KLQCCVG – Chương 173

2
loading...

Chương 173: Để ta hết hi vọng

Edit: Ver

995290_254282511397866_807505332_n

Ta vốn cho rằng hắn giữ Quân Lâm lại là vì còn có việc muốn cùng hắn thương lượng, không ngờ chỉ vì ý đồ này.

Lại nghĩ tới chuyện xảy ra tại Dụ Nam Quan, hắn nói có chuyện đi ra ngoài, ta hỏi hắn đi đâu, hắn cũng không chịu nói. Giờ ta đã biết, hắn đi gặp người Ám hội. Chỉ sợ Ám sẽ cho người ra tay trước, nên hắn vội vàng trở về, bề ngoài là quay về cứu mạng, thật ra…..

Cắn môi, ta không muốn nghĩ tiếp.

Chỉ sợ ngay cả Quân Lâm cũng cho rằng đám thích khách không phải người của Quân Ngạn.

Biểu ca ơi biểu ca, lòng dạ của huynh trở nên âm hiểm như vậy từ khi nào thế? Một chiêu lạt mềm buộc chặt này thật sự quá hoàn hảo.

Hắn cùng một bọn với thích khách, thế mà còn có thể giết nhiều tên thích khách như vậy, vở kịch này hoàn hảo đến mười phần. Ta nhìn thấy những thi thể máu chảy đầm đìa đều ức chế không được sự run rẩy, làm sao còn có thể suy nghĩ điều này là giả.

Ám hội, Ám hội.

Người đứng đằng sau nó là người phương nào? Bút tích lớn, ván cờ chơi cũng thật lớn.

Cố gắng bụm miệng mình lại, tránh để chính mình chịu không được sự kích thích mà thốt ra tiếng. Hai chân bắt đầu nhũn ra, nhưng ta phải cố chịu đựng. Cắn răng, nhắm mắt lặng lẽ lui ra sau, từ từ di thân trở về.

Rồi sau đó, run rẩy dựa tường, lấy hết khí lực toàn thân chạy về.

Quân Ngạn cùng người nọ nói chuyện, chắc giờ này cũng còn lâu mới về. Vậy, ta còn có thời gian, còn có thời gian…..

Chúng ta về Lăng Dương Thành cũng đã bảy ngày, nếu Dương Trọng Vân đi nhanh thì cũng tầm năm ngày sau sẽ đến nơi. Nhưng, năm ngày đã không kịp, Quân Ngạn chắc chắn sẽ bố trí Thiên La Địa Võng tới bắt bọn hắn.

Há hốc miệng thở phì, toàn bộ việc hắn làm ta không có tư cách đi chỉ trích. Thù trong thù ngoài ở trước mặt, hắn vẫn dứt khoát lựa chọn giúp Quân Lâm. Nhưng hiện tại, chiến tranh chấm dứt, hắn liền nhớ lại cừu hận cùng khuất nhục lúc trước.

Nhưng, rõ ràng mấy ngày trước hắn còn nắm tay ta nói, muốn ta làm Vương phi của hắn, chỉ một Vương phi duy nhất.

Aiz, hắn hiện tại muốn làm hoàng đế, liệu còn nguyện ý hậu cung không người? Nhưng, chẳng lẽ hắn không nghĩ tới Phượng Loan Phi ta hiện tại còn có thể tiến cung lần nữa làm nữ nhân hoàng đế sao?

Vô luận là hoàng đế hay là hắn, ngay cả Quân Lâm.  “Hức…” nhỏ giọng khóc, sao ta đi tới đâu cũng bị lừa?

Thật ra ta gả cho hắn, cùng hắn sinh sống tại Lăng Nam chẳng phải tốt sao? Nhớ tới gả cho hắn, trong lòng sẽ đấu tranh, nhưng ta vẫn sẽ như trước, cực kỳ cố gắng mà yêu hắn. Ta đã định dùng cả đời còn lại bồi thường những việc trước kia hắn làm cho ta.

Nước mắt chảy dài, mọi thứ trước mắt trở nên rõ ràng.

Nhưng có một số việc, dù cho đôi mắt ta có mở to cũng không làm được gì…

Ta cho rằng giúp Quân lâm một lần sau cùng sẽ không gặp hắn nữa. Nhưng không nghĩ tới lúc này ta còn muốn đi cứu hắn.

Biểu ca, thật xin lỗi. Ta thật không muốn biết được kế hoạch của huynh. Nhưng thật khéo lại khiến ta nghe thấy.

Lúc này ở Đông Sương phòng khá yên tĩnh, ta cẩn thận vượt qua đội thị vệ tuần tra trong vương phủ tìm được phòng Quân Lâm.

Đứng ở cửa, bỗng do dự.

Aiz, mỗi lần cứu hắn ta đều do dự như thế.

