Sống lại thành tướng quân – Chương 34

2
loading...

Chương 34: Đừng vứt bỏ ta.

Edit: Ver

yaya-48

p/s: Chương này ta thấy đổi Ba màu kiếm thành Tam kiếm hay hơn.

Hoa Thiên Ngữ kinh ngạc hết sức, ở trong đan điền nàng—- Vậy không phải nói ba màu kiếm khi nãy sao? Nói lại có thể nói chuyện? Kiếm có thể nói chuyện, đây là cái khái niệm gì vậy?

 

“Hừ, thứ sắt vụn tầm thường kia sao có thể đánh đồng với bản thần kiếm?”

 

Thanh âm kia như hiểu được suy nghĩ Hoa Thiên Ngữ nên lên tiếng nhắc nhở: “Hiện tại, bản thần kiếm và ngươi tâm linh tương thông, ngươi nghĩ cái gì, muốn cái gì, bản thần kiếm đều có thể biết.”

 

Hoa Thiên Ngữ trợn tròn mắt, dù trọng sinh hay trách nhiệm gia tộc, sợ rằng còn không kinh ngạc đến mức này. Kiếm, một thanh kiếm mà gia tộc truyền thừa không thuộc về thế giới này chui vào cơ thể nàng, cùng nàng tâm linh tương thông, lại còn có thể nói…..Kiếm này..?

 

“Rốt cuộc ngươi là ai?” Hoa Thiên Ngữ lấy lại được bình tĩnh, bình tâm sự kinh ngạc của chính mình lại, lên tiếng hỏi.

 

Thần kiếm trừng to đôi mắt nhìn Hoa Thiên Ngữ, hư hừ hai tiếng, chủ nhân này có tâm tính không tệ, đổi lại người bình thường nhìn thấy nó đều bị hù chết khiếp, hơn nữa cũng không có khả năng chỉ nói mấy câu liền bình tĩnh, ừm, không tệ, ánh mắt nó nhìn người không tệ.

 

Nghĩ tới điều này, Tam kiếm đắc ý gật gù: “Thân phận của ta, ôi thôi nói ra thì dài dòng, bất quá dựa theo trình độ hiện tại của ngươi, quá yếu, biết rõ đối với ngươi cũng vô dụng, chờ ngươi đột phá Tu Tâm, khoản đó..thì có thể biết.”

 

Hoa Thiên Ngữ trong lòng vốn đang treo ngược bị giựt mạnh xuống, cám giác bị trêu đùa trào dâng trong lòng, liền nghiến răng nghiến lợi: Tên khốn này.

 

“Ê ê ê, bản thần kiếm tôn quý biết cỡ nào, lợi hại bao nhiêu, sao ngươi có thể nói như vậy.” Thần kiếm nhe răng trợn mắt, cực kỳ bất mãn, oán giận nói.

 

Bất mãn sao? Hoa Thiên Ngữ trừng mắt: “Hiện tại ta là chủ nhân của ngươi, đối với chủ nhân phải có thái độ. Đây là thái độ của ngươi?”

 

“Nè nè nè, nếu không có ta, công lực ngươi sao có thể đề thăng? Ngươi làm sao bảo vệ được gia tộc mình? Phải là ngươi cầu bản thần kiếm mới đúng.” Thần kiếm dương dương tự đắc, không hề đặt nàng ở trong mắt, vì trong tiềm thức của nó, đối với thần khí đặc biệt là thần kiếm, ai cũng phải thờ phụng, mong đợi.

 

Nhưng lần này nó thất sách, Hoa Thiên Ngữ không phải người như vậy. Trọng sinh một lần, nàng chỉ tin tưởng chính mình, muốn dựa vào chính mình mà cố gắng, còn về phần trợ lực—-có thể dùng thì thôi, không thể dùng chẳng bằng vứt bỏ.

 

“Nè nè nè, ngươi muốn làm gì?” Thần kiếm chợt hoảng sợ mở to hai mắt nhìn, trời ơi, chủ nhân này đang làm cái gì? Nàng muốn bức mình ra khỏi cơ thể sao, quả thật điên rồ, có được thần kiếm, nàng lại không có nửa phần luyến tiếc?

