Hẹn ước – Chương 16

0
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Chương 16: Vừa thoát khỏi đã dính bùn

Truyện chỉ được post duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Sau khi Văn quý phi sinh tiểu hoàng tử, khí thế càng thêm dâng cao, mỗi lần Yến Văn Hàn Thu hạ cố tới cung điện của phi tần khác, không quá hai canh giờ nàng ta sẽ dùng đủ mọi cách mời hắn về chỗ mình, giờ lại có cái cớ vô cùng thuyết phục, đứa trẻ chính là cái cớ tốt nhất.

Nhóm tần phi oán thán khắp nơi về hành vi của nàng ta, nhưng dù sao nàng ta cũng là mẹ ruột của con trưởng, lại là sủng phi, nên cũng chỉ có thể bực tức mà không dám nói…

Vì chuyện này, Vu phi lải nhải không biết bao nhiêu lần bên tai ta, thỉnh thoảng Ninh tần cũng đi cùng Vu phi, lời nói trong ngoài chẳng qua cũng có oán giận, phần lời thời gian ta đều cười xoa cho qua chứ không nói gì nhiều.

Yến Văn Hàn Thu vốn là một kẻ khôn khéo thông suốt, nguyên tắc mưa móc của một vị đế vương hắn đã hiểu từ lâu, không cần người ngoài nhắc nhở, nếu hắn thích, nói gì cũng vô ích mà thôi.

Hậu cung như một đấu trường công bằng, người có bản lĩnh có tư cách sẽ mỉm cười trụ lại cuối cùng, chuyện vốn đã như thế sao có thể gò ép được…?

Hắn không tới, ta cũng không mời, để bản thân ung dung vui vẻ ở Thanh Viên.

Trong sân có mấy cây thược dược trắng, ta lại nhớ tới lời mẫu thân, còn đặc biệt đặt một chậu ngay cạnh cửa sổ.

Tương ly, tương ly, dường như ta có thể hiểu được ý của mẫu thân khi đó, càng ngày càng có thể cảm nhận rõ tâm trạng ấy.

Ta cũng từng tới cung Ngu Thần thăm đứa bé, mới chỉ có vài ngày mà tình hình hiện tại có khá nhiều triển vọng, cũng đã có nét ngoài. Chẳng qua, tướng mạo giống Văn quý phi hơn nửa, mắt xếch, hơi nhọn.

Yến Văn Hàn Thu đặt cho nó cái tên “Yến Văn Trác”, ta có lòng sai thợ thủ công làm một cái khóa trường mệnh bằng vàng tặng nó vào yến tiệc mừng trăm ngày tuổi.

Văn quý phi cũng bế đứa bé tới Phượng cung, vẻ mặt kiêu ngạo, giống như đang bế bảo bối độc nhất vô nhị trong lòng. Cảm giác này ta có thể hiểu được, người mẹ, luôn yêu thương con mình.

Sân sau vừa xây xong ta đã sai Lý Đức Thắng chiết ghép một số cây trồng, vì lúc ấy đã gần giữa hè, sớm bỏ lỡ thời tiết vụ xuân, nên ta chỉ có thể chiết ghép.

Sau đó lần lượt có mấy cây chết mất, nhưng may là phần lớn vẫn còn sống được, như cà chua, khoai tây, còn củ cải nữa, sức sống thật ngoan cường, cho tới nay vẫn sinh trưởng rất tốt.

Giờ đang mùa hè, cà chua cũng sắp chín, ta nhìn qua cửa sổ, màu đỏ khắp nơi, như đèn lồng nhỏ, vô cùng đáng yêu…

Ta nhớ lại cuộc sống ở vườn Lạc Phương hồi còn ở Nam Lương, so với giờ trừ điều kiện khá hơn ra, cũng không còn ưu điểm nào khác.

Ta thường xuyên nhớ tới Tử Anh, nhớ lại những ngày ở bên y, nhớ mẫu thân và Cúc cô cô, nhớ lại khoảnh khắc hoàng đế Nam Lương dùng sức đóng ấn lên hôn thư, nhớ tới viên kẹo trong tay Tử Anh, còn đoạn đường dài bỏ trốn không thành mờ mịt ấy.

Đây là trí nhớ của con người, chỉ cần cho rằng nó đáng giá, sẽ ăn sâu bén rễ, cho dù chỉ là một chuyện nhỏ bé cũng giống như cơn sóng cuồn cuộn.

