Hẹn ước – Chương 15.1

0
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Chương 15: Con của quý phi

Truyện chỉ được post duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Bước ra cung Cẩm Dương liền về thẳng Phượng cung, tâm trạng ta rất tốt, cũng không ngờ chân vừa bước vào cửa, Yến Văn Hàn Thu đã theo ngay sau.

-Sao hoàng thượng không ở cạnh Ninh tần một lát?

Ta kinh ngạc.

Nhìn trình độ tìm người của Ninh tần, vậy chắc Ninh tần cũng được hắn sủng ái. Giờ hắn không an ủi mỹ nhân, còn chạy tới chỗ này của ta làm gì?

-Nàng đang tức giận?

Hắn hỏi một câu khó hiểu, nhìn ta rất cẩn thận…

Ta lại mơ hồ:

-Ta tức giận chuyện gì cơ?

-Chuyện Ninh tần…

Hắn nói được một nửa, ta đã hiểu ra.

Bèn tươi cười:

-Hoàng hậu phải duy trì trật tự hậu cung, hậu cung có nhiều nữ nhân, chuyện xảy ra là không thể tránh, ta cũng quá rảnh rỗi, nên chỉ làm tròn chức trách mà thôi.

Hắn có vẻ hơi mệt mỏi, thở dài:

-Hoàng hậu làm người như vậy, trẫm không cần ưu phiền rồi…

Đi mấy bước, xoay người ngồi xuống:

-Hôm nay trẫm dùng bữa ở đây…

Tiểu thái giám tên Chu Toàn bên cạnh là kẻ hầu hạ thân cận của Yến Văn Hàn Thu, thấy hoàng đế nói vậy, vội nói vài câu rồi lui ra ngoài.

Ta vội dặn Lý Đức Thắng đi sắp cơm chiều, mặt khác cũng nhanh chóng lệnh cho Như Ý vào, ta đi thay quần áo, để Trân Châu ở lại hầu hạ hoàng thượng.

Ngày thường ta đều mặc quần áo màu tối, hoặc là màu trắng, không thích hoa văn quá to, thỉnh thoảng mới mặc áo hoa, nhìn khá lịch sự tao nhã. Vậy nên chọn mặc một bộ màu đỏ tía ra ngoài, tóc vấn đơn giản.

Vừa xốc rèm, chợt nghe bên trong có tiếng con gái đang cười, cẩn thận nghe lại, có vẻ là giọng Trân Châu. Ta đang im lặng nghe ngóng, Trân Châu bước từ trong ra, ý cười trên mặt chưa biến mất, thấy ta liền nói:

-Công chúa xem đi, hoàng thượng đang bình luận sơ đồ phác thảo của người đấy…

Ta vừa nghe, hoảng hồn, vội bước vào trong.

Yến Văn Hàn Thu đang cầm bản vẽ của ta xem xét cẩn thận, thấy ta vào ngước mắt nhìn ta, nửa cười nửa không hỏi:

-Thứ nàng hỏi trẫm chính là thứ này?

-Thấy thích nên xây thôi ạ…

-Dù sao phải một lúc nữa mới dùng bữa, nàng theo trẫm ra xem tiến độ công trình tới đâu rồi…

Thấy Yến Văn Hàn Thu nói vậy, ta cũng đành phải đi theo hắn, thật ra ngày nào ta cũng tới sân sau không dưới mười lần, vì nóng vội, nên ta thường dục tốc bất đạt…

Phòng ốc sơ sơ cũng đã được hình thành, ngay cả hình dáng sân sau đại khái cũng đã hiện ra, với tiến hộ hiện tại, chưa tới một tháng đã có thể hoàn công…

-Đúng là khiến người ta cảm thấy kỳ lạ, người khác muốn vàng muốn bạc, muốn địa vị sủng ái, nàng lại ngược lại, chỉ muốn một mảnh đất, ngay cả hoàng đế là ta nàng cũng chẳng mong gặp. Không hiểu trong đầu nàng đang nghĩ cái gì?

Yến Văn Hàn Thu đứng ở hành lang nhìn ra bên ngoài, không biết có phải đang tự nói một mình hay không.

