Hẹn ước – Chương 11.2

0
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Chương 11: Đại hôn

Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại http://tjnkerbell.com

-Không ngờ à?

Giọng nói có lực nhưng không trầm thấp, đôi mắt như hoa đào, nửa cười nửa không, khuôn mặt vô cùng tuấn tú…

Ta trừng mắt nhìn hắn đáp:

-Ừ, không ngờ hoàng đế Bắc Ấp lại xuất quỷ nhập thần như vậy…

-Ta còn nghĩ chắc ngươi phải kinh ngạc tại sao hoàng đế không phải là một ông già năm mươi sáu mươi tuổi mà lại là một thanh niên…

Người đàn ông đó mặc áo dài đỏ tươi, cái khác là, của ta làm từ sợi tơ tằm, chỉ nhìn chứ không dùng được, còn hắn thì mặc đồ gấm, gấm thượng hạng…

-Đến đây đi, hoàng hậu của trẫm phải uống rượu hợp cẩn với trẫm chứ…

Người đàn ông đi tới cạnh bàn cầm bình rượu rót đầy hai ly.

Ta đi theo, cầm ly uống rượu giao bôi với hắn.

Ngửa đầu lên, dòng nước chảy theo khoang miệng xuống, mùi rượu nồng khiến ta bị sặc ho không ngừng, sặc tới nỗi chảy cả nước mắt.

Người đàn ông đi tới vỗ lưng cho ta, vỗ chầm chậm, mặt ta đỏ lên, muốn trốn lại bị vướng người hắn, hắn cúi đầu nói khẽ bên vành tai ta:

-Hoàng hậu thấy trẫm rồi có vừa lòng không? So với Lạc Tử Anh thì thế nào?

Người ta cứng đờ, vội ngẩng đầu nhìn hắn. Hắn vẫn cười ma mị như trước:

-Thế nào?

Không biết do độ rượu quá mạnh hay do ta quá mệt mỏi, nhất thời choáng váng, đầu nặng trĩu, cả người nóng bừng:

-Hoàng thượng, xin cho ta uống một ly rồi sẽ trả lời vấn đề của người…

Nói xong đi tới bàn rót thêm một ly, ngửa đầu uống cạn.

Cho dù có đánh chết ta cũng không thể ngờ, hoàng đế Bắc Ấp lại là người đàn ông áo trắng ta từng chạm mặt ba lần, lần đầu là vào đêm ta rời cung ra ngoài mua thuốc, lần hai là thiết yến chiêu đãi sứ giả, lần còn lại là vào lần ta bỏ trốn với Tử Anh.

Tuy nói ta không muốn được sủng ái, nhưng vừa gả tới đây mới biết chồng mình biết rõ mọi chuyện lúc trước, đây cũng không phải chuyện tốt, vả lại còn có lần bỏ nhà theo trai không thành kia nữa…

-Hoàng hậu, có thể cho trẫm đáp án chưa?

Nói xong bắt đầu đi tới chỗ ta từ bên trái, ánh mắt sâu xa, giống như động sâu không đáy vậy.

Ta xoay người:

-Vừa lòng, thật sự rất vừa lòng, nhắc tới hoàng huynh Tử Anh, chắc không hợp lắm, huynh ấy là anh trai ta, người là chồng ta, anh trai và chồng sao có thể so sánh với nhau?

Người trước mặt ta gương mặt cười sâu thêm vài phần:

-Miệng lưỡi hoàng hậu của trẫm thật nhanh nhạy… Hoàng đế Nam Lương kia sao đồng ý cho nàng hòa thân? Không tiếc à? Không sợ Bắc Ấp ta trở mặt hay sao?

Người ta nóng bừng đổ mồ hôi, ta lấy tay lau trán, ánh mắt hoảng hốt, chân như nhũn ra:

-Chuyện hòa thân là do người tự đề nghị, mục đích trong đó thế nào chắc người tự hiểu.

Hắn gật đầu cười khẽ.

