Hẹn ước – Chương 10.1

2
loading...

Hẹn ước

Tác giả: Thập Thanh

Edit: TC

Chương 10: Hòa thân (Hạ)

Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại http://tjnkerbell.com

Không lâu sau Trần công công đã quay về, cười nói:

-Chúc mừng công chúa, hoàng thượng đã cho phép đề nghị của người, mau cùng lão nô tới trước điện đi, sứ giả Bắc Ấp đã đến rồi, để muộn cũng không hay…

Ta gật đầu, chuẩn bị lên kiệu, chợt nghĩ ra một chuyện, vội vàng chạy vào trong phòng.

-Công chúa mau mau ra nhé…

-Được, ta ra ngay đây…

Ta túm váy chạy vào phòng mình, lột vỏ gối lấy ra một cái túi giấu vào trong tay áo, yên tâm, xoay người ra ngoài…

Trên điện chầu náo nhiệt tới mức ta không cần vén rèm cũng có thể cảm nhận được, ta vịn tay Trần công công ra khỏi kiệu, đi từng bước lên trên bậc thang.

Ngồi vị trí chính giữa là hoàng đế, hoàng hậu và thái hậu, bên phải là công chúa và tần phi, bên trái là hoàng tử, đại thần và văn võ bá quan đứng ở dưới đài. Sứ giả Bắc Ấp lại đứng bên cạnh ta, đúng là Yến Văn Trắc ngày ấy.

Ta lạy ba lạy, lạy trời, lạy tổ tông rồi tới hoàng đế, sau đó lạy thái hậu và hoàng hậu theo thứ tự, lạy đến choáng váng, lạy tới váng vất đầu óc.

Lễ bái coi như thông qua, ta quỳ ở chính giữa điện đợi người phụ nữ địa tôn quý nhất quốc gia này tới ban phúc cho ta, cái gọi là ban phúc chỉ đơn giản là chấm một chấm đỏ ở giữa hai đầu lông bài, đại biểu cho lời chúc phúc. Chỉ thấy thái hậu đi xuống từ chỗ ngồi, chậm rãi thong thả tới cạnh ta, người bên cạnh vội vàng bưng tới một khay nhỏ, trên khay có một cái ly vàng, bà ấy chấm ngón tay vào trong ly, sau đó ấn đầu ngón tay vào giữa trán ta, cảm giác trên mặt lạnh băng, sau đó thái hậu mỉm cười nói đôi ba câu chúc phúc, lại lấy cái khăn lụa màu đỏ ở một cái khay khác phủ lên đầu ta, rồi quay về chỗ cũ.

Khăn lụa màu đỏ trong suốt, ta lờ mờ nhìn thấy hoàng đế ngồi chính giữa đứng dậy, người ở dưới cũng vội vàng quỳ xuống:

-Ta phong cho thập tam công chúa Lạc Thiến Thiến làm Cực Duyệt công chúa, ngày hôm nay khởi hành tới Bắc Ấp kết duyên, Bắc Ấp và Nam Lương nguyện muôn đời hòa thuận, nguyện đế hậu đoàn tụ, long phượng thành đôi…

Lời hoàng đế vừa dứt, người trên đài dưới đài, gồm cả sứ giả Bắc Ấp đều hô vang:

-Muôn đời hòa thuận, long phượng thành đôi…

Sau khi hô vang vọng núi sông, ta được Trần công công đỡ dậy, chuẩn bị xuống đài lên kiệu khở hành, ta đứng nguyên, Trần công công vội nhẹ giọng hỏi:

-Sao công chúa còn chưa đi?

Ta không nói, nhìn trái nhìn phải trong đám cười, cuối cùng cũng tìm được bóng mẫu thân ở chỗ khuất, chúng ta nhìn nhau, sau đó ta quỳ về phía đó, giọng nói vui vẻ:

-Cực Duyệt bái biệt mẫu thân, xin mẫu thân bảo trọng…

Mẫu thân đẫm lệ, ta cũng chua xót không thôi.

Mọi người ngẩn ra, không hiểu, hoàng đế cũng sửng sốt, sắc mặt tối sầm, không nói gì cả.

Ta ngầm thở dài, tay vịn vào cánh tay Trần công công, bước chân xuống dưới.

Bậc thang rất dài, mỗi bước ta đi văn võ bá quan quỳ xuống từ biệt, cảm thấy mình vô cùng vĩ đại.

Nghĩ lại… ta ở trong hoàng cung tới năm mười tám tuổi chưa bao giờ được đối đãi sĩ diện tốt như thế, giờ phút sắp ly biệt lại có cả bàn tiệc thế này, đúng là khiến người ta cảm thấy mỉa mai lạ thường.

Lạy đi, bọn họ càng lạy, ta càng cảm thấy mình giống cống phẩm chuẩn bị cống tế trời tế thần nước thần núi, nhưng nói đi cũng phải nói lại, làm vợ ông già hơn năm mươi tuôi cũng thật thảm thương…

Dưới đài, kiệu của Bắc Ấp đã tới đây, hai hàng ngựa lớn, thùng xe cũng rất lớn, nói không chơi chắc phải chở được mười người, bày biện cũng rất đẹp mắt, nhưng quả nhiên phong cách hai nước khác nhau, một bên là hoa mỹ thướt tha, bên còn lại là giàu có trang nghiêm cao quý.

-Mời công chúa…

Người dưới Bắc Ấp đặt cái thang gỗ, Yến Văn Trắc nâng tay đỡ ta lên, trong nháy mắt đứng trên xe ngựa, ta không tự chủ được nhìn lên đài, Tử Anh mặc đồ trắng và mẫu thân mặc đồ đỏ đã lờ mờ không thấy rõ, hòa vào nhiều màu sắc khác nhau, tìm không ra.