Giờ đây, tâm trạng ta bình thản chấp nhận mối quan hệ đế hậu giữa ta và Yến Văn Hàn Thu, không phải ta không chờ mong gì ở hắn, mà nguồn gốc của sự mong đợi này không hình thành từ tình yêu.

Vì thế, ta có thể chấp nhận bất hòa và hợp tan, trước đây ưu thế của ta là người nghĩ thoáng, chuyện gì cũng có thể đón nhận, sau đó, chuyện gì cũng có thể buông bỏ…

Hiện tại vẫn như vậy, ta hưởng thụ cuộc sống yên bình và giàu có, có gì mà không tốt chứ…

Tốt đẹp trước đây, ta đã sớm giấu nó ở nơi sâu nhất trong trái tim, chỉ có thể là bí mật của một mình ta…

Sắp qua mùa hè, lại tam hỷ lâm môn, ba vị phi tần mang thai trước đây đều đã thuận lợi sinh ra một nam hai nữ, ta hơi ngạc nhiên về thu hoạch của Yến Văn Hàn Thu sau khi trở thành cha, không tới bốn tháng, đã trở thành cha của bốn đứa trẻ rồi.

Có điều, không như Văn quý phi sinh con, những phi tần khác không được xem trọng lắm, tiệc trăm ngày tuổi của Yến Văn Trác tổ chức ba ngày, còn những đứa bé khác tiệc trăm ngày tuổi chỉ có một ngày, quy mô không thể so sánh…

Ta rất công bằng, trước ngày mừng tuổi mấy đứa trẻ đều tặng khóa trường mệnh bằng vàng.

Gần đây Yến Văn Hàn Thu thường xuyên tới Phượng cung, lần nào đến cũng vào đêm khuya, cả người mệt mỏi, ta biết chắc chắn đã có chuyện xảy ra gần đây. Vừa qua đang đồn chuyện biên cảnh không yên ổn, dù ta ngồi trong hậu cung, tất nhiên cũng thể nghe được vài ba câu gì đó…

Nam Lương và Bắc Ấp là hai nước lớn ở phía nam và phía bắc, ai cũng có dã tâm, càng chiếm được nhiều, thế lực càng lớn mạnh.

Thế là thừa dịp đang giữ mối quan hệ tốt đẹp với Nam Lương, Yến Văn Hàn Thu nhân cơ hội thu phục các tộc đang phân tán, ở phía tây có nước Tây Ô không mạnh nhưng cũng không phải quốc gia yếu kém, thường xuyên đánh lén không chịu yên phận, chuyên đánh vào một vài thành trì ở biên cảnh Bắc Ấp, thường xuyên gây phiền toái, chuyện này khiến Yến Văn Hàn Thu rất đau đầu…

Chinh chiến với Nam Lương nhiều năm đã khiến dân chúng cả nước khổ cực và hao hụt tài chính, vừa giữ được quan hệ tốt đẹp với Nam Lương, Tây Ô lại lập tức nóng lòng muốn nổi dậy. Vì thế, Yến Văn Hàn Thu thường cùng các đại thần thức trắng đêm bàn bạc đối sách, sao mới có thể không nhọc dân hao tài, vừa đề phòng Nam Lương đánh bất ngờ, vừa có thể trừng phạt Tây Ô hung hăng ngang ngược…

-Hoàng thượng ăn chút gì đi…

Ta sai Trân Châu xuống phòng bếp lấy vài thứ.

-Đây là rau trộn cà chua với dưa cải, còn có cháo bát bảo, đang nóng đó ạ…

-Tây Ô này không chịu để cho ta yên thân…

Tay Yến Văn Hàn Thu chống lên trán, nhắm mắt lại.

-Binh đến thì tướng chặn, nước đến đã có đất ngăn, chắc hoàng thượng đã nghĩ kỹ đối sách rồi…

-Ta không muốn hao tài tốn của…

Hắn thầm nói.

-Không phải hoàng thượng phái Văn Ngụy đi sao?

Có chiến tranh mà không nhọc dân hao tài là chuyện rất khó.

-Tuy Văn Ngụy là một tướng tài, xuất thân thế gia nhưng dù sao năng lực cũng có hạn, hai đội quân trấn giữ ba thành, e là khó khăn quá lớn…

Ta gật đầu, vắt khăn nóng, đưa cho hắn:

-Vậy sao chuyện khẩn cấp như vậy lại chỉ có hai đội người ngựa đóng ở biên quan? Như thế chẳng phải quá mạo hiểm sao?