-Nói thêm một bước, hòa thân chỉ là việc tượng trưng, đình chiến lập giao ước đối với Nam Lương là chuyện tốt, dĩ nhiên, với Bắc Ấp đây cũng là chuyện tốt, tại sao lại không làm? Nếu hoàng thượng trở mặt phế ta, hoặc làm thịt ta chẳng hạn, Nam Lương cũng không phải là quốc gia dễ diệt, cùng lắm cũng chỉ mất đi một vị công chúa mà thôi, vì nước diệt thân, không biết bao nhiêu vinh hạnh, nói không chừng còn được kính yêu nghìn thu muôn đời. Hơn nữa, ta chết rồi, còn có trăm nghìn tỷ muội kế thừa, có gì phải lo, người cũng không phải quá thiếu… Đáng lo nhất là việc hai nước giao chiến khiến thiên hạ hỗn loạn, cộng thêm việc bên cạnh còn có vua của những nước khác chờ mấy người nghêu sò đánh nhau ngư ông đắc lợi, nghiêm trọng hơn thì là cá chết lưới rách…

Đầu ta vừa đau vừa nặng, như bình trà đã tỏa sạch khí, hơi rượu bốc lên, như thể vừa bị đâm một dao lại còn bị đánh một gậy vậy…

Chậc lưỡi, miệng đắng lưỡi khô, lại nói tiếp:

-Lùi một bước mà nói, đã cưới xin rồi, giờ ta là thê tử của người, người phế ta, giết ta, dĩ nhiên là ta không muốn. Đối với người mà nói đây cũng không phải chuyện hay ho gì, trước là hủy bỏ hiệp ước, có vấn đề về phẩm chất. Sau đó lại giết vợ làm kể góa vợ, đó lại là vấn đề về nhân phẩm…

Ta lảo đà lảo đảo, cả người như đang ngồi trong lồng hấp.

-Hoàng thượng, người còn vấn đề gì không?

Ánh mắt hắn sâu hơn, ý cười càng đậm:

-Không còn…

Ta lắc lắc đầu, lặng lẽ ra sức mở to mắt:

-Người không có, nhưng ta có một vấn đề…

-Mời hoàng hậu nói…

Người lung lay, vịn lấy bàn để vững người.

-Người lăn lộn ở Nam Lương lâu như vậy, chắc chắn đã biết rất nhiều chuyện, ví như tên của ta… Công bằng một chút, ta cũng muốn biết tên người… Chắc người cũng không thấy bất tiện chứ…

Hắn tự tay đỡ ta:

-Chuyện này có gì mà không thể, hoàng hậu muốn biết tất nhiên trẫm sẽ nói: Yến Văn Hàn Thu…

-Nhớ cho kỹ, trẫm tên là: Yến Văn Hàn Thu…

Hắn lặp lại một lần.

Trời xoay chuyển, ta đứng không vững, đầu đau như búa bổ:

-Tạ ơn hoàng thượng…

-Không còn sớm nữa, mau đi nghỉ đi.

Nói xong nửa ôm ta đi về phía giường. Tất nhiên ta biết chuyện này nghĩa là gì, bất giác mặt đỏ bừng…

Rèm đỏ từ từ hạ xuống, ra nằm bên trong giường, mắt toàn sắc đỏ, đỏ tới chói mắt.

Ta nhớ lại lần thọ thần của thái hậu, khắp các sân đều là màu đỏ, sau đó gặp trên đại điện, lẫn hậu hoa viên, sắc đỏ áo bào ấm áp bên bờ tường…

Cảm giác hơi mơ hồ, cả người nặng trĩu trượt xuống, giống như không có điểm cuối.

-Thiến Thiến…

Có người gọi ta. Ta hơi mở mắt, trước mắt là một gương mặt, là Tử Anh sao?

Chăm chú nhìn, không phải Tử Anh, là Yến Văn Hàn Thu. Hắn cười với ta, cười so với trăm hoa còn xán lạn hơn, còn sáng hơn cả sao. Ta chớp mắt mấy cái, phản ứng chậm chạp.

-Thiến Thiến…

Bả vai chợt lạnh, hình như quần áo bên ngoài đã cởi bỏ, chỉ còn cái váy quây ngực. Sau đó có người dựa vào người ta. Ta bị đè tới khó chịu, tránh tránh, người nọ nhẹ giọng nỉ non nói lời nhỏ nhẹ bên tai ta:

-Đừng sợ, cho ta nhé…

Sau đó đôi môi ẩm ướt dán trên cổ ta, di chuyển từ trên xuống dưới.

-Ngứa quá…

Ta tránh sang bên cạnh.

