Hẹn ước – Chương 9.2

1
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Chương 9: Hòa thân (Thượng)

Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Mẫu thân ta rất khó thuyết phục, lúc trước bà từng nghĩ hoàng đế sẽ sắp xếp cho ta một kết quả tốt đẹp, cũng không ngờ “ông chủ” lại không đáp ứng đề nghị này.

Nhưng hôm nay, xem ra ta đoán không sai. Nếu nói để ta chết ở vườn Lạc Phương hoặc gả tới Bắc Ấp làm hoàng hậu, ta sẽ chọn vế sau. Dù sao trước sói sau hổ, hai bên phải trái đều là tai ương, sao ta không lựa chọn cách thức thoải mái nhất.

Cõ lẽ bà hiểu, hiểu cái gì gọi là yêu đến chết, cái gì gọi là tuyệt tình, cũng biết cây trâm cài kia cũng chỉ là một cây trâm cài à thôi, không có tác dụng, hay bất cứ ý nghĩa gì, nên cả ngày bà không hề nói gì, chỉ ngồi bên giường nhìn cây trâm tới ngẩn người.

Sau giờ cơm chiều ta vào phòng mẫu thân, bà ngẩng đầu, cười gượng gạo với ta, rồi lại cúi đầu…

-Mẫu thân, chúng ta nói chuyện…

Ta ngồi đối diện với bà, nắm tay bà.

Bà gật đầu, vẫn không nói gì như cũ.

-Mẫu thân, thật ra con cảm thấy, hoàng đế gả con tới Bắc Ấp là một chuyện tốt, đối với con hay với người đều là chuyện tốt…

Mẫu thân thở dài:

-Bắc Ấp là địch quốc, con mà đi rồi, đường về sẽ rất khó khăn, giờ đang thân thiện hữu hảo với ta, khó nói sau này sẽ như thế nào, con nói xem sao ta có thể nhẹ lòng, nếu là vì ta, con lại càng không nên đồng ý chuyện này, mẹ luôn hy vọng mình có thể chứng kiến nửa đời sau của con hạnh phúc mà không phải…

-Nhưng nếu con tiếp tục ở lại Nam Lương so với việc gả tới Bắc Ấp còn thảm hơn, nên bất luận như thế nào con cũng đã đồng ý với ông ấy… Mẫu thân, người đừng lo lắng, đây là con đường con đã chọn, đúng hay sai đều phải đi. Đây là ý con tự quyết chứ không phải trách nhiệm của mẫu thân, vì thế người phải vui vẻ. Sau này, vườn Lạc Phương của chúng ta sẽ càng ngày càng tốt lên, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn, con cũng có thể yên tâm…

Mẫu thân nghẹn ngào, không nói nên lời.

-Mẫu thân, con không sao đâu, cho dù con tới Bắc Ấp cũng sẽ không có chuyện gì, con còn có thể sống yên ổn bình lặng, sau này còn có thể quay về Nam Lương thăm người, người phải thật khỏe mạnh, chờ con trở về…

Mẫu thân nhìn ta nước mắt rơi như mưa, ra sức gật đầu một cái. Ta ôm mẫu thân, đây là lần đầu tiên ta ôm bà, hóa ra bà yếu ớt như vậy, người có thể dựa vào cũng chỉ có ta, còn ta thì cũng sắp đi xa.

Những ngày tiếp theo, ngày nào ta cũng chỉ nói chuyện với mẫu thân, trong cung tấp nập đưa mọi thứ tới vườn Lạc Phương, ta và Cúc cô cô tự đếm số, vải dệt thượng hạng lấy để may đồ mới cho mẫu thân và Cúc cô cô, ngay cả Như Ý Trân Châu và Lý Đức Thắng đều được thưởng, trên mặt ai ai cũng cười.

Chuyện cần giao ta đã giao cho Cúc cô cô, còn hoàng đế cũng đã đồng ý để Trần công công thường xuyên tới vườn Lạc Phương xem tình hình, ta tạm thời yên tâm phần nào.

