[Quyển 2] Phế Phi – Chương 2: Thanh Danh

0
loading...

 Quyển 2: Trục Phong

Chương 2: Thanh danh

Edit: Pinkpinkpig

Beta: Ver

Đã trễ thế này mà Hoàng Hậu còn tới, Thượng Trang theo bản năng chạm vào chiếc lọ trong ngực, lòng nàng cảm thấy có chút bất an.

Hoàng Hậu vịn tay cung nữ đi vào.

Mọi người trong phòng vội đứng dậy hành lễ với bà.

Nguyên Duật Phong tiến lên phía trước nói: “Mẫu hậu sao người lại tới đây?”

Hoàng hậu không trả lời, đưa mắt nhìn Thượng Trang trong phòng, khẽ lộ vẻ kinh ngạc, bà đã gặp qua nàng, khi đó, bà còn cảm thấy khá thích nữ tử này.

Lâm Phụng Nghi trong lòng có chút đắc ý, định tiến lên tố cáo, thì Hoàng Hậu đột nhiên nhìn nàng ta, sắc mặt lạnh lẽo, nói: “Không có chuyện gì, còn không lui ra?”

Lâm Phụng Nghi kinh ngạc, vẻ mặt đầy ấm ức nhìn Nguyên Duật Phong một cái, nhận ra hắn chưa từng nhìn tới mình, giờ phút này cũng không dám hành động khinh suất, không cam lòng mà nhún người hành lễ rồi đi ra ngoài.

Bên ngoài, Tần Lương Đệ ở phía xa nhìn thấy Lâm Phụng Nghi bước ra ngoài với khóe mắt đỏ hoe, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh. Nàng chỉ kêu cung nữ ở trước mặt Lâm Phụng Nghi châm dầu vào lửa một tí, vậy mà nữ nhân đầu óc đơn giản này quả thật đã đến làm náo loạn tẩm cung của Thái tử.

“Lương Đệ. ” Cung nữ bên cạnh nhỏ giọng gọi nàng.

Nàng cười xoay người lại: “Trở về tẩm cung.”

Tần Tư Ngữ nàng cũng không có ngu ngốc như vậy, cho dù muốn động thủ cũng sẽ không tự mình đi làm. Hôm nay, nàng chỉ là Lương Đệ ở Đông Cung, phía sau nàng không phải còn có Hoàng Hậu là chỗ dựa sao? Nghĩ đến điều này, nàng càng hả giận, ngược lại nàng muốn xem thử cung nữ của Hoán Y Cục kia có năng lực gì mà vào được Đông cung? Hừ, nàng ta dù có muốn nghĩ cũng không được nghĩ.

Nghĩ tới đây, Tần Lương Đệ không khỏi nhìn thoáng qua hướng Lâm Phụng Nghi vừa rời đi, nếu không phải Lâm Phụng Nghi kia là một người ngu xuẩn thì nàng cũng sẽ khiến nàng ta không vào được Đông cung. Nhưng xem ra bây giờ giữ nàng ta lại là một điều tốt. Lúc khẩn cấp cũng có thể lợi dụng nàng ta.

            *

Hoàng hậu đi lên trước, không có sự cho phép của bà, Thượng Trang vẫn quỳ gối.

Một lát sau, bà mới xoay người nhìn Nguyên Duật Phong, nói: “Bổn cung thật tới đúng lúc.”

Nguyên Duật Phong sắc mặt không hề thay đổi, tiến lên hỏi: “Đã trễ thế này, Tần Lương Đệ thật là nhàn rỗi, làm phiền mẫu hậu nghỉ ngơi, là nhi thần quản giáo không nghiêm.”

Hoàng Hậu hừ một tiếng nói: “Thái tử đừng đem chuyện gì cũng đổ tội cho nàng ta, hôm nay là do bản thân Bổn cung muốn tới thôi. Bổn cung cũng hiếu kỳ, muốn xem cung nữ được ngươi đích thân mang về Đông Cung rốt cuộc là người có khả năng gì!”

Kể từ sau sự kiện kia, hắn chẳng bao giờ chủ động gần gũi với bất kỳ nữ nhân nào. Tần Lương Đệ và Lâm Phụng Nghi cũng là người do bà cùng Thánh thượng ban cho, vì muốn tăng thêm con cháu nối dõi cho dòng họ Nguyên.

Thế nhưng hôm nay hắn lại đối xử đặc biệt với một cung nữ, thì bà không thể không quản. Hắn là Thái tử, là Thái tử của Tây Chu, không thể ngay tại thời điểm Hoàng Đế bệnh nặng lại cùng một cung nữ dây dưa không rõ. Nếu để chuyện này truyền ra ngoài thì sẽ tổn hại tới thanh danh Thái tử.

 “Ngẩng đầu lên.”

Thượng Trang nghe thấy giọng Hoàng Hậu lạnh như băng truyền đến.

Nàng ngập ngừng, cuối cùng chậm rãi ngẩng đầu lên.

Hoàng Hậu khẽ trừng mắt, buột miệng nói: “Thì ra đúng là ngươi.” Bà không hề quên tú nữ bị Hoàng Đế giáng xuống làm cung nữ ở Hoán Y Cục, hình như tên là… An Lăng Vu.

Thượng Trang kinh hãi, một câu “Là ngươi ” này hàm ý sự chấn động cùng những suy tư vô cùng thâm sâu.

Hoàng Hậu bất giác đi vài bước về phía trước, khoảng cách với Thượng Trang càng lúc càng ngắn lại.

Trong không khí thoáng phảng phất một mùi hương.

Nàng nhìn thấy sắc mặt Hoàng Hậu chợt thay đổi, một lát sau, chợt chuyển hướng nhìn Nguyên Duật Phong, buột miệng nói: “Phong nhi muốn làm gì?”

Thượng Trang khiếp sợ ngước nhìn hai người trước mặt.

Nguyên Duật Phong nở nụ cười hời hợt, không hề sợ hãi nhìn mẫu hậu của mình, nói: “Nhi thần còn có thể làm gì chứ? Chỉ giữ một cung nữ ở bên cạnh hầu hạ mà thôi. Nhi thần thân là Thái tử, ngay cả tư cách chọn một cung nữ cũng không có sao?” Hắn vừa nói vừa đi tới trước mặt Thượng Trang, đưa tay đỡ nàng đứng lên.

Thượng Trang muốn mở miệng nói, nhưng lại nghe Hoàng Hậu nói trước: “Ngươi muốn cung nữ, ngày mai Bổn cung sẽ tự mình đi chọn cho ngươi. Còn cung nữ này, Bổn cung thích nàng, sẽ theo Bổn cung qua Quan Sư Cung.” Lúc bà nói chuyện, ánh mắt nhìn lướt qua Thượng Trang.

 Ánh nhìn sắc bén như đao.

Thượng Trang chợt thấy kinh hãi.

 Hương hoa hồng bôi trên người nàng lúc này bỗng nhiên tỏa hương nồng đậm…

Like nhé ^^

- Tập sống vs thói quen mới... ! - Nhìn đời bằg nụ cười nhếch môi :') - Và !~ - Buôg lơi với 3 từ - '' Sao cũg được "

Leave A Reply