Không ngờ Yến Văn Hàn Thu lại ngước mắt nhìn ta, không hiểu tại sao lại cười:

-Vì trộm nhà khó phòng…

Ta sửng sốt, câu này có ý gì?

-Muốn đứng trên cao để nhìn xa, cũng phải xem trọng tảng đá dưới chân có ổn hay không, nếu không ổn, khi ngã sẽ rất thảm…

Lòng ta bắt đầu tính toán lời hắn nói, có rất nhiều chuyện thật kỳ lạ, Yến Văn Đại Chân đã ngã bệnh hơn nửa năm mà không có tiến triển, tần phi không được đi thăm, ngay cả ta cũng không thể, bị ngăn cách nhốt tại cung Trung Hòa, Bắc Ấp này không hề có một vị trưởng bối nào. Ngoài ra, Yến Văn Hàn Thu ở Nam Lương với Lạc Tử Thuần khá lâu, đối với hai nước vừa mới thân thiện mà nói, quốc quân địch quốc đích thân tới đây là chuyện quá ư mạo hiểm, nhưng Yến Văn Hàn Thu lại làm, vậy chắc chuyện cũ ẩn bên trong cũng không ít.

Ở đó như bình thường, không lẽ lúc trước Nam Lương không hề hay biết Yến Văn Hàn Thu là vua Bắc Ấp? Hay là lúc đó hắn vẫn chưa phải là vua Bắc Ấp? Nếu không, hoàng đế đăng cơ là một chuyện lớn, sao lại có thể không biết được?

Giờ hắn nói kẻ trộm, vậy đó là ai???

Nghi ngờ như một hồn đá quăng xuống mặt hồ phẳng lặng, bỗng chốc mặt nước gợn sóng tầng tầng lớp lớp, từ từ tràn ra, ngập tràn mọi ngóc ngách trong lòng ta. Có điều nhìn tình hình trước mắt, nhà họ Văn chắc là một nơi quan trọng mà hắn có thể dựa vào…

Ta đang nghĩ, Trân Châu và mấy người dưới dâng đồ ăn lên, đặt ở trên bàn.

Ta nhìn lên trên, ngẩng đầu gọi nàng:

-Còn làm món vịt hầm à…?

Trân Châu cười chê trách:

-Khi tìm được nửa con vịt ở nhà bếp, nghĩ gần đây hoàng thượng mệt nhọc quá độ, vịt hầm này rất bổ, nên mới làm.

Ta gật đầu, múc vịt hầm tới trước mặt Yến Văn Hàn Thu:

-Tâm ý của Trân Châu, hoàng thượng mau uống canh đi…

Trân Châu thấy ta nói vậy có chút ngượng ngùng, vội nói:

-Hoàng thượng, ngày thường hoàng hậu hay nhắc tới ngày, mà ngài không thường xuyên tới đây…

Ta hơi nhíu mày, không hiểu tại sao nàng lại vô duyên vô cớ nhắc tới chuyện không tồn tại này.

Yến Văn Hàn Thu nhìn ta, cười khẽ:

-Hoàng hậu là người kiệm lời như vàng, vậy mà tỷ nữ lại nhanh mồm nhanh miệng…

-Mau ăn đi, để nguội là tanh đó…

Ta giục.

Trân Châu khẽ cười với Yến Văn Hàn Thu, cúi người thi lễ rồi lui xuống.

-Lời tỳ nữ kia nói là thật à? Nàng thường xuyên nhắc tới ta?

Hắn liếc mắt nhìn ta hỏi.

-Nhắc là người có kế hay trị quốc, thiên hạ thái bình, ta cũng có thể được sống yên ổn…

Ta gắp rau cho hắn.

Yến Văn Hàn Thu cầm thìa, uống thử chút canh vịt hầm, hơi nhíu mày.

-Ăn ít mứt cà chua đi, vừa hái sau sân đó…

Ngày mùa hè như bốc lửa nóng, hơn nữa thức đêm, ăn nhiều đồ dầu mỡ rất ngấy, nên ta mới dặn Trân Châu làm chút đồ ngon miệng, ai ngờ nàng lại làm vịt hầm.

