Hẹn ước – Chương 13.2

0
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Chương 13: Tin vui từ xa

Truyện chỉ được post duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Chân trời dần sáng lên, ánh rạng đông dần xuất hiện, ta vừa cử động hắn cũng tỉnh dậy, liếc mắt nhìn ta một cái, xốc chăn đứng dậy.

Ta chưa mở mắt, hắn cũng không gọi ta, chỉ nghe tiếng mặc quần áo bên giường, sau đó Yến Văn Hàn Thu đẩy cửa ra ngoài. Cho tới khi tiếng đóng cửa vang lên, ta mới từ từ mở mắt ra, ánh mắt đau xót, khô khan vô cùng.

-Công chúa, người dậy rồi à? Hoàng thượng đang định ra ngoài…

Trân Châu từ sau tấm bình phong nhoài nửa người nhìn ta.

Ta không nói câu gì, chỉ mở to mắt nhìn chằm chằm đỉnh màn tới ngẩn người.

-Công chúa?

Ta không nói, kéo chăn trùm kín đầu.

Trân Châu không nói nữa, mãi nửa ngày sau mới lui ra ngoài.

Theo lệ thường vào các buổi sáng tần phi đều tới Phượng cung vấn an ta, có điều hôm nay bỗng có thêm một người, Văn quý phi bụng to cũng tới đây. Thấy nàng ta, ta sửng sốt.

-Hoàng hậu nương nương vạn an…

Nói xong làm bộ quỳ lạy.

-Miễn lễ, người không tiện không cần đa lễ…

Ta lên tiếng ngăn cản.

-Nô tỳ muốn tới đây từ lâu, trong lòng luôn băn khoăn, nếu không mang long thai trong bụng, cũng sẽ không lười biếng như vậy…

Văn quý phi cười nũng nịu, phong tình đủ loại. Mặc áo dài đỏ thẫm, đẫy đà mịn màng, cái bụng lớn cao ngất.

Ta khẽ cười với nàng ta:

-Văn quý phi nói phải, nên bản cung mới căn dặn ngươi không cần tới thỉnh an, giờ ngươi đến, chẳng may có sai sót thì không hay tí nào…

-Nô tỳ đa tạ hoàng hậu đã quan tâm.

Người phụ nữ này có đôi mắt thật gọi hồn, vừa quyến rũ, lại vừa yêu kiều.

-Hoàng đế nói, đợi sau khi về sẽ tới cung Ngu Thần của ngươi ngồi một lát, ngươi đừng vội, cứ từ từ…

Ta nói xong, mặt Văn quý phi hơi mất tự nhiên:

-Vậy muội muội không quấy rầy tỷ tỷ nghỉ ngơi nữa.

Muội muội? Người phụ nữ này chắc ít nhất phải hơn ta ba tuổi.

Ta thấy lạnh hết sống lưng, vội tươi cười:

-Chú ý cẩn thận cho chủ nhân các ngươi, hầu hạ cho tốt…

-Văn quý phi này quá đáng quá, lại tới tận Phượng cung để tìm hoàng đế, chẳng lẽ hoàng đế là người của một mình ả sao…

Như Ý hận nghiến răng nghiến lợi.

-Công chúa, e là chuyện này người không muốn quan tâm cũng khó…

Trân Châu vừa chải đầu vừa mở miệng khuyên ta.

-Công chúa?

Như Ý khua tay múa chân trước mặt ta, ta sửng sốt.

-Công chúa đang nghĩ gì thế? Chúng nô tỳ nói nhiều như vậy, người chẳng nói gì cả…

-Ừ, không có việc gì, ta biết rồi…

-Công chúa…

-Công chúa…

Ta không còn kiên nhẫn, nhíu mày:

-Các ngươi lui xuống đi, ta muốn yên tĩnh một lát…

Trân Châu và Như Ý nghe lời ra ngoài, ta ngồi ngay ngắn trước gương, nhìn mình bên trong, xinh đẹp, trắng ngần, đôi mắt không thể giấu được lạnh lùng và bướng bỉnh, hóa ra, cho tới giờ ta cũng không phải là kiểu phụ nữ cụp mi nghe lời, ta rất cứng rắn…

Mấy ngày sau đó Yến Văn Hàn Thu cũng chưa từng bước qua cửa Phượng cung, nghe nói đều qua đêm ở cung Ngu Thần của Văn quý phi, ta không ghen tuông cũng không đố kỵ, ngược lại ta cảm thấy vô cùng thoải mái, bởi vì dù Yến Văn Hàn Thu không tới, nhưng thợ thủ công về đất đai và xây dựng cũng lần lượt tới đây, mảnh đất trống trải ở sân sau bắt đầu xây thô các gian nhà, cảm giác không thoải mái vì chuyện thành hôn của Tử Anh mấy ngày qua cũng được giảm bớt.

