói nhiều như thế chứ…

-Viện cớ cũng tốt đấy…

Ta hơi tức giận.

Lượn vài vòng vẫn như dê lạc vào hang hổ, bị hắn ôm chặt:

-Việc này ta chỉ nghe nói, hơn nữa, ta hiểu rõ tính nàng, ghét nàng ta tới làm phiền nên mới kiếm cớ đuổi đi, đúng là làm cho Văn phi đuối lý quá chừng, phóng tầm mắt nhìn cả hoàng cung này cũng chỉ có mình nàng làm được…

Người Yến Văn Hàn Thu có mùi phấn hoa rất nồng, ta căm ghét nên ngoái đầu sang chỗ khác.

-Sao thế?

Hắn cúi đầu hỏi.

-Mũi ta bị dị ứng…

-Vậy cởi nó ra thôi…

Yến Văn Hàn Thu vừa nói vừa giơ tay cởi quần áo.

-Đừng, người cách xa ta một tí là được, không cần cởi đâu…

Ta vội ngăn cản hắn.

Đột nhiên hắn ngừng tay, nghiêng người về phía trước, môi dán bên tai ta nói khẽ:

-Nàng không nghĩ sẽ sinh cho ta một tiểu hoàng tử sao?

Mặt của ta đỏ bừng mấy lần, đẩy hắn ra, miệng nói:

-Làm hoàng thượng mà chẳng đứng đắn gì cả…

Ai ngờ hắn ôm chặt quá, chẳng những không đẩy ra được, mà còn ôm chặt hơn:

-Nàng không muốn, nhưng ta lại muốn, càng nhiều càng tốt…

Nói xong vòng tay còn lại ôm nốt, hôn môi ta…

Có người nói trái tim phụ nữ nghe theo cơ thể, nhưng ta cảm thấy trái tim mình nghe theo thời gian, khi ta hiểu thật sự rõ ràng mối quan hệ với Tử Anh, ta hiểu rõ trái tim mình sau này sẽ đi theo con đường nào.

Ta không thể yêu Tử Anh, vì đó chỉ là ảo giác, hợp với cảnh trong mơ hơn, còn ta đang sống trong hiện thực.

Ta cũng chưa chắc đã yêu Yến Văn Hàn Thu, tuy rằng chúng ta là vợ chồng, nhưng chúng ta cũng là một đôi vợ chồng rất đặc biệt.

Trên thế giới này có một nơi không phù hợp để nảy sinh tình yêu đích thực, nơi này chính là hoàng cung…

Những ngày tiếp theo vẫn bình yên, ta chán muốn chết, ngày nào cũng nhân lúc ánh mặt trời còn dịu ngồi chơi xích đu ở sân say, lười nhác phơi nắng.

-Bẩm, hoàng hậu…

Lý Đức Thắng vội vàng chạy từ ngoài vào nói nhỏ bên cạnh tai ta.

Ta tập trung hỏi:

-Có chuyện gì mà thần bí vậy?

Lý Đức Thắng ghé sát nói nhỏ hơn.

Ta liếc mắt:

-Sao ngươi nghe được?

-Tiểu thái giám cung Cẩm Dương sau khi xuất cung mua về rất nhiều đồ, khi về bị kiểm tra, nên mấy người cấp dưới mới đồn ra ngoài…

-Công chúa, về sau chuyện này nên ít quản thì hơn, cũng không phải chuyện tốt…

-Ha ha, nếu tốt, cũng không tới lượt… Ngươi nhớ kỹ, nàng ta không tự nói, ngươi nhất thiết không được để lộ tin đồn đã đến tai chúng ta…

Lý Đức Thắng nói:

-Ý công chúa rất đúng…

-Lúc nàng ta đùa giỡn phải cẩn thận mới khiến nàng ta có thể chơi đùa vui vẻ, muốn can thiệp khiến ta và Ninh tần bất hòa thì hơi khó, cứ đợi rồi xem sao…

-Nô tài biết rồi, công chúa…

Ta nhắm mắt tiếp tục phơi nắng, từ lâu đã thấy rõ Ninh tần không phải kẻ dễ bị bắt nạt, nhưng cũng chỉ là một nhóc ranh muốn vượt quá giới hạn, muốn di chuyển một tảng đá bất động thì cần phải có nguyên tắc đòn bẩy…

Quả nhiên không ngoài dự liệu, không quá hai ngày tin Ninh tần có thai đã khiến cả cung sôi sùng sục, mà kỳ lạ hết lần này đến lần khác, đương sự ở trong cung Cẩm Dương không hề ho he tiếng nào về tin đồn đan lan truyền trong cung, nàng ta không nói, ta cũng không muốn hỏi.

Lại đợi thêm hai ngày, cung Cẩm Dương sai một tiểu thái giám tới Phượng cung thông báo:

-Nô tài Trương Lai ở cung Cẩm Dương khấu kiến hoàng hậu nương nương…

Ta dựa trên giường đọc sách, thấy hắn hốt ha hốt hoảng chạy vào bèn hỏi:

-Có chuyện gì?

Tiểu thái giám run rẩy:

-Chủ nhân, chủ nhân có chuyện không hay rồi ạ…

-Nói gì vậy, nói rõ ràng xem, có gì mà không hay?

Ta nhíu mày, cảm thấy Ninh tần này lại có ý gì đấy, lại thấy hắn vội vã trả lời ta:

-Chủ nhân, người, thân dưới chảy máu không ngừng…

-Ngươi nói cái gì?

Ta vội vàng hỏi.

-Có lẽ là chủ nhân hỏng thai rồi ạ…

-Hỏng thai?

 

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Leave A Reply