Hẹn ước – Chương 14.1

0
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Chương 14: Sóng gió nổi lên

Truyện chỉ được post duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Lúc chạng vạng, pho tượng Tống Tử Quan Âm được đưa tới Phượng cung của ta, ta cẩn thận đặt tượng ngọc lên giường, bút trong tay, nhưng lại chậm chạp không viết gì.

Thật ra, ta muốn nói rất nhiều, nhưng lại không biết nên viết gì mới phải, chúc phúc? Giống như câu nói ngày hôm ấy của Tử Anh nói với ta “Lời chúc mừng nàng, ta không thể nói được…”

Ngồi cũng đã hai canh giờ tổi qua, giấy trước mặt vẫn trắng y nguyên, ta nhìn tượng ngọc đầu óc trống trơn.

-Công chúa, ăn chút gì đi, canh hoa sen vừa mới nấu… Người nếm thử xem…

Trân Châu bưng chén canh đặt trên bàn, nhìn ta, rồi lại nhìn giấy Tuyên Thành, ngập ngừng rồi mở miệng:

-Công chúa, thư này, người không thể viết…

Ta không nói gì.

-Cơ hội để lựa chọn trong đời người không có nhiều, thời điểm lựa chọn phải từ sớm, nếu bỏ lỡ, thì đừng nhớ thương nữa, không tốt cho cả mình lẫn người ấy… Hơn nữa, hoàng thượng đối xử với công chúa không tệ, sao không quyết tâm đối xử tốt với ngài ấy, hãy coi đây là kết quả tốt…

Ta ngẩng đầu nhìn nàng.

-Trân Châu muốn có một kết quả tốt à?

Nàng cúi thấp đầu:

-Trân Châu chỉ suy nghĩ cho công chúa thôi.

-Ha ha, yên tâm đi, lòng ta hiểu rõ cả mà.

Cuối cùng ta không viết nổi nửa chữ cho Tử Anh, chỉ viết một phong thư thật dài, nhờ y chăm sóc mẫu thân ta.

Ta nghĩ, số phận tình cảm giữa ta và Tử Anh đã như vậy, không thể nói, cũng không thể viết, sợ nếu bóc trần ra, đau đớn sẽ như bụi trần bay khắp nơi, kết quả đơn giản sẽ không giải quyết được gì mà còn trống trải, trừ lần đó ra cũng sẽ không còn lại gì nữa…

Chúng ta không phải Ngưu Lang Chức Nữ, hai bên cách nhau một ngân hà, chúng ta cũng không phải Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài, không sinh cùng ngày cũng không ở bên nhau.

Ta chỉ thường xuyên nhớ lại, sau đó hờ hững, sau đó lại dậy sóng, lại bình yên, ôn lại kỷ niệm ấm áp trước đó rồi lại quay về sự thật trước mắt, tuôn trào, rồi lại tiếp tục…

Tiến độ công trình không được coi là chậm, phòng ốc được xây dựng rất nhanh, ngày nào ta cũng tới sân sau thăm thú tình hình, ước gì có thể xây xong sớm sủa.

Trân Châu cầm ba xấp vải tới cho ta, màu son, màu đỏ tía, trắng gà, còn lại cho tần phi tự chọn.

Phong cách của Bắc Ấp được ta yêu thích, nội tâm, đơn giản, hơn nữa còn giữ ấm. Phục sức thường ngày đều là quần áo đơn giản, tay áo nhỏ eo váy rộng rãi thoải mái, chỉ khi nào làm nghi lễ chính thức, lễ phục mới cầu kỳ hoa lệ.

-Công chúa, bên ngoài có Vu phi cầu kiến.

-Cho vào.

Ta ngồi đợi Lý Đức Thắng đưa người vào.

Chỉ chốc lát sau một cô gái mặc váy đỏ thêu mẫu đơn theo Lý Đức Thắng bước vào trong, gương mặt sáng, bộ dạng ấm áp hiền lành.