-Trời nóng quá, ăn ít đồ dầu mỡ thôi…

-Cà chua này nàng ăn sống à?

Yến Văn Hàn Thu chỉ vào đĩa cà chua tẩm đường phèn hỏi ta đầy kỳ lạ.

-Người ăn thử chẳng phải sẽ biết sao.

Hắn ăn một miếng:

-Ngon quá…

Ta cười cười, không nói gì.

-Hoàn cảnh của ta, lúc người ở Nam Lương không phải biết rất rõ sao…

-Tuy biết nhưng không nhiều lắm…

-Nếu biết không nhiều thì cũng không nên biết, sau này người biết về ta không phải cũng có giá trị sao?

-Hóa ra chủ nhân cũng lợi hại như vậy, thảo nào mới có tỳ nữ như vậy.

Hắn cười nói.

Ta ngước mắt nhìn hắn:

-Hoàng thượng lợi hại như vậy, hoàng hậu mà thua kém chẳng phải để kẻ dưới chê cười rồi sao…

Hắn không nói nữa, chỉ lắc đầu cười.

Sau đó Yến Văn Hàn Thu lại bận rộn, nghe nói tình hình tiền tuyến không được lạc quan, cho dù là Văn quý phi cũng không giữ được người, nên bế đứa bé tới tìm ở Phượng cung.

-Hoàng hậu, Văn quý phi ở bên ngoài cầu kiến.

Lý Đức Thắng tiến vào bẩm báo, ta bỗng cảm thấy nhức đầu.

-Cho nàng ta vào đi.

Chỉ chốc lát Văn quý phi cả thân đỏ rực dẫn nhũ mẫu bế đứa trẻ vào, vừa vào cửa đã tìm một vòng xung quanh bốn phía, rồi mới tới vấn an ta.

-Hoàng hậu nương nương vạn an.

Ta dựa trên giường, nửa ngồi bỏ quyển sách trong tay sang một bên:

-Văn quý phi, hoàng đế không ở chỗ bản cung.

Nàng ta cười khẽ:

-Nô tỳ tới thỉnh an nương nương…

Rồi chỉ nhũ mẫu:

-Mau bế hoàng trưởng tử cho hoàng hậu nhìn, xem có tiến bộ gì không?

Nhũ mẫu không dám chậm trễ lấy một giây, vội bế Yến Văn Trác đến chỗ ta.

Ta bế đứa bé:

-Quả thực đã lớn không ít, nhìn dáng vẻ thật tuấn tú…

Ý cười của Văn quý phi không dứt:

-Không phải khoe chứ, Trác nhi của chúng ta so với đứa bé khác khôi ngô hơn nhiều, rất giống phụ hoàng nó, hoàng hậu nói xem có đúng không…

-Ừ, cũng phải.

Ta lên tiếng trả lời.

-Ngươi đã đến đây, có mấy chuyện ta nghĩ nói trực tiếp với ngươi sẽ tốt hơn.

Ta ngước mắt nhìn nàng ta.

Văn quý phi sửng sốt:

-Mời hoàng hậu nói…

-Vừa qua chắc ngươi cũng biết chiến sự ở Tây Ô…

Nàng ta gật đầu:

-Nô tỳ có nghe nói sơ sơ.

-Gần đây việc hoàng thượng bận rộn là sự thật, ngay cả bản cung cũng hiếm khi gặp người, nếu ngươi thực sự suy nghĩ cho hoàng thượng, thì hãy để người thở một tí…

Nàng ta lập tức hiểu ý ta, vội vàng mượn cớ nói:

-Hoàng hậu minh giám, nô tỳ không có ý quấy rầy hoàng đế…

Ta cười nhẹ:

-Ngươi đừng vội, bản cung vẫn chưa nói xong. Văn quý ohi được sủng ái là chuyện từ phố lớn đến ngõ nhỏ Bắc Ấp đều biết, dù hoàng đế lâm hạnh vị phi tần nào cũng là chuyện hết sức bình thường, chuyện này ngay cả bản cung cũng không hỏi, ngươi cũng không nên quan tâm.

Vẻ mặt Văn quý phi cứng đờ:

-Lời của hoàng hậu có ý gì?

-Có ý gì? Ngươi không biết sao?

Ta không đáp mà hỏi lại.

-Ý của hoàng hậu là nô tỳ vượt quyền?

