Hẹn ước – Chương 12.1

0
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Chương 12: Kết quả sau này

Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Khi tỉnh lại vào ngày hôm sau ta cảm thấy toàn thân như loài bò sát vừa lột da, chỉ cần dùng một ngón tay cũng có thể đẩy ngã ta.

Hóa ra, ngày đại hôn ta bị cảm lạnh, người vốn không khỏe lại bệnh nặng, từ tối qua tới giờ vẫn sốt cao không đỡ, đã vậy còn cố sống cố chết uống khá nhiều rượu, rồi còn động phòng, sau nghĩ lại, lòng còn sợ hãi…

Sau khi tỉnh lại phát hiện Yến Văn Hàn Thu vẫn ở đây, ngồi bên cạnh giường nhìn ta chằm chằm, như thể trên mặt ta có tài liệu cơ mật của Nam Lương không bằng.

Người đầy tinh thần, cảm giác đau đớn phía dưới càng thêm rõ ràng, ta giật giật, trừ đau vẫn chỉ là đau. Kẻ đầu sỏ gây nên mọi chuyện đang ở đây, ta không nên đụng vào.

-Sao ngã bệnh mà không nói, may mà trẫm phát hiện ra, nếu không hỏng cả phổi rồi, cần phải trị tội…

Hoàng đế mặc áo trắng mở miệng.

-Vâng, nghĩ là không sao ạ…

Ta kéo góc chăn, thò đầu ra bên ngoài.

Nói thật, ta chẳng có mấy cảm giác thẹn thùng, mặt chỉ hơi đỏ thôi. Dù sao bước đầu tiên mới là bước khó nhất, ta đã bước rồi, tất nhiên lòng dạ thoải mái rất nhiều.

-Vậy nàng nghỉ ngơi đi, trẫm đi sắp xếp, chuyện nhận triều bái để sau này hẵng nói…

Yến Văn Hàn Thu cười với ta, cảm giác đó không thể nói là thích, cũng không được gọi là ghét.

-Không cần đâu ạ, ta tắm rửa xong sẽ tới tiền điện, chỉ cần đợi ta một lát, không cần đợi sau này đâu…

Không làm chim đầu đàn là bước đầu tiên – không cần đặc biệt, hơn nữa cũng không cần đầu cành phải giúp.

Hắn nhìn ta:

-Không cần cố quá…

Ta nhìn hắn:

-Trong hiểu rõ, sẽ không cậy sức khỏe đâu…

Hắn gật đầu, dặn dò tỳ nữ bên cạnh:

-Giúp hoàng hậu chuẩn bị tắm rửa thay quần áo.

Rồi đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài.

-Đợi chút…

Đầy sốt ruột, ta quơ tay nắm lấy áo hắn.

Yến Văn Hàn Thu quay đầu:

-Làm sao thế?

-Ba người hầu hạ ở Nam Lương ta đưa tới đây đều đang ở dịch quán, hai nữ một nam, người để họ hầu hạ ta là được rồi…

Hắn quyết định, đáp lời:

-Vậy cũng được.

Không bao lâu sau Trân Châu và Như Ý vào trong, thấy ta nằm trên giường, vội chạy tới:

-Công chúa, người sao rồi, nghe tỳ nữ ở đây nói, công chúa bị sốt…

-Ừ, thái y đã xem qua rồi, không có gì đáng ngại… Đỡ ta đứng dậy, ta phải tắm rửa rồi tới tiền điện nhận triều bái…

Ta gắng ngồi dậy, cả người đau nhức vô cùng, giống như vừa bị ai đó bẻ gãy vài cái xương.

-Công chúa, người có khỏe không…

Giọng Trân Châu rất nhỏ, gương mặt xinh đẹp hơi đỏ lên…

-Công chúa làm sao vậy??? Khắp người toàn vết đỏ, bị dị ứng ạ? Có cần bôi thuốc không??

Như Ý mở to mắt, ánh mắt lướt qua lướt lại nửa người trên của ta.

Mặt Trân Châu càng đỏ hơn:

-Con bé chết dẫm kia, ngươi im miệng đi…

Như Ý tròn mắt nhìn Trân Châu rồi lại nhìn ta:

-Sao nàng biết mà nô tỳ lại không biết??

-Còn hỏi nữa, không nói gì người ta cũng không nghĩ là ngươi bị câm điếc đâu……

Trân Châu nóng nảy, tiện tay nhéo đùi Như Ý.

-Ôi mẹ ơi, còn đánh người nữa…

Vẫn không chịu để yên, nghiêng đầu sang chỗ khác trợn mắt nhìn ta, mày nhíu lại:

-Hoàng đế Bắc Ấp ức hiếp công chúa à?

Ta không biết ức hiếp này với “ức hiếp” kia có phải cùng nghĩa như nhau không, nên không trả lời nàng ấy.

-Ức hiếp thật á?? Hơi quá đáng rồi nhé, sao có thể ra tay đánh người được, nhìn bao nhiêu vết thế này cơ… Tức thật đấy…

Ta trợn mắt, muốn cười to, nhưng lại nhịn. Trân Châu bực bội cốc mạnh vào đầu nàng  ấy một cái:

-Chờ sau này ngươi lấy chồng rồi sẽ biết…

Ta cười. Nàng ấy trố mắt, giống như đang tiêu hóa tại sao lại có chuyện lập gia đình lại bị đánh một cách khó hiểu như vậy…

-Đúng rồi, sao không thấy Lý Đức Thắng? Người đâu rồi?

Ta vừa mặc quần áo vừa hỏi.

-Nói là đi gọi mấy người dưới mang của hồi môn đến ạ…

Như Ý trả lời ta.

-Công chúa, đã chuẩn bị xong nước tắm rồi, người có tắm luôn không?

