Hẹn ước – Chương 10.2

1
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Chương 10: Hòa thân (Hạ)

Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Người đưa dâu lần này là thái tử điện hạ, nhưng hắn chỉ phụ trách đưa ta tới biên giới Nam Lương là phải quay về phục mệnh, ta chẳng quen biết gì hắn, nếu không phải lúc trước xuất cung lúc tối vô tình gặp hắn, chỉ e chẳng bao giờ xuất hiện.

Ta vừa thấy hắn liền nhớ lại người con trai khôi ngô mặc đồ trắng ấy, không biết lần đó trốn đi bị hắn ta bắt gặp, hắn ta có đả kích gì ta và Tử Anh với thái tử hay không?

Tuy Tử Anh không phải người ham mê quyền lợi và địa vị, nhưng ngôi vị hoàng đế này là thứ liên lụy tới rất nhiều người, không phải ai cũng mưu đồ gây rối, đều bị biến thành quân địch hoặc vì tính toán phòng ngừa rủi ro có thể ra tay triệt hạ, nên mình không cần hắn, cũng phải đề phòng người bên cạnh hắn.

Lúc đi ngang qua một thị trấn cũng là lúc xuống xe nghỉ ngơi ở trạm dịch, nhưng tới vùng núi, đi liên tục mấy ngày cũng không thấy một bóng người, mọi chuyện ăn uống các loại đều phải giải quyết trên xe ngựa.

Hôm nay sắc trời cũng khá đẹp, vừa hay vào sâu trong núi có thể ngủ ở ngoài trời, hơn trăm con người dừng tại chỗ dựng lều nghỉ ngơi.

Ta say xe tới nỗi không phân biệt nổi bắc nam, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi yên ổn, ăn chút cháo, sau đó liền đi nằm.

-Cực Duyệt ngủ chưa?

Bên ngoài vang lên giọng của một người đàn ông.

-Hồi bẩm thái tử điện hạ, vừa ngủ rồi ạ…

Là giọng của Như Ý.

-Ừ, nghe nói đi đường xóc nảy, ta tới thăm nó…

-Như Ý, ta chưa ngủ, mau mời thái tử điện hạ vào…

Trân Châu giúp ta chỉnh trang quần áo, ta ngồi sau bàn đợi thái tử vào trong lều…

Một lát sau, một người đàn ông tuấn tú mặc trang phục xanh ngọc đi từ ngoài vào, nhìn ta, rồi cười hỏi:

-Nghe nói muội sau xe, thuốc thoa ngoài lúc trước đưa tới dùng tốt không?

-Tốt lắm ạ, đã phiền thái tử phải lo lắng…

Hắn không ngồi mà đứng ở cửa, dường như không định ở lại đây lâu.

-Muội có tiện thì theo ta ra ngoài một lát, ra ngoài giải sầu một lúc cũng là chuyện tốt…

-Cũng được ạ…

Ta đứng lên đi về phía xe ngựa của thái tử, bên ngoài hơi lạnh, hắn đi phía trước, ta theo sau. Đằng sau xe ngựa này là đoàn người ngựa đi theo.

-Cực Duyệt, có phải trước đây chúng ta từng gặp nhau không?

Thái tử đột nhiên quay đầu hỏi ta.

Ta sửng sốt, vấn đề này thật kỳ lạ, anh trai lại đi hỏi em gái ở cùng một nơi “Có phải trước đây chúng ta từng gặp nhau?” có phải rất buồn cười không?

Ta lắc đầu:

-Muội nhớ chưa từng gặp huynh…

Hắn cũng cười xấu hổ:

-Ha ha, ta có cảm giác từng gặp ở đâu đó rồi, mà lại không nhớ là gặp ở đâu, gặp lúc nào…

Ta cũng cười phụ họa:

-Không biết thái tử điện hạ có chuyện gì muốn nói với ta, hay là hoàng thượng có điều gì căn dặn? Bất kể là ai, huynh cứ nói đi ạ…

-Cực Duyệt nghĩ nhiều rồi, lần này tới Bắc Ấp xa xôi, là hy vọng có thể giữ mối quan hệ tốt với Nam Lương, bớt chuyện chiến tranh mới có thể khiến dân chúng an cư lạc nghiệp, phụ hoàng và ta đều hy vọng như vậy…

Không khí bên ngoài quả nhiên tốt hơn, bầu trời còn sót lại vài tia sáng, trăng lưỡi liềm dần dần xuất hiện.