-Nô tỳ xin thỉnh an hoàng hậu nương nương…

Nàng ta nhẹ nhàng cúi đầu, rồi ngẩng mặt nhìn ta:

-Vốn nghe hoàng hậu hay đọc kinh thư, hôm nay tới đây là xin hoàng hậu nương nương chỉ dạy…

Ta sửng sốt, chuyện gì vậy trời, ta có thói quen đọc kinh thư đâu trời, cùng lắm chỉ xem có hai quyển trong lúc rảnh rỗi thôi. Bản lĩnh bóp méo chốn hậu cung này thật đáng kinh ngạc, không những đổi trắng thay đen mà còn nói sai sự thật…

-Bản cung có tâm đắc gì đâu, rảnh rỗi mới xem thôi, sao ngươi biết chuyện đó?

-Lần trước, có lần hoàng thượng từng nhắc tới, nói ta nên xin hoàng hậu chỉ dạy, chắc chắn lợi ích không nhỏ…

Vu phi nửa quỳ trên mặt đất trả lời.

-Ngươi đứng dậy nói đi.

Nàng ta đứng dậy, vẻ mặt không hề luống cuống, kính cẩn nghe theo khiến người ta có cảm giác không được chân thật.

-Chỉ dạy, không biết hoàng đế nói ngươi đến xin bản cung chỉ dạy chuyện gì?

Ta kinh ngạc, Yến Văn Hàn Thu đi bước này cũng hơi lớn, không chịu để yên cho ta…

-Hoàng thượng nói: Biết lễ nghĩa biết khoảng cách, có tài có đức, thả rồi bắt lại, coi trọng việc dễ dàng giành được thắng lợi, có chừng có mực, muốn xin hoàng hậu chỉ dạy…

Mỗi chữ mỗi câu của Vu phi thật sự nhắc lại lời của Yến Văn Hàn Thu một cách máy móc.

-Hoàng thượng đánh giá cao quá, sao có thứ như vậy trong kinh thư, bản cung ngu muội cũng không ngộ được. Nếu Vu phi thật sự muốn học, vậy sai người dưới tìm vài quyển để ngươi học là được…

Ta sai:

-Như Ý, mau lấy mấy quyển kinh thư tới đây cho Vu phi.

-Trong sách đều ẩn chứa vàng, ngươi muốn thứ gì, trong sách đều có, có điều người người khác nhau, hiểu được thì có thể thưởng thức, không hiểu được, sẽ làm trò cười cho người ta, phải tự xem may mắn của bản thân…

Ta nhìn nàng, hai mắt nàng ta cũng nhìn ta thản nhiên, không hề có ý lảng tránh, vô cùng sắc nhọn:

-Hỗn xược, sao dám mạo phạm hoàng hậu như vậy, phải trị tội gì…?

Lý Đức Thắng thấy Vu phi nhìn chằm chằm ta rất lâu, lửa giận bừng bừng, bộc phát ra ngoài.

Vu phi không hoảng hốt:

-Rõ ràng chuyện gì nương nương cũng biết, sao không chịu dạy bảo…

Ta như đang cười, người này có ý tứ.

-Sao ngươi biết bản cung hiểu?

-Nếu ngay chút chuyện này mà cũng không hiểu thì sao có thể làm mẫu nghi thiên hạ thống lĩnh hậu cung…

Vu phi không yếu thế hỏi ta.

-To gan…

Ta giơ tay ý bảo Lý Đức Thắng không cần nói.

-Nói cách khác, Vu phi tìm người khác so với bản cung chắc hợp hơn, có thể làm phiền, đạo lý này bản cung hiểu rõ…

Tình cảm là thứ phiền phức tự tìm tới cửa, chẳng lẽ thấy ta sống thảnh thơi quá sao?

-Hoàng hậu không cần lập lờ nước đôi trả lời qua loa với nô tỳ, nô tỳ vốn thật lòng tới đây xin chỉ bảo, không phải lấy mấy lời lí lẽ xã giao khách sáo như vậy…

-Chẳng lẽ thật sự bản cung quá kém cỏi? Hay vì năng lực có hạn nên không thể khiến người người tin phục, có thể tùy tiện để người ta vô lễ như vậy, chẳng lẽ bản cung nói chưa được?

Xét đối mặt ta há có thể thua nàng ta, nàng ta nóng nảy, nhưng nàng ta lại đơn giản, cả người toàn khuyết điểm trăm ngàn chỗ hở, tưởng có thể nắm được cái đuôi rồi khách khí sao?