 

“Ngươi đã kiêu ngạo tự mãn như vậy, thì Hoa Thiên Ngữ ta dùng không nổi. Mời ngươi đi tìm chủ nhân kế tiếp đi.” Hoa Thiên Ngữ xuất mồ hôi trán, bức kiếm ra bên ngoài cơ thể so với tiến vào càng thống khổ hơn, chỉ một câu gần như lấy hết khí lực nàng, toàn thân vô lực đến cực hạn.

 

Thần kiếm bị doạ, lần này chính nó bị doạ. Đừng đùa chứ. Biết bao nhiêu thế hệ Hoa gia, nó mới đợi được một chủ nhân như vậy, đợi tiếp thì nó phải chờ tới ngày tháng năm nào chứ. Không được, tuyệt đối không được. Nghĩ tới đó, nó lập tức lên tiếng sợ hãi liên tục: “Đừng đừng đừng. Đừng vứt bỏ ta, đừng vứt bỏ ta, ta nghe lời ngươi được chứ?”

 

Nhưng Hoa Thiên Ngữ thà rằng đau chết cũng không chịu dừng động tác bức nó ra, khiến thần kiếm càng thêm hoảng loạn, nếu có cơ thể mà nói, chỉ sợ là nước mắt nước mũi cầu xin, âm điệu chợt cao chợt thấp: “Chủ nhân của ta, đừng vứt bỏ ta, đừng vứt bỏ ta, ngươi thương xót, tội nghiệp ta đi.”

 

Hu hu hu hu, ta thật đáng thương, sao lại gặp phải chủ nhân không cần ta chứ.

“Sau này ta nói gì ngươi cũng nghe?” Hoa Thiên Ngữ cắn răng.

 

“Nghe, nhất định nghe. Chủ nhân nói hướng bắc, ta sẽ không đi hướng na,.” Thần kiếm lau nước mắt nói.

 

“Ta hỏi ngươi mọi thứ ngươi đều có thể trả lời?” Hoa Thiên Ngữ nhíu mày.

 

“Nhất định, nhất định, Sắc Sắc chắc chắn tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn(1).” Thần kiếm như con gà mổ thóc, gật đầu lia lịa, sợ Hoa Thiên Ngữ đổi ý.

(1) 知无不言言无不尽 Tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn: câu thành ngữ nên Ver giữ nguyên.

Tri vô bất ngôn: Không biết không nói, biết gì nói nấy không lừa gạt

Ngôn vô bất tẫn: hễ nói thì sẽ nói hết không giấu diếm.

 

“Lần này…” Hoa Thiên Ngữ mím môi.

 

Thần kiếm đáng thương tội nghiệp, mở to hai mắt, vô tội nhìn chủ nhân của mình, chờ nàng nói ra lời tha thứ cho nó.

 

“Bây giờ, ngươi trước hết nhớ cho kỹ, nếu lần sau tái phạm sẽ phạt.” Hoa Thiên Ngữ nghiêm túc nhìn Tam kiếm trong cơ thể, giọng nói ngưng trọng.

 

Điều này ý chỉ lần này không sao hả? Thần kiếm quả thật rất cao hứng, muốn nhảy dựng lên, tốt tốt tốt, không vứt bỏ nó là được.

 

Hoa Thiên Ngữ không thể không âm thầm cười gian, thần kiếm này kiêu ngạo tự đắc, không ai so nổi, không trị nó từ đầu, về sau không biết phải xử lý như thế nào, áp chế nó một chút cũng có thể khiến nó nghe lời.

 

“Nhất định, nhất định không có chuyện này diễn biến. Tiểu Sắc Sắc nhất định nghe lời chủ nhân.” Thần kiếm cúi đầu khom lưng nhịnh nọt hết mức, còn kém chút mũi kiếm chỉa thẳng xuống đất rồi.

 

Chậm đã!

 

“Tiểu Sắc Sắc?” Nét mặt Hoa Thiên Ngữ có chút quái dị, thần kiếm này lại tự xưng tiểu Sắc Sắc?

 

“Đúng vậy, chính nó, đây là ta tự đặt tên cho mình, rất êm tai đúng không?” Thần kiếm cực kỳ đắc ý, nó là Tam kiếm, tam tam, kiếm kiếm? Rất khó nghe đó, vẫn là tiểu Sắc Sắc hay hơn, có nội hàm, có cách điệu, có khí phách, có…….

 

“Ừm, không tệ.” Hoa Thiên Ngữ áp chế cảm giác kích thích muốn phun cười, nghiêm mặt lạnh lùng.