-Ta biết, trước đây ta và hoàng thượng từng có giao ước, như vậy cũng tốt, phiền thái tử nói giúp trước mặt hoàng thượng, để ngài yên tâm phần nào.

Hắn đứng cách ta không xa, bình tĩnh nhìn ta:

-Hoàng muội có việc gì cứ nói, ta nhất định nói lại…

-Ta nói nhất địn sẽ làm được, chuyện có thể làm nhất định sẽ dốc toàn lực, nên hy vọng hoàng thượng cũng có thể nói được làm được, đối xử với mẫu thân ta tử tế. Ta có thể đồng ý chuyện hòa thân, hoàn toàn không phải vì dân chúng, càng không vì thiên hạ của hoàng tộc Nam Lương, ta chỉ vì một người mà thôi, nói như vậy, chắc mọi người hiểu rõ?

Thái tử có vẻ xấu hổ, nở nụ cười:

-Cực Duyệt, phụ hoàng cũng vì lo lắng cho muội, nên hy vọng muội đừng để bụng…

Ta nhếch miệng, thú vị, trước mặt ta còn có thể nói trắng lừa người, không cho ta suy nghĩ cũng không cho ta làm nông sống qua ngày…

-Thái tử điện hạ hiểu nhầm rồi, ta hoàn toàn cam tâm tình nguyện, giao dịch là giao dịch, suy nghĩ là suy nghĩ, đây vốn là hai chuyện khác nhau, trong lòng ta hiểu rõ, hoàng thượng cũng hiểu rõ, hãy để nó qua đi…

Lại nhìn kỹ hắn, quả thật rất đẹp, nhưng lại không hề giống Tử Anh, cho dù hắn biểu hiện thành tâm thành ý tới mức nào cũng không thể khiến ta cảm giác được khí chất không tranh sự đời và sự tương tác đặc biệt giống như Tử Anh.

-Thái tử, cũng sắp tới biên giới Nam Lương rồi, ta muốn một thứ, huynh có thể cho ta không?

Thái tử kinh ngạc, hỏi ta:

-Hoàng muội muốn thứ gì?

-Một tấm bản đồ Nam Lương…

Hai ngày sau, tới biến giới Nam Lương, phía bắc là Bắc Ấp phía nam là Nam Lương, lúc này ta phải chia tay đoàn người đưa dâu Nam Lương.

Ta ăn mặc chỉnh tề bái biệt thái tử điện hạ, nghi thức rất ngắn, chưa tới một canh giờ đã xong xuôi, thái tử cũng không nói nhiều, chỉ vài câu chúc phúc đơn giản, dẫn người ngựa quay về.

Đoàn người chúng ta tiếp tục đi về phía trước, qua biên giới đã vào sâu trong Bắc Ấp.

Đoàn người này, trừ đám người dưới Nam Lương đưa theo, còn lại đều là người Bắc Ấp, Yến Văn Trắc dẫn đoàn người, theo hướng đô thành Bắc Ấp là Ấp Giang.

Đúng là nước phía bắc rất lạnh, càng đi về phía bắc càng lạnh, lúc này Nam Lương mới vào đầu hạ, nhưng Bắc Ấp mới chỉ là đầu mùa xuân, chậm hơn cả quý.

Tuy nói ta ngồi xe nhưng không chịu đựng nổi. Ở hiện đại ta là người phương bắc, nhưng giờ ta lại là người phương nam, lúc mới đến chưa quen được khí hậu ở đây.