Mấy ngày nay ta vẫn chưa tới sân sau, cũng lâu rồi chưa gặp Tử Anh, có lẽ trong lòng ta biết đại cuộc đã định, nên cũng không vùng vẫy gì nhiều, chỉ vào lúc đêm dài tĩnh lặng ta vẫn còn nhớ tới y, nhớ gương mặt dịu dàng của y, nụ cười tươi giống như gió xuân hay làn nước mùa xuân, thần thái không tranh sự đời, đôi mắt cười trong veo yêu mến, rốt cuộc không ngủ được, đờ đẫn mở to mắt.

Ngày trôi qua rất nhanh, chớp mắt cũng đã qua mười ngày, ngày mai sứ giả Bắc Ấp sẽ tới đón ta đi, sau bữa cơm chiều ta vẫn qua phòng mẫu thân nói chuyện với bà như ngày thường.

-Thiến nhi à, ngày mai, con đi rồi…

Nói xong mẫu thân lại rơi nước mắt, ta thấy mà lòng chua xót.

-Mẫu thân, nguyên vật liệu đá gỗ trong cung đều đã chuyển tới đây, không lâu nữa có thể tu sửa lại vườn Lạc Phương của chúng ta rồi…

Mẫu thân cười gật đầu:

-Mẹ sẽ chờ ngày Thiến nhi trở về…

Ta khẽ cười:

-Mẹ, đây là lời hứa của con, nhất định con sẽ làm được.

Mẫu thân rơi lệ, Cúc cô cô bên cạnh cũng lau nước mắt.

-Con sẽ tốt thôi, mọi người yên tâm đi ạ…

Ra tới cửa phòng, ta đứng trong sân, vô số bóng người hiện lên, ta, Trân Châu, Như Ý, Lý Đức Thắng, Cúc cô cô và cả mẫu thân, hóa ra đây là cảm giác gia đình, đâu đâu cũng là kỷ niệm, ta không nỡ rời khỏi đây…

Trân Châu và Như Ý vội vàng thu dọn đồ còn lại trong phòng ta, Lý Đức Thắng cũng bận việc ra ra vào vào.

Một mình ta đi lung tung, bất giác lại tới sân sau. Đúng lúc ánh trăng chiếu xuống, ta buộc làn váy, nhanh nhẹn trèo lên tường.

-Ta không ngờ nàng sẽ tới đây…

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, tim ta đập mạch.

-Đến ngày mai ta sẽ không tới nữa, vì thế đêm nay tới gặp Tử Anh huynh đây…

Ta cười với y.

Tử Anh không nhìn ta, dựa vào tường, áo bào màu đỏ son là màu mà ta thích nhất.

-Ngày nào ta cũng chờ ở đây, cảm giác nói không chừng một ngày nào đó nàng sẽ đến gặp ta, quả nhiên, ta đã chờ được rồi… Ta sợ mình để lỡ, vì thế, ngày nào ta cũng đợi ở chỗ này…

Ánh mắt Tử Anh lấp lánh, nhìn về nơi xa xa có chút mơ màng khó nói thành lời.

-Thiến Thiến, nàng có hối hận không?

Ta nhìn ánh trăng mờ ảo trước mắt:

-Chưa từng, chưa bao giờ hối hận…

-Ta thích nàng ở điểm đó, Thiến Thiến, nàng làm ta nhìn nàng bằng cặp mắt khác xưa, vừa bướng bỉnh lại vừa cứng cỏi, vừa thiết thực lại lý trí… Thật ra có nhiều chuyện chúng ta đều hiểu, có điều không thể hạ quyết tâm quyết định, nên mới khiến bản thân phải đau khổ… Lý lẽ này ta hiểu, nhưng ta cũng bất lực với chính bản thân mình, không thể thuyết phục được bản thân…

-Tử Anh, có lẽ sẽ có một ngày chúng ta xem nhẹ chuyện này, tới lúc nào, ta cũng không thể nói rõ, một năm, hoặc có thể là mười năm, đợi tới lúc nhớ lại ngày hôm nay, có lẽ mọi chuyện sẽ đơn giản hơn…

-Xin lỗi, lời chúc mừng nàng ta không thể nói được…

Tử Anh cúi đầu, nhẹ nhàng nói với ta.

