[Quyển 2] Phế Phi – Chương 1

0
loading...

Quyển 2: Trục Phong

Chương 1: Mùi hương

Edit: Pinkpinkpig

Beta: Ver

995290_254282511397866_807505332_n

Hắn vừa nói ‘thích nàng’?

Thượng Trang trong lòng vô cùng rối loạn. Nam tử vẫn vùi mặt vào cổ nàng, hơi thở ấm áp của hắn phả ở bên tai nàng, làm nàng càng thấy hoảng hốt.

Thế nhưng ngay tại lúc đó, Thượng Trang bỗng nhiên nhận ra một chuyện.

Hắn thích nàng, nhưng nói trắng ra là hắn thích mùi hương trên người nàng thì chính xác hơn.

Đúng, chính là mùi hương này.

Trong đầu nàng như có một thứ gì đó chợt lướt qua khiến nàng sáng tỏ mọi việc.

Mùi hoa hồng!

Cả người run lên, nàng gần như theo bản năng đưa tay chạm chiếc lọ để trong ngực.Nàng chẳng biết tại sao lại nghĩ tới lọ nước hoa hồng trên người, chỉ là vừa nhớ đến nó mà thôi.

Thượng Trang cắn môi, đây chính là biện pháp mà Tề Hiền phi nói muốn giúp nàng, đây chính là nguyên nhân vì sao Nguyên Duật Phong lại mang nàng rời khỏi Hoán Y Cục?

Tâm nàng tựa như đang nhảy loạn một cách điên cuồng.

Nàng không biết tại nơi này, mùi hương hoa hồng ẩn chứa điều bí ẩn gì. Nhưng, nàng biết chuyện đó rõ ràng có liên quan đến Nguyên Duật Phong.

Thượng Trang cảm thấy có chút lúng túng, muốn đưa tay đẩy hắn ra, rồi lại ngập ngừng. Hắn là chủ tử, nàng làm như vậy chính là phạm thượng.

Phục Linh còn đang ở Hoán Y Cục chờ nàng đến cứu. Nếu nàng chọc giận Thái tử vào lúc này thì e rằng….

Nàng đang do dự thì nghe cung nữ ở bên ngoài lên tiếng nói: “Điện hạ đang nghỉ ngơi, mời Phụng Nghi trở về ạ.”

“Biến, dám cản đường ta, ngươi không muốn sống nữa sao?” Nữ tử lên tiếng với giọng điệu rất tức giận.

Thượng Trang đưa mắt nhìn thoáng qua bên ngoài, nàng đang ở trong phòng, dĩ nhiên là không nhìn thấy gì. Nhưng nàng biết Phụng Nghi đã tới.

Còn nàng dường như hiểu được câu nói kia của Nguyên Duật Phong.

Nguyên Duật Phong rốt cuộc cũng buông ra nàng ra, hờ hững nói: “Thay y phục cho Bổn cung.”

Thượng Trang kinh ngạc nhìn hắn, hắn cũng không nhìn nàng, lại nói: “Bổn cung nói không rõ nên ngươi nghe không hiểu?” Nói xong, hắn đứng lên, rồi đi lại ngồi xuống mép giường.

Thượng Trang bước lên phía trước, giơ tay lên cởi nút áo của hắn. Chẳng biết tại sao, hai tay nàng có chút run rẩy, nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho mình trông thật bình tĩnh.

 Hắn lại thờ ơ nói: “Bổn cung ở đây, ngươi sợ cái gì chứ?”

Nàng không nói.

Tuy nàng không thể nói, nhưng nàng biết mình run rẩy không phải vì chuyện này.

 Chính là Lâm Phụng Nghi không xem ai ra gì.

Nhưng, nếu Tề Hiền phi dùng cách này để tính kế nàng… Không, nàng lắc đầu, nàng chỉ là một tú nữ bị giáng chức, hiện nay An Lăng lão gia cũng không phải là trọng thần trong triều, điều đó chứng minh không phải nhằm vào gia tộc An Lăng.

