Hẹn ước – Chương 11.1

1
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Chương 11: Đại hôn

Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Ta mặc áo cưới đỏ rực chạy trốn cùng Từ Anh, liều mình chạy trên con đường không có điểm cuối cùng, y kéo ta, ra sức kéo, y nói: Thiến Thiến, ta muốn đưa nàng tới nơi chỉ có hai người chúng ta, sau đó sống thật thoải mái, sống cuộc sống hạnh phúc.

Tử Anh cười với ta, gương mặt sáng dịu dàng như làn gió thoảng qua mặt nước, mắt sáng long lanh…

-Công chúa, dậy mau, mau trang điểm nào…

“Thiến Thiến, đi với ta, được không? Được không?”

Tử Anh nhìn ta thật sâu.

Ta do dự, nửa ngày trời không biết nên trả lời y thế nào.

-Công chúa, công chúa, dậy đi…

Ta choàng tỉnh, trước mắt là gương mặt Trân Châu, thở dài một hơi, sau lưng đầm đìa mồ hôi. Hóa ra chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ mà thôi…

-Công chúa, người làm sao vậy? Sắc mặt kém quá…

Trân Châu nhìn trán ta đầy mồ hôi, vội lấy khăn tay ra lau.

Ta chỉ cảm thấy hơi váng đầu:

-Không sao đâu, chắc tại sốt ruột thôi…

-Có cần mời đại phu không ạ?

-Không cần, múc nước đi, để ta rửa mặt…

Trân Châu đi múc nước, Như Ý giúp ta mặc quần áo.

Giá rét phía bắc rõ như ban ngày, trời lạnh như này mà ta còn phải mặc váy cưới mỏng manh thướt tha mang từ Nam Lương tới, ta mặc váy cưới còn quàng thêm một tấm chăn, vẫn cảm thấy rét run bần bật.

-Phải làm sao bây giờ? Nếu như thế nữa e là bệnh mất…

Trân Châu lo lắng nói.

-Công chúa, dù sao váy trong cũng không thấy, chi bằng mặc thêm mấy cái quần dày đi…

Như Ý đề nghị.

-Được, đi tìm cho ta với…

Cuối cùng ta mặc ba cái quần dày dưới lớp váy, tốt xấu gì thì nửa người dưới cũng không lạnh, nửa thân trên thật bất hạnh phải để hở ra, chẳng có cách gì để quấn cả, đành phải hy sinh…

Trân Châu trang điểm theo yêu cầu của ta, hai người đứng trước gương nói liên tục:

-Có phải trang điểm mỏng quá không, công chúa, hình như chẳng có hiệu quả gì cả.

-Không sao,, đừng trang điểm thêm nữa, ta cũng không muốn lúc mình cười mà rơi cả tảng phấn rơi xuống đâu, chỗ cần đắp thì lại không đắp thêm được…

Đùa cợt một lúc cũng đã trang điểm xong, ta nhìn mình trong gương, cũng không tệ lắm, đây mới thực sự là Lạc Thiến Thiến, không phải mẫu thân của ta, cũng không phải cành hoa cọng cỏ nào khác.

Phụ nữ vì muốn người ta vui nên mới mong muốn xinh đẹp là điều hiển nhiên, nhưng chỉ là mong muốn tốt đẹp của một bên mà thôi, mình sẵn lòng, nhưng còn phải xem đối phương có hy vọng hay không.

Nếu người đó đợi để gặp được bạn, cho dù bạn lớn lên mặt mũi có như cái đít nồi thì người đó cũng sẽ rất thích, còn nếu anh ta không đợi để được gặp bạn, dù bạn có thành tiên thì cũng chẳng được tích sự gì, nay xem ra Bắc Ấp có thể có được ngày hôm nay, nhất định hoàng đế nước này không phải là kẻ háo sắc dâm dật, ta trang điểm xinh đẹp thì để làm cái gì chứ?

Chim đầu đàn chắc chắn đã phải bay lên rất nhiều cành cây cao mới có thể đứng đầu, không thích cành cao, ta chỉ có thể giả làm con chim hoàng yến ở Nam Lương, cũng chỉ có thể bày trò vẫy vẫy ở trên bờ tường mà thôi…

Mà trước giờ ta ghét nhất là việc mình phải đi tranh đoạt người ta với người khác, hoàng đế chỉ có một, ta tự nhận ta không nhàn rồi tới mức giữ sức khỏe đi đấu đá chết đi sống lại với đám phụ nữ con gái kia chỉ để giành lấy một ông già, chỉ cần đạt mục đích là được rồi, về phần sủng ái, ta chỉ mong không được là tốt nhất…

Vì tâm trạng rất tốt, nên ta “trang bị nhẹ nhàng” ra trận, đợi người trong cung tới đón ta đi bái trời bái tổ tông, từ việc cảm thấy mũ phượng trên đầu nặng quá trời quá đất, ta chẳng cảm thấy khẩn trương gì hết.