Không thấy bóng dáng Yến Văn Trắc đâu, từ lúc khởi hành tới này số lần ta thấy hắn không đếm quá nổi một bàn tay, phần lớn thời gian đều có người dưới tới đây thăm hỏi, nay lặn lội đường xa lại không quen khí hậu, lúc trước còn say xe tới choáng váng, giờ như bệnh khó chữa vậy.

Ta lâm bệnh khiến Trân Châu Như Ý lo lắng, sứ giả hòa thân cũng sẽ lô lắng.

Ta nằm mê man trong xe, rốt cuộc ngày hôm sau cũng thấy được gương mặt tôn quý của Yến Văn Trắc.

-Công chúa, nếu thấy khó chịu chi bằng tới trấn gần nhất nghỉ ngơi vài ngày, ngươi thấy thế nào?

-Không cần đâu, tìm một đại phu trong thành, bốc thuốc, lúc không cần thiết đừng dừng lại…

Ta buồn ngủ, uể oải không thể phấn chấn?

-Như vậy có được không?

Hắn không tin, hỏi lại lần nữa.

-Vâng, không sao đâu…

Ta đáp.

Vì thế ta sống bầu bạn với thuốc đông y một ngày ba lần, khoảng ba bốn ngày sau cũng có chút khởi sắc.

Tốc độ đoàn xe giảm bớt, ta bị giày vò gần chết, cuối cùng cũng tới cửa thành Ấp Giang.

Nói hai quốc gia nam bắc này khác nhau rất nhiều, Nam Lương theo đuổi tinh xảo thướt tha, Bắc Ấp nặng về trang nghiêm, phục sức như thế, ngay cả phong cách kiến trúc cũng như vậy, đoàn người hòa thân vào thành được coi như tin tức lớn kinh thiên động địa, dân chúng khắp nơi xuống phố nhiệt liệt hoan nghênh, cảnh tượng thật vĩ đại, giống như thăm hỏi nguyên thủ nước ngoài vậy.

-Công chúa, người xem, nhiều người ra chào đón người kìa…

Như Ý hét lên chói tai.

Ta hơi ngạt mũi, giọng nói khàn khàn:

-Như Ý, ta không bị điếc…

-Đông người quá xá, công chúa xem kìa…

Trân Châu cẩn thận xốc rèm lên, ta liếc mắt, quả thật có rất nhiều người…

-Ồn ào quá, đừng nhìn nữa…

Ta đau đầu không thôi, lại ngồi, rồi nằm xuống luôn.

Trong lòng bỗng cảm thấy chua xót, ta nhắm mắt, thở dài thật sâu một hơi.

Đoàn xe chầm chậm tiến vào hoàng cung Bắc Ấp, lầu các cũng không cao lắm, nhưng đều mang vẻ uy nghiêm, khiến người ta có cảm giác áp lực nặng nề.

Vì ngày mai là đại hôn, nên hôm nay ta không thể vào cung điện của mình sau này, chỉ có thể ở lại ở sân trong một đêm, đợi sau đại hôn ngày mai sẽ chính thức bước vào Phượng cung.

Tắm rửa xong xuôi, ta nằm trên giường không ngủ được lăn qua lộn lại, lạnh thật, đắp thêm một cái chăn rồi mà vẫn lạnh, nghĩ lại việc ngày mai ta sẽ làm vợ một ông già đã bước nửa người xuống dưới mồ, lòng ta lạnh lẽo.

Có lẽ, ta là người duy nhất xuyên không tới đây phải lấy một ông già nhỉ…

Càng nghĩ càng ngẩn ngơ, không lâu sau liền ngủ thiếp đi…

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Discussion1 phản hồi

  1. nhất địn -> định
    lô lắng -> lo lắng

    ồ, giờ t mới phân định rõ nè cô.. ông thái tử gặp hôm bữa quăng cục vàng cũng là anh trai của thiến thiến luôn.. còn ông thái tử ấp bắc là ông khác nữa, rồi ông nam chính là ông khác nữa.. rồi rồi… làm ơn hãy để nam chính xuất hiện để xua tan cục diện rối loạn này đi =)). hay tại t đọc đêm khuya nên tinh thần không minh mẫn nhể :))

Leave A Reply