Hẹn ước – Chương 12.2

0
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Chương 12: Kết quả sau này

Truyện chỉ được post duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Ta thật sự mệt mỏi, người như sắp chết vậy…

Trong mơ, ta thấy mẫu thân và Cúc cô cô, mơ thấy họ đứng ở cửa vườn Lạc Phương đã được sửa chữa thay mới hoàn toàn cười với ta, ta chưa từng thấy mẫu thân người vui vẻ như thế, đó là cảm giác vui vẻ toát từ trong lòng ra ngoài…

Hoa thược dược trắng đã nở đầy sân, một khóm có ba bốn nụ hoa, có bông đã nở, to khoảng bằng miệng bát, trắng như tuyết, hương thơm ngọt ngào động lòng người.

Ở chỗ sâu trong sân có một người đi ra, người khoác áo bào đỏ thắm, vẻ mặt ấm áp tươi cười như gió xuân, ánh mặt trời chói lọi, rọi vào làm gương mặt y sáng bừng…

Sau đó đột nhiên tất cả bị kéo xa, lùi về phía sau, ta không đề phòng, chạy theo, nhưng tốc độ nhanh quá, càng ngày càng cách xa ta, cuối cùng chỉ còn lại một bóng hình mờ nhạt.

Ta liều mạng chạy theo, ra sức kêu lên, nhưng chẳng thấm vào đâu, thoáng chốc trước mắt không còn cái sân nữa, trời đất bao la, chỉ còn là một mảng tối đen.

Người ta cử động, ta mở mắt, trước mắt chỉ có ánh đèn mờ ảo, nơi đây là Phượng cung của Bắc Ấp, ta lấy tay lau mồ hôi trên trán.

Một câu nói vang lên làm ta giật mình:

-Nằm mơ à?

Lúc này ta mới ý thức được có người đang ngồi bên giường. Long bào chưa cởi, Yến Văn Hàn Thu khiến người ta có cảm giác ngồi mãi trên cao. Ta gật đầu.

-Nàng, nhớ nhà à?

Hắn lại hỏi.

Lòng ta như không đáy, không biết khi nãy nằm mơ có nói câu gì không nên nói không.

-Vâng, nằm mơ thấy người nhà ở Nam Lương…

Ta ngồi dậy, đáp lời hắn.

-Ăn chút gì đi, sau đó uống thuốc rồi nghỉ ngơi.

Yến Văn Hàn Thu cũng không hỏi nhiều, gọi Trân Châu vào, bê cái bàn nhỏ lên trên giường, ta dựa đầu giường, dưới ánh mắt chăm chú của hắn, ăn được nửa bát cháo, sau một lúc thì uống hết bát thuốc.

-Nàng uống thuốc rồi, trẫm cũng yên tâm, có chuyện gì cứ để người dưới bẩm báo cho ta…

Sau đó hỏi Trân Châu:

-Ngươi tên là gì? Là người hầu hạ thân cận của hoàng hậu à?

Trân Châu quỳ lạy:

-Bẩm hoàng thượng, tên nô tỳ là Trân Châu, là người được nương nương đưa theo.

-Chăm sóc tốt cho hoàng hậu, đừng lơ là…

Trân Châu ngẩng đầu, đáp lại ánh mắt của Yến Văn Hàn Thu, hơi đỏ mặt cúi thấp đầu.

Ta nhìn mà buồn cười, Yến Văn Hàn Thu này đúng là một đóa mẫu đơn phong lưu phóng khoáng, chúng nữ có thể so với thiêu thân lao đầu vào lửa và ong mật dũng cảm, dù hắn bất động, cũng sẽ khiến đàn ông mật bên cạnh kìm lòng không đặng đậu vào người, còn hắn chỉ cần quan tâm tới vẻ mỹ lệ của mình mà thôi…

-Hoàng thượng…

Một tiểu thái giám sau khi vấn an tới bẩm báo.

-Người chỗ Văn quý phi tới báo, nói thái y vừa chẩn mạch có chút chuyện muốn bẩm báo với hoàng thượng.

-Nàng nghỉ ngơi cho khỏe đi, ta rảnh sẽ tới thăm nàng.

Hoàng đế nói xong, đứng dậy đi theo thái giám ra ngoài.

-Trân Châu, ngươi đỏ mặt gì thế…

Ta nhìn nàng đầy thú vị, mặt nàng càng đỏ hơn.