-Được.

Ta đứng dậy, vừa cử động, cơn đau truyền đến từ thân dưới, ta đau buốt, chân nhũn ra, Trân Châu vội với đỡ ta.

-Chảy máu, công chúa chảy máu…

Như Ý đang gấp chăn phía sau chúng ta đột nhiên la toáng lên.

-Im đi…

Trân Châu trừng mắt nhìn nàng ấy:

-Còn không mau đi theo…

Như Ý bĩu môi, bỏ đồ trong tay xuống đi theo phía sau.

Trân Châu và Như Ý giúp ta tắm rửa xong xuôi, ta mặc áo phượng đội mũ phượng Bắc Ấp, trang điểm nhanh chóng, sau đó đi cùng hàng người vào trong điện, lúc ta đến phía dưới đã tới đông đủ, ta vừa ngồi, đều nhất nhất quỳ xuống, hô to:

-Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế, hoàng hậu thiên tuế, thiên thiên tuế…

Quốc phong của Bắc Ấp quả nhiên rất thiết thực, cả người mặc áo gấm thượng hạng thêu hoa văn tinh xảo, vừa ung dung cao quý, quan trọng hơn là còn giữ ấm rất tốt, rất hợp ý ta.

Hoàng đế cũng mặc long bào tuyệt đẹp, mũ vàng, gương mặt tuấn tú, thật là cảnh đẹp ý vui.

Yến Văn Hàn Thu là một mỹ nhân, đẹp kiểu tinh tế đẹp tới vô cùng, khí thế hào hoa phú quý cách biệt, mang khí  phách của một bậc quân vương.

Chẳng qua hồi mới gặp, ta không có cảm giác hắn là con rồng cháu tiên gì hết, nên ta rút ra kết luận, đúng là người đẹp vì lụa, làm con người nổi bật hẳn lên…

Tay hoàng đế nắm tay ta, nhẹ nhàng nâng lên, người phía dưới lại bắt đầu hô lớn:

-Có trời che chở, long phượng cầu lành…

Yến Văn Hàn Thu quay đầu nhìn ta cười, ta cũng cười với hắn. Trong lòng thầm nói: Tay người này nóng thật…

Sau đó tới phi tần triều bái, một dòng người toàn những em gái trẻ khỏe xinh tươi, dạng nào cũng có, ngây thơ, xinh đẹp, nhỏ nhắn, cao gầy, e thẹn, niềm nở, huênh hoang, nội tâm, mảnh khảnh, ngọt ngào… Loại người nào cần có cũng đều có… Từng người lần lượt đi lên bái lạy ta.

Thảo nào phàm là đàn ông có dã tâm đều muốn làm hoàng đế, không nói đến cảm giác nắm được giang sơn vạn dặm tiền tài của cải trong tay ra sao, chỉ nói những thiếu nữ như hoa như ngọc đứng ở trước mắt này, cũng đủ để cánh đàn ông lao đầu vào đầy nhiệt huyết rồi…

Ngay cả ta là phụ nữ mà còn thích, huống hồ là đàn ông…

Ta mỉm cười, cẩn thận quan sát những người đang quỳ lạy. Những người khác cũng được coi là cung kính, chỉ duy nhất có một người khác lạ, phong thái quyến rũ bẩm sinh, vừa chắp tay cúi đầu, đuôi mày khóa mắt đều khá lẳng lơ, cũng ngọt ngào, dù sao cái cần to thì rất to, cái cần nhỏ thì khá nhỏ…

-Nô tỳ xin thỉnh an nương nương…

Người con gái đó mặc áo lĩnh, cúi đầu rất xinh đẹp, mắt lá răm, hơi khẽ cười, liếc mắt đưa tình một cái, tiếp tục ngắm thêm chút nữa, ta mở miệng:

-Người không tiện thì không cần đa lễ…

-Tạ ơn hoàng hậu.

Vừa đáp, tỳ nữ bên cạnh nàng ta tới đỡ dậy, trước lúc xoay người còn cười hàm ý khác lạ với ta.

Người phụ nữ này là một nhân vật, không phải có cây to chống lưng ở đằng sau, thì đang đắc sủng, nếu không, phong thái và thói quen như vậy không thể hình thành được…

Ta cười lại: Đối thủ của ngươi không phải ta, trừ khi ta chết hoặc Nam Lương Bắc Ấp bội ước trở mặt thành thù, nếu không ta sẽ không bị kéo khỏi vị trí này, cho dù Yến Văn Hàn Thu không thích ta.

Đây là thỏa hiệp chính trị giữa hai nước, chuyện nhi nữ tình trường này, làm sao so sánh nổi…

Từ đầu tới cuối, trừ vị Văn quý phi đặc biệt xinh đẹp quyến rũ để ta phải ghi nhớ kia ra, những người còn lại cũng không khó khăn lắm, khá vừa mắt.

Thôi, ta cũng chẳng có ý đồ gì lớn, cũng không trả thù gì cả, chỉ cần không làm việc quá sức, người có yêu thì làm sao chứ…

Có điều ta vừa mới qua cửa, đã có tới ba “em gái” có bầu, ta ngạc nhiên, phận làm chị như ta cũng nên dốc lòng chăm sóc, nhưng vấn đề ở đây là phải chăm sóc như thế nào???

Xong việc, rốt cuộc ta cũng có thể quay về Phượng cung nghỉ ngơi, vừa vào cửa đã bỏ ngay mũ phượng là đồ trang sức trên đầu, cởi quần áo nằm vật ra giường.

-Công chúa, có muốn ăn thứ gì trước không ạ?

-Không cần… Thắp cho ta một ngọn đèn là được rồi, chờ ta ngủ dậy rồi ăn sau, các người lui xuống trước đi…

 

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Leave A Reply