-Mời công chúa…

Người bên cạnh giục ta lần nữa, ta quay đầu sang chỗ khác, rèm xe đã vén lên, ngồi bên trong là Như Ý và Trân Châu, ta đứng phía ngoài rèm, vội tới đỡ ta vào.

-Giờ lành đã đến, lên ngựa, khởi hành…

Giọng Yến Văn Trắc vang vọng, phía dưới di chuyển, xe ngựa bắt đầu đi, sau đó nghe thấy tiếng vó ngựa liên tục, chiêng trống vang trời.

Vào thời điểm ba mươi ngày lần thứ năm ta xuyên không tới Nam Lương này, cuối cùng ta cũng đã từ biệt cuộc sống của một công chúa chốn lãnh cung, ta lúc này, là đại sứ hóa thân, là công chúa Cực Duyệt bị Nam Lương hắt bỏ, danh hiệu của Bắc Ấp là nương nương hòa thân, ta nghĩ lại rồi thở dài thật sâu một hơi.

-Công chúa, sao thế ạ?

Trân Châu thấy ta thở dài vội hỏi.

-Bỏ cái thứ trên tóc ta ra đi, nặng quá, sắp gãy cổ tới nơi rồi…

Trân Châu giúp ta lấy mũ phượng xuống, nhẹ đi bao nhiêu. Như Ý tới xoa bóp vai cho ta, lại còn khen ngợi:

-Công chúa, mũ phượng này đẹp quá…

Ta nhìn qua, đúng là mũ đẹp thật, dùng không ít vàng bạc châu báu, đội lên đầu hẳn rất có khí thế.

-Trân Châu, đến Bắc Ấp rồi, ngươi giấu kỹ cái mũ phượng này đi nhé, lần này chúng ta đi có chuẩn bị, cho dù có bị đối xử lạnh nhạt cũng sẽ không phải chịu uất ức quá mức…

-Công chúa, sao người có thể tự rủa bản thân như thế, người là công chúa hòa thân, sao có thể chịu đối xử như thế…

Nói xong còn hơi trừng mắt nhìn ta.

-Đúng thế, nếu sau này công chúa thành hoàng hậu Bắc Ấp, chúng ta sẽ sống những ngày thoải mái…

Như Ý vui vẻ phụ họa.

Ta không mở miệng, quay đầu nhìn ra bên ngoài.

Ra tới cửa cung, là một đoạn đường lớn, ta nhớ rõ hôm đó cả đêm ta ra ngoài bốc thuốc cho mẫu thân, quen thuộc như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

-Đúng rồi, Lý Đức Thắng đâu rồi?

Ta hỏi.

-Vì là nam nên phải đi ở phía sau…

Trân Châu đáp lời.

-Công chúa ăn một ít đi ạ, cả ngày hôm nay còn chưa uống ngụm nước nào…

Như Ý mở hộp thức ăn trên bàn ra, bên trong chia bốn ngăn, có các loại điểm tâm, món ăn đủ sắc màu.

-Công chúa, ngươi muốn ăn gì?

Như Ý hỏi ta.

Ta nhìn qua nhìn lại, không còn tí khẩu vị nào, nếu là trước kia, ta sẽ vì hộp thức ăn này mà như mở cờ trong bụng, tới nay, lại không thể ăn nổi thứ gì.

-Ta không đói, hai người các ngươi ăn đi…

Như Ý và Trân Châu nhìn nhau, không ai nói gì, đậy hộp lại, để qua một bên.

Bắc Ấp là quốc gia ở phương bắc, điểm khác biệt lớn nhất với Nam Lương ở chỗ, mùa đông Bắc Ấp giá rét vô cùng, hơn nữa có bốn mùa rõ ràng, mùa hè rất ngắn, còn xuân, thu và đông lại rất dài. Lại nói tiếp, Bắc Ấp giống như vùng Đông Bắc, còn Nam Lương thì giống như Giang Nam.

Khí hậu khác biệt là một vấn đề, còn đường sá xa xôi lại là một vấn đề khác, xuất phát từ quốc đô Nam Lương, thúc ngựa chạy liên tục cũng phải khoảng hai mươi ngày, với tốc độ hiện giờ của chúng ta, chắc phải hơn nửa tháng mới tới nơi.

Nói cách khác chúng ta phải sống trên xe ngựa khoảng một tháng mới có thể đến đích, chuyện này làm ta rầu rĩ không thôi, không vì gì khác, chủ yếu là vì ta có một tật xấu rất đáng ghét, dù không phải chết người nhưng cũng khiến ta liêu xiêu – đó là say xe…

Cho dù cỗ kiệu đón xâu này rất hoàn mỹ, đệm trong xe lại êm, nhưng xe ngựa cuối cùng cũng vẫn là xe ngựa, ta bị say xe nặng, suốt quãng đường đều duy trì vận tốc nhưng cũng khiến ta vô cùng khổ sở, nhất là khi tới vùng thôn quê, tốc độ này khiến xe xóc nảy dữ dội.

Ta gần như nằm bệt một chỗ, không thể đứng cũng không thể ngồi, giống như nằm trong quan tài sắp lăn xuống dưới vực, không ngừng không nghỉ, nên ta chỉ có thể nằm một chỗ, không rời được ống nhổ và nước uống, đi tới chỗ nào, là nôn đến chỗ đó…

 

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Discussion2 Bình luận

  1. khiếp thật, đặt cái tên cho công chúa gì mà nghe ghê quá cực duyệt t lại đọc thành cực lạc ấy chứ =)). t đã hiểu vì sao truyện này dài rồi á cô, cứ lê thê mãi thế này biết chừng nào mới đến được ấp bắc nhỉ :))

Leave A Reply