-Hoàng hậu, trước đó vi thần đã xem qua sơ đồ phác thảo của người, phòng hai bên, phòng bếp và phòng của người dưới đều đã rõ ràng, có điều…

Cầm sơ đồ trong tay, vị cựu thần nhíu chặt mày nhìn ta, hỏi rất cẩn thận:

-Bức tường bao ở phía bên phải kia dùng làm gì ạ, thật sự vi thần không hiểu…

Sao chứ? Ta vừa nghe thấy, ngẩng đầu cười với ông ta:

-Không sao, ngươi cứ làm theo bản vẽ này đi, bản cung đã có tính toán cả rồi…

-Vi thần tuân chỉ… Vậy từ hôm nay trở đi vi thần sẽ chuẩn bị khởi công xây dựng theo bản vẽ này.

Cúi lạy ta, sau đó lui ra ngoài.

Ông ta vừa ra ngoài, Trân Châu đã vào trong.

-Công chúa, vải dệt mới năm nay vừa được đưa tới, sơ sơ có khoảng ba mươi cuộn, người đi xem không ạ?

-Vải dệt? Vải dệt gì cơ?

-Vải may quần áo ấy ạ, giờ sắp vào hè rồi, phải phân chia, để may quần áo dùng vào mùa hè…

-Công chúa, người đi xem đi, đẹp lắm, lựa mấy cuộn vải may ít đồ mới cũng được, không cần phải mặc quần áo màu sắc u ám nữa… Rõ là tuổi còn trẻ, sao không mặc sặc sỡ một chút, người nhìn Văn quý phi mà xem, già khú như vậy còn mặc màu đỏ chót, lòe loẹt…

Như Ý đi ra từ trong phòng, vừa đi vừa nói.

-Đúng là ta dạy các ngươi sơ sài quá, mấy người lấy lại tinh thần cho ta, đây không phải vườn Lạc Phương, nói sai một câu, cẩn thận cái đầu đấy.

Ta cười liếc mắt nhìn các nàng một cái, tiếp tục giở sách.

-Sợ gì chứ, người là hoàng hậu, ả là phi tần, chẳng lẽ chúng ta sợ ả hay sao?

Ta tiếp tục xem sách, thuận miệng nói:

-Đúng ra ấy, ta là hoàng hậu thất sủng, nàng ta là quý phí đắc sủng, ta có cái nền là Nam Lương, tới được thì quá muộn, không còn kịp nữa, nhưng chỗ dựa lưng của nàng ta lại là hoàng đế, gần vô cùng…

-Công chúa…

Trân Châu gọi ta.

Ta ngẩng đầu, đáp lại đôi mắt sầu lo của nàng, cười nói:

-Ta không quan tâm, ngươi sợ cái gì…

Nàng vừa định mở miệng, Lý Đức Thắng xốc rèm vào trong:

-Công chúa, ngoài kia có người tới nói pho tượng Tống Tử Quan Âm đã làm xong, đã đưa tới phòng trước, người muốn xem qua không ạ?

-Tống Tử Quan Âm?

Trân Châu và Như Ý nhìn nhau.

-Ừ, đi thôi, chắc đường đi sẽ lỡ chút thời gian, phải đưa tới kịp ngày đại hôn.

Ta đặt sách xuống, đứng dậy chuẩn bị đi cùng Lý Đức Thắng.

-Công chúa, đại hôn của ai thế ạ?

Trân Châu đi cạnh hỏi ta.

Lý Đức Thắng vén rèm cho ta đi qua, quay đầu nhìn nàng, cười:

-Công tử Tử Anh của Nam Lương, đại hôn vào đầu tháng sau.

Quả nhiên là ngọc tốt, pho tượng Tống Tử Quan Âm được điêu khắc tinh xảo, chất ngọc sáng trong suốt, Quan Âm lung linh sinh động, đúng là hàng cao cấp thượng hạng…

-Hoàng hậu, có cần khắc mấy chữ lên trên bức tượng không ạ?

-Không cần đâu.

Ngón tay vuốt ve tượng ngọc, cảm giác lành lạnh truyền qua đầu ngón tay, lạnh cả một vùng.

-Dùng vải nhung màu son thượng hạng là hộp gấm, rồi đặt bức thư của ta vào…

-Còn nữa, trước lúc chập tối đưa tới cung của ta…

-Tiểu nhân đã rõ.

[1] Tống Tử Quan Âm: Quan Âm cho con, ý chỉ ban phước sinh được nhiều con cháu.

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Leave A Reply