-Tử Anh, ta sẽ mãi mãi nhớ huynh, mãi mãi nhớ một Tử Anh vui vẻ có một không hai trong lòng ta…

Tử Anh ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt như ẩn chứa điều gì, sau đó ôm chặt ta vào trong ngực…

-Thiến Thiến, ta sẽ chăm sóc tốt mẫu phi nàng, nàng yên tâm nhé…

Ta vươn tay ôm chặt Tử Anh, dụi đầu vào ngực y.

Ta sẽ nhớ rõ, nhớ rõ nụ cười, ánh mắt của Tử Anh, áo bào đỏ son của Tử Anh, còn hơi ấm của y, ta sẽ ghi nhớ từng thứ, vùi ở nơi sáng nhất trong lòng ta.

Nụ hôn của Tử Anh dừng trên trán, giống như bảo vật, như khắc sâu vào tính mạng ta, đây là tình yêu của chúng ta, giống như nụ hoa chưa nở, thời gian đẹp nhất dừng lại, lưu giữ khoảnh khắc đẹp nhất trong một nháy mắt, để chúng ta hoài niệm khắc cốt ghi tâm.

Tử Anh là ánh trăng, như hình với bóng, người con trai tốt đẹp như hoa này, sẽ là người đàn ông được giữ kín ở nơi sâu nhất trong lòng ta, sưởi ấm trái tim ta mãi mãi…

Sáng sớm ngày hôm sau trong cung sai cung nữ tới trang điểm cho ta. Ta im lặng ngồi nhìn mình trong gương. Hờ hững, thánh thót, bình tĩnh, áo cưới đỏ tươi, đúng là bộ mà ngày ấy ta mặc khi bỏ trốn với Tử Anh.

-Không cần trang điểm nhiều đâu, ta không thích lớp trang điểm dày cộp ở trên mặt… Đồ trang sức thì bỏ được cái nào bỏ cái đó đi…

Cung nữ ngẩn người:

-Đây là lệnh của hoàng hậu, nô tỳ không dám…

Thôi đi, làm kẻ dưới cũng chẳng dễ dàng gì, ta không nói, chỉ nhìn gương…

Mất bao công sức, cuối cũng coi như đại công cáo thành, ta nhìn mình trong gương giống như con búp bê xinh đẹp, hoa lệ từ đầu tới chân.

Mẫu thân và Cúc cô cô đều mặc đồ mới, đứng ở cửa nhìn ta, đôi mặt lại đỏ lên.

-Thánh chỉ tới…

Ngoài cửa vang lên tiếng pháo, giọng nói của Trần công công vọng đến.

Người trong phòng ra ngoài quỳ tiếp thánh chỉ.

Sau khi tiếp chỉ đi theo Trần công công tới cỗ kiệu, sau này sẽ phải xa cách mẫu thân và Cúc cô cô.

-Công công, lần từ biệt này không biết khi nào mới có thể gặp lại mẫu thân, nhờ ông bẩm lại với phụ hoàng, châm chước cho mẫu tới trước điện, xin ông…

Trần công công khó xử:

-Chuyện này…

-Công công, ân tình của ông ngày hôm nay, ta xin nhận, cả đời này sẽ ghi nhớ không quên…

Thấy ta nói vậy, tư tưởng Trần công công tính toán rồi nói:

-Vậy lão nô liều chết nói giúp công chúa, có được hay không cũng không dám đảm bảo…

Ta gật đầu, nhìn theo bóng Trần công công rời đi.

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Discussion1 phản hồi

  1. sao mà đọc đến đoạn của tử anh và thiến thiến t cứ cảm giác hoang mang thế nào ấy, cảm giác như tình cảm của hai người đó không thật… sao t không thể xúc động được nhỉ? ôi trời, nam chính hãy xuất hiện và hãy xóa nhòa hình ảnh tử anh trong t luôn đi :))

Leave A Reply