-Ta nghĩ làm hoàng hậu cần phải có tư thái, tranh giành người tình gì đó bỏ qua đi, hậu cung nhiều phi tần như vậy, người nào người nấy đều muốn tranh đoạt, có đúng một vị hoàng đế thì phải phân chia như nào mới đủ?

Ta đứng sóng vai với hắn, nhìn phòng ốc trước mắt chưa xây dựng xong, cảm thấy khá an ủi.

-Nàng đang trách trẫm háo sắc dâm dật?

Hắn không tức giận, quay đầu hỏi ta.

-Hậu cung của hoàng đế còn chưa đủ người kế thừa tương lai kìa…

Cười với hắn:

-Về chuyện này, lòng ta cảm thấy rất tốt…

-Có lẽ không đủ coi trọng, vì không coi trọng nên mới không cần…

Hắn dừng một lát.

-Cho dù quý vì thiên tử, vua của một nước cũng sẽ có chuyện khó cân nhắc, có dục vọng nhưng không làm được, sao nàng có thể không có chứ?

-Nếu đã định là không chiếm được, có dục vọng hay không thì vẫn không thể sở hữu nó, không có gì khác nhau cả…

-Nàng đã là thê tử của trẫm, là hoàng hậu Bắc Ấp, không còn là thập tam công chúa Nam Lương nữa, nàng biết không?

Hắn quay đầu sang chỗ khác nhìn ta, đôi mắt hoa đào khó hiểu, muốn nói lại thôi.

-Hoàng thượng yên tâm, riêng chuyện này, ta đã hiểu từ lâu rồi…

Ta cười với hắn.

-Đi thôi, đi dùng bữa…

Yến Văn Hàn Thu dắt tay ta, đi tới con đường.

Tay hắn không ấm áp như tay Tử Anh, mà rất nóng. Lúc nắm tay nóng vô cùng. Đột nhiên ta nghĩ ra một câu nói: Nắm tay người, cùng người hẹn ước…

Bất kể kết quả ta có yêu hắn hay không, người nắm tay ta, cũng chỉ có một mình hắn…

Nhân chuyện Ninh tân, hậu cung được phen yên ả, ta cũng được yên bình một khoảng thời gian dài. Nhưng sau chuyện đó, Vu phi lại thường xuyên tới Phượng cung, ta không nói gì nhiều, đôi khi lười nhác nói một câu, chỉ quan tâm làm việc của mình, nàng ta cũng hiểu phép tắc, lẳng lặng ngồi cạnh ta đọc sách.

Lâu dần, tất nhiên thiện cảm cũng dần dần tăng lên…

Có đôi lần cho dù Yến Văn Hàn Thu có tới đây ta cũng không cho nàng ta tránh đi, ba người dùng bữa với nhau, nàng ta vui vẻ, mà hình như Yến Văn Hàn Thu cũng không ác cảm, về phần ta, thấy cũng chẳng sao hết.

Từ lúc đến Bắc Ấp, Trân Châu bực tức khá nhiều, bắt đầu là Văn quý phi, sau tới Vu phi, số lần nàng gió thoảng bên tai ta liên tiếp dồn dập, ta sắp sửa mọc kén tới nơi rồi.

Nàng khó thở, giận ta không tranh đoạt, lần nào cũng cắn răng dậm chân bỏ đi, có lúc lại náo loạn ầm ĩ nói rõ nhiều.

Thật ra không phải ta không biết rõ ý tốt của nàng, nhưng đối mặt với Yến Văn Hàn Thu, ta chưa từng có chút cảm giác sẽ giành lấy suy nghĩ sủng ái của hắn, yên bình, ta chỉ muốn sống yên ổn mà thôi.

Nam Lương vứt ta cho Yến Văn Hàn Thu, Yến Văn Hàn Thu cũng lấy ta để kiềm chế Nam Lương, ta mượn tính toán của hai bên để tạo sự yên ổn cho bản thân, không có gì hơn.