 

“Chủ nhân, nếu không thì người đặt cho tiểu Sắc Sắc cái tên mới đi?” Thần kiếm cực kỳ mẫn cảm, trực giác chủ nhân không hài lòng với tên này lắm, thật cẩn thận mà đi chân chó.

 

“Không cần, lấy tên đó đi.” Hoa Thiên Ngữ chuyển lại đề tài lúc trước, “Ngươi có thân phận gì?”

 

Vấn đề này đây là lần hỏi thứ hai, nhưng thần kiếm cũng không dám đắc ý, cẩn thận nói: “Chủ nhân, hiện tại chưa phải lúc…”

 

“Hửm?”

 

“Hiện tại, ta còn chưa hoàn chỉnh, cho nên dù chủ nhân biết rõ cũng vô dụng, chỉ có hợp đủ Tam kiếm mới được.” Thần kiếm cẩn thận nói.

 

Không hoàn chỉnh?

 

Một thanh kiếm có thể nói chuyện, đã hoàn toàn vượt qua sự hiểu biết của Hoa Thiên Ngữ, nhưng còn chưa hoàn chỉnh, vậy nếu như hoàn chỉnh thì sẽ nghịch thiên đến mức nào? Hoa Thiên Ngữ đăm chiêu, mà thần kiếm bên cạnh thì tuỳ mặt gửi lời.

 

“Tam kiếm tên cũng có nghĩa là có ba thanh: Kim Kiếm, Ngân Kiếm cùng Tử Kiếm. Nhưng tiểu Sắc Sắc cũng không biết bọn hắn cụ thể ở đâu, có lẽ tại Trần giới, hoặc Linh giới, cũng có thể ở nơi khác.”

 

Nói đến đây, thần kiếm có vài phầm ảm đạm, “Bọn ta đã chia tay rất lâu.”

 

Hoa Thiên Ngữ có chút xúc động, nhưng hồi tưởng lại ba màu sắc vừa rồi, nhíu mày: “Không đúng, vừa rồi ta rõ ràng nhìn thấy là ba màu…”

 

“Ta không phải Tam kiếm, ta chỉ là Tam kiếm tàn linh. Có được một tia kiếm ý của mỗi một thanh kiếm, chỉ có Tam kiếm hợp nhất, chúng ta mới chân chính là Tam kiếm.” Thần kiếm nói tới đây, từ trong tản mát ra một loại ngạo khí.

 

“Nhớ năm đó, vị chủ nhân trước kia mang Tam kiếm tung hoành Dị Giới, một người một kiếm, mạnh không thể đỡ. Tam kiếm ghi danh, vang vọng khắp thiên hạ….”

 

Hoa Thiên Ngữ lúc này cũng không ngăn cản Tam kiếm kiêu ngạo, nàng nghe ra được, thần kiếm đang nhớ lại, tưởng niệm đã từng vinh quang, nàng cũng tuyệt đối không cắt đứt, mà nàng cũng muốn biết, Tam kiếm rốt cuộc có bao nhiêu lợi hại.

 

“Có Tam kiếm ở đây, chủ nhân hoàn toàn có thể tái hiện vinh quang Hoa gia, bước trên con đường đỉnh phong, cuồng kiếm thiên hạ, không dám không nghe! Phải biết rằng, Tam kiếm có thể có được năng lực Đấu Chuyển Tinh Di (2), Hoa gia vốn vận số sắp tận, tuyệt đối có thể nghịch chuyển!” Thần kiếm nói, mặt mày hớn hở.

(2)斗转星移 Đấu Chuyển Tinh Di : Vật đổi sao dời, giống như là có thể thay đổi vận mệnh.

Đấu Chuyển Tinh Di! Nghịch chuyển số mệnh! Hoa Thiên Ngữ nghe vậy cũng kinh ngạc một trận.

Like nhé ^^

- Tập sống vs thói quen mới... ! - Nhìn đời bằg nụ cười nhếch môi :') - Và !~ - Buôg lơi với 3 từ - '' Sao cũg được "

Discussion2 Bình luận

  1. Chủ nhà drop truyện này rồi à? Đang định nhảy hố mà thấy lâu rồi chửa ra chương ms.

    • k drop, tạm dừng ưu tiên truyện không làm quân cờ của vương gia vs truyện phế phi trước

Leave A Reply