Bình tĩnh nào bình tĩnh nào, phải giữ bình tĩnh, ta trời sinh vốn như vậy, trạng thái sinh tồn cơ bản.

Nghi thức của Bắc Ấp rất kỳ lạ, ta bái lạy tới nỗi sắp gãy cả cổ, mà vẫn không thấy hoàng đế đâu, đều do quan lễ báo tụng, ta cứ lần lượt bái lạy là được.

Nhắc tới mới thấy, không phải ông hoàng đế già này đang bệnh liệt giường chứ…

Sau đó mới biết, đây vốn là quy củ, hoàng đế bái kiểu hoàng đế, hoàng hậu bái kiểu hoàng hậu, hai việc này không được chậm trễ, không ngờ Bắc Ấp còn rất coi trọng hiệu suất làm việc…

Giày vò mãi tới lúc sắc trời bắt đầu tối mới đưa ta chỉ còn lại nửa cái mạng vào Phượng cung, cả ngày nay ta thật khổ sở, cũng không hiểu giày vì thế nào, nhưng không thấy lạnh, mà lại nóng bức bừng bừng, cả người đều nóng nực vô cùng.

Dọc đường đi, ta từ ngoài điện vào trong điện, có vài vị đại thần quỳ lạy ta, sau đó tới hoàng tộc, còn vài ba thiếu nữ trẻ tuổi đi theo quỳ lạy, chắc là phi tần.

Ta đội khăn voan trên đầu, thấy không rõ ràng, chỉ thấy lờ mờ. Lỗ tai nghe cũng không rõ, đầu óc choáng váng chỉ mong đại hôn chết tiết này mau chấm dứt, để ta có thể nghỉ ngơi…

Rốt cuộc, sau khi vào trong điện, hoàng đế xuất hiện rực rỡ chói lòa, trong khăn voan ta chỉ thấy phía trước là một đôi giày màu đỏ viền nạm vàng, sau đó có một bàn tay giơ ra, ta vội bắt lấy.

Ông già này cũng chăm sóc khá tốt, nhìn không ra làm bàn tay của một ông già đã năm sáu mươi tuổi, thon dài, trơn nhẵn, sờ rất thích.

Sau đó quan lễ có đọc mấy lời nói cung kính với phép tắc, ta chỉ có thể làm theo, may là có cánh tay này đỡ mình, nếu không, cả người ta giống như sợi mỳ ngã xuống đất lâu rồi.

Sau khi ra khỏi điện sẽ đi thẳng tới nơi ở riêng trong tương lai của ta – Phượng cung.

Ta chịu đựng từng bước, nghĩ muốn đi nhanh thêm chút, vừa hay bước chân của ông hoàng đế bên cạnh cũng tương đương, có tiết tấu, có quy cách, thờ ơ, thong dong, ta liền vội vã…

Đợi tới cửa Phượng cung, một số người dần lui ra bên ngoài, người bên trong càng ngày càng ít, ta tiếp tục đi theo ông ấy, vòng vòng mấy cái, vào trong phòng.

-Hoàng hậu ngồi trên giường hỷ đi ạ…

Ta được hai cung nữ dẫn tới ngồi trên giường, cả người như trút hết sức lực, thật muốn nằm lăn ra quá…

-Cung chúc hoàng thượng hoàng hậu đại hôn gia khánh, mong đế hậu, nhân trạch như chim oanh chim phượng, giúp đế vương hưng vượng muôn đời.

Cung nữ nói xong sau đó lui ra ngoài.

Trong phòng lập tức trở nên im lặng, chỉ nghe tiếng nổ bép bép của ngọn nến đang đốt.

Ta ngồi trên giường bắt đầu có suy nghĩ miên man, hoàng đế này đã nhiều tuổi, chắc chắn trước đây từng có hoàng hậu, hoặc đã chết, hoặc đã bị phế, ta tới đây cũng không biết được mấy lần, trước đây ta cũng chưa từng bỏ thời gian ra nghĩ, lần kết hôn đầu tiên này lại lấy một người không vợ đã kết hôn n lần, lại còn là một ông già góa vợ…

Nghe tiếng bước chân truyền đến, đôi giày đỏ nạm vàng dừng ở phía dưới tầm mắt ta, dưới lớp khăn voan nhìn thấy dây ngọc bội, nhẹ nhàng một cái, khăn voan được bỏ ra, ánh sáng ùa vào, ta theo bản năng cúi thấp đầu.

Đợi tới lúc ngẩng đầu nhìn thì sợ hãi tới mức ngây ngẩn cả người…

Người này…

 

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Discussion1 phản hồi

  1. Lê Huyền

    Truyện càng đọc càng hấp dẫn, hâm mộ tính cách bạn nữ chính: thông minh và rất thực tế. Cảm ơn editor!

Leave A Reply