Không kể việc ta cũng chỉ là một quân cờ trên bàn cờ của Yến Văn Hàn Thu, chúng ta vì mục đích gánh nặng trên lưng và vì chức trách nên đều diễn tròn vai, không thể nghĩ quá nhiều, vì chúng ta đều không có đường lui…

Giờ đã là mùa hè tháng tám, thời tiết vẫn oi bức, tuy nói ở Bắc Ấp, nhưng mặt trời mùa hè vẫn gay gắt vô cùng.

Phòng ốc ở sân sau đã xây xong, công đoạn xây dựng chặt chẽ, nên ta với Như Ý Trân Châu còn tổ chức tiệc mừng.

Yến Văn Hàn Thu biết đã làm xong việc, muốn viết chữ cho ta, hỏi ta muốn đặt tên là gì, ta nghĩ ngợi, cuối cùng lấy tên “Thanh Viên”.

Thanh Viên vừa xây xong, ta đã chuẩn bị chuyển vào đó sống, mọi thứ đều hợp ý, cá nhân ta rất thích.

Vốn tưởng rằng Yến Văn Hàn Thu sẽ không đến đây, nên ta dặn Như Ý và Trân Châu mau chuyển vào nghỉ ngơi, phía trước đều có thái giám giữ cửa, có động tĩnh gì là ta biết ngay. Nhưng vừa đặt lưng nằm chưa được bao lâu, bên ngoài đã có tiếng người vọng tới.

Yến Văn Hàn Thu đã nghị sự với đại thần xong, mệt mỏi bước vào cửa, thấy ta khoác áo đứng dậy, nhẹ nhàng nói:

-Đừng ngủ vội, ngồi với trẫm một lát…

Ta vâng lời, nhanh nhẹn mặc quần áo, pha trà cho hắn. Ánh đèn lay động, bóng hắt lên cửa sổ thật dài.

-Hoàng thượng cũng nên chú ý sức khỏe, ngủ muộn không tốt đâu…

Nói xong tiện tay bưng trà qua.

-Mặc dù giữ mối quan hệ tốt với Nam Lương, nhưng biên cương vẫn chưa thái bình, vài bộ lạc ngoại tộc nóng lòng nổi dậy, không được mấy ngày đã gây chuyện…

Hắn nhấp một ngụm trà chậm rãi nói.

-Sai hai đoàn người ngựa qua, nhưng hai đoàn trấn giữ ba tòa thành đúng là khó khăn, vả lại…

-Vả lại phía nam còn có Nam Lương…

Ta nói nốt lời hắn đang định nói.

Hắn không nói, nhìn ta.

-Không thể không đề phòng.

Ta nở nụ cười:

-Dĩ nhiên là hoàng thượng phải đề phòng rồi, còn phải đề phòng thật tốt, đề phòng thật cẩn thận…

Hắn nhìn ta có hứng thú:

-Đề phòng thật tốt, đề phòng thật cẩn thận?

-Tất nhiên, tục ngữ có câu, con gái đi lấy chồng như bát nước đã đổ đi, Bắc Ấp còn, thì ta còn, Bắc Ấp không còn, ta cũng không còn nữa… Giá trị như thế, như Trư Bát Giới soi gương vậy…

-Trư Bát Giới soi gương?

Hắn khó hiểu.

-Trong ngoài đều không phải là người…

Ta cười.

-Ở đây trong ngoài đều có kẻ địch, so với chúng ta tiến lùi khó khăn, ta như vết thương còn sống rất vui vẻ an nhàn, mấy người lo lắng chuyện gì?

-Lần này ta phái ca ca của Văn quý phi, Văn Ngụy đi…

Thở dài một hơi, hắn nói.

Ta kinh ngạc, hắn không dùng từ trẫm nữa.

-Nghi người thì không dùng người, mà đã dùng người thì không nghi ngờ, chắc hoàng thượng hiểu…

Hắn gật đầu:

-Nhiều thế hệ nhà họ Văn đều là trọng thần, có thể phó thác…

-Cũng tốt, hoàng thượng cũng đã suy nghĩ, phụ nữ như ta cũng không biết nói gì hơn…

-Sao nào, ta thấy thông thường chủ ý của hoàng hậu rất khá, thấy kiểu gì cũng không phải một nhóc con cụp mi nghe lời thế này…

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Leave A Reply