Nàng ta lạnh giọng hỏi, đôi mắt lá răm sắc lên.

-Vượt quyền hay không, trong lòng ta và người đều biết rõ…

Ta bình thản nhìn nàng ta:

-Bản cung không muốn tranh cãi chuyện này, chỉ cần ngươi không quá mức, ta cũng có thể một mắt nhắm một mắt mở, nhưng nếu ngày nào cũng có người chạy tới Phượng cung mách lẻo, bản cung cũng thấy chán. Dù sao bản cung cũng là hàng hậu, phải giữ gìn phép tắc hậu cung…

-Nô tỳ xin nghe theo dạy bảo của hàong hậu…

Mặc dù ngoài miệng nói vậy, nhưng vẻ không cam chịu hiện lên rất rõ ràng.

-Nói thêm câu nữa là chuyện không liên quan, phong thủy thay đổi liên tục, làm việc gì cũng nên giữ lại đường lui cho bản thân, Văn quý phi, bản cung đã nói hết rồi, nước sâu, nên để ý bản thân hơn…

-Nhũ mẫu, tới giờ tiểu hoàng tử ngủ trưa rồi, bế về đi…

Nhũ mẫu bế đứa bé, đi theo Văn quý phi ra cửa.

Mấy người đó vừa đi, Như Ý xông ra:

-Hôm nay công chúa oai quá, thật lợi hại, người xem bộ dạng sửng sốt của Văn quý phi, thật đáng thưởng thức…

Vừa nói vừa cười đắc ý.

-Đúng vậy, công chúa, nếu người tỏ thái độ từ sớm, ả ta đã ngoan ngoãn từ lâu rồi. Uổng công chúng ta ấm ức vô tích sự bấy lâu nay…

Ta không nói gì nhắm mắt nghỉ ngơi.

Ta không muốn đắc tội nàng ta, nhưng càng lùi nàng ta lại càng lấn tới, đi tìm người mà dám tới tận Phượng cung, cho dù là sủng phi thì cùng lắm cũng chỉ là một phi tử, sao có thể điên cuồng ngang ngược đến thế?

Ta muốn yên lặng, hết lần này đến lần khác nàng ta lại không muốn, phải nói mấy câu dữ dằn, tội gì đâu…

Vốn nghĩ thoát khỏi sẽ không dính bùn, ai ngờ, hóa ra, bùn đã dính khắp nơi, hậu cung này sâu như biển, lục đục với nhau là chuyện khó tránh, ai có thể sạch sẽ chứ???

-Công chúa, chi bằng uống chút thuốc đi…

Trân Châu tới hỏi.

Ta trợn mắt:

-Uống thuốc gì?

Nàng gật đầu:

-Uống thuốc bổ cũng tốt…

Ta lập tức hiểu ý nàng:

-Chuyện này cứ để thuận theo tự nhiên, gắng gượng quá cũng không đến đâu…

-Đã hơn nửa năm rồi, sao công chúa không nóng lòng? Có tiểu hoàng tử, địa vị của công chúa mới có thể giữ vững…

-Bỏ đi, nếu có thì sẽ có…

Trân Châu thấy ta không muốn nói nhiều, không nói gì nữa.

Ta đang tự hỏi, không biết Văn quý phi sẽ đi mách tội với Yến Văn Hàn Thu ra sao, sau đó mặt hắn sẽ đen như đít nồi tới cỡ nào đi tìm ta chất vấn, ta nghĩ thế nên cười, Trân Châu nhìn không hiểu tại sao…

Giờ cơm chiều, ta tự xuống phòng bếp làm mấy món, củ cải vừa thu hoạch, gọt vỏ thái miếng dày, sau đó trụng qua nước nóng, sau đó làm ít thịt kho nước tương, cuốn với củ cải, đặt trên đĩa nhỏ, làm cũng khá nhiều, ai nấy đều có phần.

Lúc Yến Văn Hàn Thu đến ta và đám Trân Châu đang ăn cơm, nói chuyện rất vui vẻ. Vẻ mặt hắn nghiêm túc bước vào cửa, mọi người đều lặng ngắt như tờ, hết nhìn ta lại nhìn hắn, ngay cả quỳ gối thỉnh an cũng quên mất…

Ta ngẩng đầu nhìn hắn cười:

-Hoàng thượng đến sớm hơn ta đoán đấy…

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Leave A Reply