[Quyển 1] Phế Phi – Chương 49

0
loading...

Quyển 1: Mới quen (Kết)

Chương 49: Đông cung

Edit: Pinkpinkpig

Beta: Ver

10557322_780120148709323_4164436519962157158_n

p/s: Hết quyển 1

Lời của hắn làm Thượng Trang thoáng ngẩn ngơ.

Nguyên Duật Phong muốn nàng đi Đông cung hầu hạ hắn sao?

Từ mama biến sắc, tiến lên nhỏ giọng nói: “Điện hạ, chuyện này…”

Hắn quay đầu lại nhìn bà ta một cái, Từ mama bị làm cho sợ đến nỗi không nói nên lời. Thượng Trang vẫn quỳ gối thì nghe thanh âm của hắn truyền đến: “Vẫn chưa chịu đứng dậy à? ” Hắn vừa nói, cũng không quay đầu lại, vừa sải bước đi về phía trước.

Thượng Trang chần chờ, cuối cùng bò dậy, nhìn Từ mama một cái, chạy chậm tiến lên. Nàng đi theo phía sau hắn, mở miệng: “Điện hạ có thể… có thể đem thêm một người nữa không ạ?” Từ mama thật sự căm phẫn nàng, nếu để lại Phục Linh ở chỗ này, e là bà sẽ không bỏ qua cho nàng ta.

Nguyên Duật Phong đi chậm lại, nhưng không dừng bước, thờ ơ hỏi: “Bổn cung vì sao phải thương hại những người khác?”

Thượng Trang trong lòng thoáng thấy nặng nề, xem ra, nàng tuy không nói rõ, nhưng nam tử trước mặt đã hiểu rõ ý nàng rồi. Đúng vậy, hắn là thái tử, hắn nói muốn người nào thì muốn người đó, ai có thể cưỡng ép hắn đem thêm một người nữa chứ?

Thượng Trang cắn môi, quay đầu lại nhìn thoáng qua, nắm chặt hai tay, Phục Linh, dù sao nàng ta cũng đối tốt với nàng.

Theo hắn ra khỏi Hoán Y Cục, mới phát hiện sắc trời vẫn một màu đen thăm thẳm. Dõi mắt nhìn lại, cả hoàng cung như đang bị vây quanh bởi những ngọn đèn dầu, nhìn vô cùng mờ mờ ảo ảo. Giờ phút này gió đã thổi lên tạo cảm giác rất lạnh lẽo.

Thượng Trang nhìn thấy có một thái giám tiến lên, giũ tấm áo choàng rồi khoác lên người hắn, cẩn thận dặn dò: “Đêm lạnh rồi, điện hạ xin hãy cẩn thận giữ gìn thân thể.”

Hắn khẽ “Ừ”, rồi vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Thượng Trang lặng yên đi theo phía sau hắn. Thật sự có quá nhiều người đều muốn giúp nàng rời khỏi Hoán Y Cục, nàng không muốn và càng không nghĩ nàng sẽ gặp tình huống này.

Chỉ vì một câu nói của hắn.

*

Đây là lần đầu tiên Thượng Trang đặt chân đến Đông Cung.

Nếu như nói Quan Thư Cung là nơi mà tất cả các cô gái chốn hậu cung đều tha thiết ao ước, thì nơi này cũng là nơi mà tất cả hoàng tử đều khát khao được ở.

Ánh mắt nàng không tự chủ nhìn vào bóng lưng nam tử trước mặt, hắn là chủ nhân của Đông cung, là thái tử của Tây Chu. Có lẽ, nếu có được sự che chở của hắn, thì so với Hoàng đế không phải càng làm cho người ta cảm thấy yên tâm sao?

Nàng đang suy nghĩ thì chạm mặt với một nữ tử trong trang phục màu hồng phấn đang chầm chậm đi đến.

Nàng ta đi đến gần, mới hướng Nguyên Duật Phong nhún người nói: “Điện hạ trở về, để thiếp cho nô tì chuẩn bị món ngon chờ điện hạ dùng bữa.” Nữ tử thản nhiên cười, sau đó tiến lên khoác tay hắn.

Thế nhưng hắn lại rút tay ra, nói: “Bổn cung đã dùng bữa ở Quan Thư Cung rồi, nếu ngươi như là một người cảm thấy buồn bực thì trò chuyện với Lâm Uyển Nghi đi.” Lời vừa dứt, hắn cũng không nhìn nàng nữa, sau đó bước nhanh đến phía trước.

“Ngươi không đuổi theo ngài sao?” Thái giám bên cạnh thúc giục.

Thượng Trang vội đuổi theo sau, nử tữ đó nhìn thoáng qua nàng, lông mày kẻ đen nhíu chặt lại, tiến lên hỏi thái giám: “Nàng ta là ai?”

Thái giám quay đầu lại liếc nhìn về hướng Thượng Trang, vội nói: “Hồi bẩm Lương Đệ là cung nữ của Hoán Y Cục, điện hạ nói điều nàng tới Đông cung hầu hạ ngài.”

Tần Lương Đệ trong mắt hiện lên một tia tàn ác, đẩy thái giám ra, hừ một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Thượng Trang đi theo Nguyên Duật Phong vào tẩm cung, cung nữ cẩn thận phật mở bức rèm che ra. Nàng cũng tiến lên theo, vào nội cung, nghe được hắn thở phào một cái rồi ngồi vào một bên của chiếc giường êm ái. Hắn vừa lật qua lật lại vừa cúi đầu chăm chú nhìn ngọc bội trong tay. Suy nghĩ một hồi lâu, mới cất vào trong ngực.

Lúc ngước mắt lên, hắn mới nhớ ra, trong phòng còn có một người khác.

Thượng Trang khẽ kinh hãi, vội vàng cúi đầu.

Hắn trầm ngâm, vừa định mở miệng nói thì nghe bên ngoài giọng thái giám truyền đến: “Điện hạ hôm nay dùng bữa trong phòng sao?”

Nguyên Duật Phong lên tiếng đồng ý, thái giám bên ngoài liền đi xuống. Thượng Trang ngạc nhiên, lặng lẽ liếc nhìn nam tử trước mặt, không phải hắn từng nói là đã dùng bữa ở tẩm cung của Hoàng hậu rồi sao? Vậy là hắn đã lừa Tần Lương Đệ sao?

Hắn quay đầu nhìn Thượng Trang, chẳng biết tại sao, hắn cười nói: “Ngươi cảm thấy kỳ lạ sao?”

Thượng Trang vội lắc đầu.

Hắn ngừng lại, rồi mới nói tiếp: “Các nàng ấy suốt ngày chỉ biết làm ồn.” Hắn bất đắc dĩ cười một tiếng, ngoắc nàng lại, “Tới đây.”

Thượng Trang chần chờ, cuối cùng tiến lên.

Hắn nhanh chóng bắt được tay nàng, đem nàng kéo vào trong ngực, nhẹ nhàng ôm nàng. Thượng Trang kinh ngạc, theo bản năng nàng muốn đẩy hắn ra, nhưng nam tử cũng ôm nàng thật chặt, mặt vùi sâu vào nàng cổ, hắn bị hấp dẫn bởi mùi hương trên người nàng, nhẹ nhàng nói: “Bổn cung thích ngươi.”

Like nhé ^^

- Tập sống vs thói quen mới... ! - Nhìn đời bằg nụ cười nhếch môi :') - Và !~ - Buôg lơi với 3 từ - '' Sao cũg được "

Leave A Reply