Hết lần này tới lần khác nghĩ, không được coi là thích nàng ta nhưng cũng không ghét, chỉ cần nàng ta không vượt quá thân phận, nguyên tắc của ta là được cái nào hay cái ấy…

-Chẳng lẽ hoàng hậu định thấp hơn Văn quý phi ba phần?

Nàng ta vừa nói khỏi miệng, không chọc giận ta, nhưng lại khiến Trân Châu tức giận.

-Xin Vu phi tự trọng, nơi này là Phượng cung, không phải cung điện của người, nói chuyện phải có suy nghĩ, hoàng hậu nhân đức, không có nghĩa là Vu phi có thể không coi ai ra gì…

Vu phi không nói lời nào, chỉ nhìn ta chằm chằm.

-Vu phi, đến tột cùng là ngươi có chuyện gì muốn xin bản cung? Không cần nói lời quá khích, xưa nay bản cung vốn tốt tính, những lời này của ngươi không thể kích động bản cung, còn người, nói chuyện thì nên suy nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói, bản cung không so đo với người, không có nghĩa là người khác cũng không so đo, không nên được cái này lại mất cái khác…

-Thị nữ thân cận Tiểu Cúc của Ninh tần bị thái giám thân cận của Văn quý phi đánh chết…

-Thị nữ thân cận Ninh tần chết, sao không phải tự Ninh tần nói, mà ngươi lại nói?

-Vì hoàng thượng qua đêm ở cung Cẩm Dương của Ninh tần, không để ý tới tiểu thái giám mà Văn quý phi sai đi mời hoàng thượng, chuyện này khiến Văn quý phi tức giận, hôm sau hoàng thượng vừa đi người của Văn quý phi đã tới cung Cẩm Dương, đưa thị nữ Tiểu Cúc hầu hạ Ninh tần ngày hôm đó đi tra hỏi, tới chạng vạng mới cho về, người bị đánh tới nỗi mình đầy thương tích, không quá một canh giờ sau đã qua đời. Giờ Ninh tần đang bị cấm túc trong cung Cẩm Dương, Văn quý phi sai người canh ở cửa, giam cầm ở bên trong…

Ta nhấp một ngụm trà:

-Vậy sao ngươi biết chuyện?

-Là do một tiểu thái giám lén trốn ra tới cung Hoài Vi báo tin…

Ánh mắt Vu phi khẩn thiết, không còn vẻ sắc bén lúc trước.

-Ngươi nhìn ngươi xem, có việc thì nói, lại vòng vo này nọ, còn không tiếc việc chống đối bản cung, ngươi đúng là một người không thông minh…

Thấy ta nói vậy, Vu phi vội vàng quỳ xuống:

-Xin hoàng hậu làm chủ cho Ninh tần, chớ để Văn quý phi một tay che cả bầu trời…

Ta đứng lên, phủi phủi nếp nhăn trên làn váy, ôn hòa nhã nhặn nói:

-Vu phi, lần này niệm tình ngươi nóng vội, bản cung sẽ không tính toán, nhưng lần sau không thể chiếu theo lệ này nữ, nếu còn có lần sau, vậy sẽ tính hai lần vào cùng một lượt… Bản cung là hậu, ngươi là phi, về phương diện phép tắc, hãy tự lo thân đi…

Nàng ta vội dập đầu mạnh hai cái xuống mặt đất:

-Tạ ơn hoàng hậu cứu giúp…

-Bản cung chỉ vì muốn bình ổn hậu cung cho hoàng đế, không thiên vị ai cả, rất công bằng… Đi thôi, theo bản cung tới cung Cẩm Dương…

Thật ra, tới Bắc Ấp cũng đã mấy tháng, trừ việc sắc phong và hôm đại hôn ta toàn ở lì trong Phượng cung không ra ngoài, cả ngày ru rú lười nhác trong Phượng cung, không chịu đi lại.

Hôm nay là lần đầu tiên ta ra ngoài, chưa từng nghĩ là phải giải quyết tranh cãi dân sự này.

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Leave A Reply