Cười khổ, cuối cùng đẩy cửa  phòng bước vào. Chân vừa mới đặt, liền thấy một đạo hàn quang sắc lạnh phóng tới. Ta sợ tới mức la lớn, thấy rõ mũi kiếm ngay chóp mũi.

Người cầm kiếm thấy rõ ta, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc nói không nên lời, vội vàng trở tay đóng cửa phòng, cắn răng hỏi: “Sao lại là nàng?”

Ta bị hắn doạ sợ tới mức có chút thẫn thờ, lại có chút ngơ ngác.

Con ngươi của hắn căng thẳng, vội vàng thu kiếm vào và tiến đến xem xét, vội vã hỏi: “Ta có làm nàng bị thương không?”

Nhờ ánh sáng trăng làm gương mặt hắn dần dần rõ ràng, cặp mắt sắc bén đầy nỗi lo lắng, cánh tay hắn đưa qua nhưng ta hấc mạnh ra, thối lui nửa bước, né tránh.

Trong lòng đau nhói, chẳng lẽ nhiều ngày trôi qua, mỗi đêm hắn đều mặc quần áo mà ngủ? còn luôn luôn đề phòng có người đột nhập sao? Hắn không cho ta nói với Quân Ngạn là có người tới ám sát, sau đó chỉ có thể tự mình bảo vệ chính mình.

Ta chợt cảm thấy mình có chút may mắn khi nghe lời hắn nói, không đem việc đó nói cho Quân Ngạn.

Nhìn thấy ta không sao, vẻ mặt hắn lại ảm đạm đi, đem trường kiếm đặt ở trên bàn, lạnh lùng nói: “Trễ rồi, Chuẩn Vương phi đột nhiên chạy tới phòng ta, không sợ bị hắn phát hiện?”

Ta ngẩn ra, hắn thật sự canh cánh trong lòng. Nhưng hiện tại, ta nào có thời gian cùng hắn bàn luận việc này? Xoay người đi, vội vả nói: “Không cần hỏi gì cả, ngươi thu xếp một ít đồ đạc, lập tức lên đường.” Đồng thời nhấc trường kiếm trên bàn lên, tuỳ tiện nhét vào tay hắn.

Hắn giật mình nhìn ta, sau một lúc lâu lại cười nói: “Loan Phi, ta thật không hiểu nổi nàng. Lúc trước, người muốn giữ ta lại nhìn nàng gả cho hắn chính là nàng. Nhưng ngày mai, nàng sắp thành hôn vì cái gì mà nửa đêm lại chạy tới bảo ta đi. Nàng cho rằng ta là cái gì?”

Hắn làm sao có thể hiểu, giữ hắn lại, vội vả bảo hắn đi, với ta mà nói đều là việc khó xử.

Nhưng, hiện giờ ta có thể nói cho hắn, ta muốn hắn đi là vì Quân Ngạn muốn bày mưu giết hắn và Dương Trọng Vân sao?

Không, ta không thể.

Ta cứu hắn là đã có lỗi với biểu ca, ta làm sao có thể lại làm ra chuyện như vậy nữa chứ?

Hất mặt, đưa tay đẩy hắn: “Tóm lại ngươi đi, ngươi đi ngay bây giờ. Quay về kinh thành làm hoàng đế của ngươi. Nhanh đi.” Đi nhanh đi, Quân Lâm ta van ngươi đó.

Hắn nhìn thẳng ra, trong ánh mắt tràn đầy phẫn nộ. Hắn bỏ trường kiếm xuống, bước nhanh tới, ôm lấy eo ta, giữ chặt. Doạ ta nhảy dựng cũng không dám phát ra tiếng.

Hắn hừ lạnh một tiếng, cúi người hôn ta.

“Ưm…”

Căng mắt nhìn hắn, rốt cuộc hắn đang làm cái gì?

Dưới tình thế cấp bách, ta vùng vẫy dùng lực đấm hắn.

“Ưm.” Hắn khẽ rên đau, đưa tay nắm chặt hai tay ta lại, giữ ở bên eo, hơi sức càng lúc càng lớn.

Vai hắn bị thương chưa khỏi hẳn, hắn cũng dám ra sức mạnh như vậy để khống chế ta, không sợ vết thương tái phát sao?

Like nhé ^^

- Tập sống vs thói quen mới... ! - Nhìn đời bằg nụ cười nhếch môi :') - Và !~ - Buôg lơi với 3 từ - '' Sao cũg được "

Discussion2 Bình luận

  1. Ôi, hôm trước nghe nói bạn dịch đi lấy chồng chắc mẩm truyện này coi như đứt bóng. Ai ngờ , hôm nay thiệt mừng quá. Bạn ơi , cố lên nhé. Đừng drop truyện nha. Cám ơn bạn bỏ nhìu công sức dịch truyện cho bọn mình đọc. Cám ơn nhìu nhìu lắm nha

Leave A Reply