Nhưng hai cánh tay đã bị giữ chặt, không thể động đậy.

Làn da chạm vào làn da, lòng ta hoảng sợ, mở mắt nhìn, không biết từ bao giờ Yến Văn Hàn Thu đã cởi sạch áo quần.

Ta không phải phụ nữ cổ đại, nhìn người đàn ông nằm trên mình, đến ông chú bán dưa ngoài đường ra trận cũng để mình trần. Nhưng đối với đêm đầu tiên trong cuộc đời thì có vẻ là vấn đề nghiêm trọng, ta không thể thoải mái, hơn nữa ta còn là kẻ sợ đau.

Hắn không dừng, môi vẫn tiếp tục di chuyển từ cổ ta xuống, ta bị hôn vừa ngứa ngứa vừa tê dại, không nói rõ là thấy thoải mái hay khổ sở. Còn hắn thì bắt đầu rút sợi dây váy trên vai ta, người ta cứng đờ, ngồi bật dậy nhanh như đạn.

-Đợi tí…

Vẻ mặt Yến Văn Hàn Thu kinh ngạc:

-Sao cơ?

-Không được rồi, ta phải uống một ly…

Ta thở nặng nề, đẩy hắn ra, vén rèm chạy tới bàn.

-Sao lại uống rượu?

Yến Văn Hàn Thu kinh ngạc hỏi.

Ta hít sâu:

-Không sao ạ, chờ ta uống rượu xong người hẵng làm…

Hắn bỗng nhiên hiểu ra, cười xấu xa:

-Ầy vậy không phải lãng phí hồi ức tốt đẹp khi động phòng sao…

Nói xong đi tới kéo ta lại.

-Hồi ức tốt đẹp của người nhiều rồi, thiếu một mình ta thì có sao đâu…

Ta choáng váng ghê gớm, trước mắt gì cũng đều nên vợ nên chồng, dưới chân như có đám mây chuẩn bị bay tới phương tây vậy…

-Ghen à?

Đất trời xoay tròn, hắn ôm ngang người ta. Ta không thể giãy giụa, giống như một con lợn đang đợi đồ tể tới mổ, thành thật tựa vào lồng ngực hắn, mồm miệng không còn nhanh nhạy:

-Ghen á? Mệt lắm… Tìm người khác đi…

Ta không thấy rõ vẻ mặt hắn, chỉ cảm thấy thân mình không ngừng rơi xuống…

Tay xẹt qua, môi cũng lướt qua, đâu đâu cũng đều có cảm giác nóng rực tê dại, ta choáng váng như trong mây trong mộng, không rõ cảm giác của mình là gì, dường như thật lẻ loi và thê lương.

-Nàng phải nhớ ta là ai, ta mới là bầu trời của nàng…

Thân dưới đau đớn, cơ thể như bị một vật gì sắc nhọn xuyên qua. Bên ta vang lên những lời này.

-Đau quá…

Những từ còn sót lại đều biến mất sau nụ hôn sâu triền miên, hắn càng cử động ta càng đau, đưa tay đẩy cũng không được, ta nắm chặt tay, móng tay đâm vào da thịt lại cảm thấy đau như kim châm muối xát..

Không biết dây dưa bao nhiêu lâu, ta mới mơ màng ngủ thiếp đi.

Tối đó, ta thấy hắn hệt như thiên thần ngồi trên con ngựa cao lớn, nhìn ta nửa cười nửa không.

Trong yến tiệc, hắn chỉ cười một tiếng rồi nhìn ta.

Đoạn đường rẽ vào chỗ ngoặt trong cung, hắn đi đông đi đây, chỉ thoáng nhìn ta không chút biểu cảm.

Quay lại, quay ngược trở lại…

Sau đó là gương mặt dịu dàng thản nhiên của Tử Anh, khí chất không tranh sự đời, nhẹ giọng gọi như nỉ non “Thiến Thiến… Thiến Thiến…”

Không biết rốt cuộc ta đã mơ bao nhiêu lần, quanh đi quẩn lại đều là cảnh tượng quen thuộc từ trước tới nay, từng bước chân, từng đoạn đường, ta không thể gạt ra khỏi đầu, quanh quẩn trăn trở…

Tử Anh…

Yến Văn Hàn Thu…

Ta không phân biệt được rõ ràng…

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Leave A Reply