-Công chúa đừng trêu nô tỳ nữa, nô tỳ chỉ không ngờ hoàng đế Bắc Ấp lại trẻ tuổi khôi ngô tuấn tú như thế…

Nàng vừa nói, ta nhớ ra vấn đề lúc trước mình cảm thấy khó hiểu. Sao Yến Văn Hàn Thu đăng cơ chấp chính mà Nam Lương lại không hay biết gì? Còn hắn tới Nam Lương lâu như vậy, sao lại kết giao thân thiết với thái tử? Còn Yến Văn Đại Chân đang ở đâu? Ta cũng chưa gặp bao giờ…

-Công chúa, hôm nay là ngày thứ hai người vào cung, lại còn sinh bệnh, cho dù Văn quý phi kia có xảy ra chuyện cũng không thể công khai kéo hoàng đế đang ở bên người đi được, không có phép tắc gì cả, theo nô tỳ thấy, là cố tình…

Trân Châu giúp ta chải tóc, nhỏ giọng nói thầm.

Ta hết nhắm rồi mở mắt:

-Cố tình thì cố tình, ta cũng không muốn tranh giành hoàng đế với nàng ta…

-Nhưng nếu cứ như vậy, không phải địa vị của công chúa sẽ không yên ổn hay sao, còn để cho người kia chiếm thế thượng phong nữa…

-Chuyện bị phế sao có thể đơn giản như ngươi nghĩ được, cho dù Yến Văn Hàn Thu có muốn phế ta, cũng chưa chắc dám làm ấy chứ. Ta sống cùng với hiệp ước kia, hắn muốn làm một vị hoàng đế được ca ngợi muôn đời, bước đi này quá nguy hiểm, hắn sẽ không dễ dàng làm vậy đâu…

-Nhưng nếu ngài ấy không thích công chúa, bỏ rơi công chúa, tuổi già công chúa sẽ ra sao chứ?

Trân Châu nhận thấy mình vừa lỡ lời, vội vàng im lặng.

-Trân Châu, ta đồng ý với hoàng đế Nam Lương đến Bắc Ấp hòa thân đã không màng tới sự sủng ái của Yến Văn Hàn Thu rồi, yêu hay không yêu, thích hay không cũng chẳng khác là mấy, ngươi cũng không phải không nhìn thấy kết quả của mẫu thân ta…

Trân Châu không nói gì, chải tóc ta chậm lại.

-Người ấy, quan trọng nhất là thái độ, hiểu rõ lập trường bản thân, ngươi muốn quyền thế, thì đừng nên so đo đối phương yêu hay không yêu mình. Nếu ngươi muốn yêu, cũng đừng ghét bỏ người khác quá nhiều, nếu muốn có cả hai, vậy cơ bản kết quả sẽ chỉ còn hai bàn tay trắng…

Một lúc lâu sau, Trân Châu khẽ hỏi ta:

-Công chúa, không phải người còn nhớ tới hoàng tử Tử Anh đấy chứ?

Người ta cứng đờ. Im lặng nửa ngày.

-Trân Châu, sau này đừng nhắc tới Tử Anh, mãi mãi đừng nhắc tới nữa…

-Chuyện đó, cái túi vải mà công chúa mang theo, kẹo bên trong rơi hết ra ngoài rồi, rơi lung tung cả…

-Tìm một cái hộp gấm bỏ nó vào, rồi đặt trong ngăn kéo đi.

-Nô tỳ biết rồi ạ.

Trân Châu trả lời.

Ta biết Trân Châu là người như thế nào, nàng quá giàu cảm xúc, dám yêu, dám hận, cũng dám trả giá, còn ta thì khác, trời sinh cảm xúc đều lạnh lẽo, rất khó để tập trung tinh thần, vì cho tới giờ ta luôn là người chấp nhận sự thật. Một khi đã có quyết định rõ ràng, càng dễ cầm là càng dễ bỏ.

Thật ra ban đầu ta cũng nghĩ ta có hỏi hắn cũng sẽ không nói, nhưng để lâu, cảm thấy không hỏi sẽ không lễ phép lắm, nên phải kiếm lúc hỏi mới được.

Từ sau hôm động phòng Yến Văn Hàn Thu chỉ ngủ lại Phượng cung có một lần, phần lớn thời gian đều quyến luyến ở chỗ Văn quý phi, Trân Châu Như Ý khó chịu lải nhải bên tai ta cả ngày, ta lại thấy rất vui.