Vậy là vì Nguyên Duật Phong.

Thượng Trang lặng lẽ nhìn lướt qua nam tử, nàng đem mối nghi ngờ trong lòng suy xét thật kĩ.

Lý do Tề Hiền Phi muốn đối phó thái tử, cho dù là kẻ ngu thì cũng sẽ biết vì sao. Đơn giản, là vì Nguyên Duật Diệp, hắn là con trai của Tề Hiền Phi.

Nhưng rốt cuộc mùi hương hoa hồng này có bí mật gì?

“Phụng Chiêu Nghi, Phụng Chiêu Nghi… ” Cung nữ đuổi theo Phụng Chiêu Nghi đi vào.

Lâm Phụng Nghi bước nhanh vào, nhìn thấy tình huống bên trong, nụ cười nhất thời sững lại. Nàng ta nhanh chân tiến lên, cau mày nói: “Điện hạ, hôm nay chính ngài bảo thiếp chờ ở bên đó, ngài đã quên rồi sao?” Lúc nàng nói những lời này còn hung hăng trừng mắt nhìn Thượng Trang. Chỉ là một cung nữ địa vị thấp kém mà cũng muốn tranh Thái tử với nàng?

Hắn không ra lệnh cho nàng dừng lại, nên Thượng Trang đành phải tiếp tục động tác đang làm.

Lâm Phụng Nghi không nhịn được, tiến lên đẩy nàng ra, tức giận nói: “Đây là nơi các chủ tử nói chuyện, ngươi còn dám đứng đây nghe ngóng? Còn không mau cút xuống!”

Thượng Trang trở tay không kịp liền bị nàng ta đẩy ra, theo bản năng nhìn thoáng qua Nguyên Duật Phong, hắn không hề có động tĩnh gì, chỉ khẽ ho một tiếng rồi nói: “Ngày khác sẽ đến chỗ của ngươi, hôm nay Bổn cung mệt rồi.” Hắn vừa nói vừa nhìn lướt qua Thượng Trang, ý bảo nàng tới bên cạnh hắn.

 “Điện hạ… ” Lâm Phụng Nghi nũng nịu gọi hắn, cả người đã quấn lấy hắn, “Không phải lần trước ngài khen thiếp múa rất đẹp sao? Thiếp mới học một vũ khúc mới rất đặc biệt, muốn biểu diễn cho ngài thưởng thức.”

“Phụng Nghi.” Giọng nói của hắn lạnh dần.

Lâm Phụng Nghi lại khẽ cười: “Điện hạ, thiếp đã chuẩn bị thức ăn ngon và rượu cho ngài rồi đây.”

Thượng Trang hơi ngẩn ra, lại là món ngon cùng rượu nữa à. Xem ra Tần Lương Đệ cùng Lâm Phụng Nghi cũng có điểm tương đồng với nhau.

Nàng nhìn hắn ý muốn đi ra ngoài, hắn lại lớn tiếng gọi tên Thượng Trang: “An Lăng Vu!”

Lâm Phụng Nghi hoảng sợ, một lúc sau mới có phản ứng với cái tên mà Nguyên Duật Phong vừa gọi, chính là tên của cung nữ bên cạnh kia. Nàng có phần tức giận, chưa kịp mở miệng thì nghe Nguyên Duật Phong nói tiếp: “Còn không qua đây hầu hạ Bổn cung nghỉ ngơi?” Tay hắn đẩy mạnh tay Lâm Phụng Nghi ra.

Hắn đã nổi giận.

Thượng Trang biết, nếu bây giờ Lâm Phụng Nghi không cảm nhận được điều đó, thì người gặp rủi ro sẽ là nàng ta.

Nàng vừa định tiến lên, chợt nghe bên ngoài có người cao giọng nói: “Hoàng hậu giá lâm —— “

Like nhé ^^

- Tập sống vs thói quen mới... ! - Nhìn đời bằg nụ cười nhếch môi :') - Và !~ - Buôg lơi với 3 từ - '' Sao cũg được "

Leave A Reply