Tình cảm với Yến Văn Hàn Thu chưa sâu đậm, không tới nỗi ngày nào ta cũng mong hắn tới, chi bằng lúc này tìm chuyện tiêu khiển mình thích làm chẳng phải hay hơn sao? Ngày trôi qua rất nhanh, buồn cũng mất một ngày, vui cũng vui cả ngày, tội gì ta không làm mình thoải mái chứ.

Lúc ban ngày không có việc gì ta thường phơi nắng ngoài sân, nếu không có chuyện gì thì đi luyện chữ, sau khi Lý Đức Thắng tới Phượng cung không còn phải đi trực giống hồi ở Nam Lương nữa, cũng không có việc gì nên hay cùng Trân Châu và Như Ý đi theo ta, tám nhảm chuyện trên trời dưới đất.

-Chi bằng vậy đi, đợi hoàng đế tới ta sẽ hỏi hắn vài thứ, sau này chúng ta đều có việc làm.

Ánh mặt trời rất đẹp, chiếu vào da cũng không nóng, ta nằm trên giường phơi nắng rất thoải mái.

-Công chúa muốn thứ gì?

Lý Đức Thắng hỏi.

-Chi bằng chúng ta đòi một cái sân sau, các ngươi thấy thế nào?

-Sân sau? Sao lại là sân sau ạ?

Ba người đều kinh ngạc.

-Sau này các ngươi sẽ biết.

-Nàng muốn thứ gì, hoàng hậu nói xem…

Chúng ta đều bị Yến Văn Hàn Thu xuất hiện bất ngờ làm giật mình.

-Sao người bên ngoài không thông báo?

Ta vội đứng dậy vấn an hoàng thượng.

-Miễn cả đi, trẫm không để họ thông báo, muốn xem thử mấy ngày nay hoàng hậu làm gì…

Hôm nay Yến Văn Hàn Thu mặc áo gấm màu đỏ tía, tất nhiên là hoa văn thêu rất xinh xảo, rất hợp với dáng hắn.

-Nô tỳ chỉ tùy hứng làm mấy thứ, lúc không làm gì chỉ đi phơi nắng thôi…

Ta nhường chỗ cho hắn, hắn kéo ta ngồi xuống:

-Vừa rồi nàng nói muốn thứ gì?

-Nô tỳ muốn một mảnh đất, sau đó để bản thân tự giải quyết, là một mảnh đất do nô tỳ sở hữu riêng…

Ta cung kính trả lời hắn.

-Sao cơ? Phượng cung không tốt à?

Người trước mắt cười thản nhiên.

-Tốt lắm ạ, chỉ muốn xây dựng một vài thứ mới mẻ thôi…

Ta không thích nhìn đôi mắt hắn, quá sâu xa, nhìn không rõ ràng nhưng lại không muốn cố sức suy đoán. Ta thích đơn giản, đơn giản giống như Tử Anh.

-Trẫm đồng ý, ngày mai sẽ cho người tới đây, nàng xem thế nào?

-Vậy nô tỳ cảm ơn hoàng thượng…

Yến Văn Hàn Thu thở dài một hơi:

-Gần đây Văn quý phi không được khỏe, công chuyện cũng nhiều, trẫm không quan tâm tới nàng…

-Không quan trọng đâu ạ, nữ quyến hậu cung đông, dĩ nhiên mọi chuyện phức tạp, hoàng thượng quan tâm là tốt rồi, không cần bận tâm tới nô tỳ đâu…

Hình như thấy ta đáp rất vui vẻ, hắn quay đầu nhìn ta.

-Dù sao Văn quý phi cũng đã có cốt nhục của người, hoàng thượng nên thường xuyên qua thăm…

Ta tự cho mình hiền lành, cho hoàng đế một cái thang để xuống thềm, nhưng có vẻ hiệu quả không được tốt.

-Hoàng hậu đúng là một người thức thời…

Nghe câu này kiểu gì cũng cảm thấy không phải là lời khen ngợi, nhưng không sao, ta tạm coi đó là lời khen cũng được.

-Đây là chuyện thuộc bổn phận của nô tỳ.

-Đúng rồi, xin hỏi hoàng thượng, mọi chuyện hậu cung tần phi đều thuộc chức trách của nô tỳ phải không ạ?

Yến Văn Hàn Thu gật đầu.

-Mọi bố trí đều theo ý ta?

Hắn lại gật đầu.

-Ta biết rồi… Nô tỳ biết rồi…

Ta vội vàng sửa miệng.

-Thôi, sau này không có người ngoài ở đây, nàng không cần quá khách sao, cứ tự nhiên là được…

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Leave A Reply