[Quyển 1] Phế Phi – Chương 48

0
loading...

Quyển 1: Mới quen

 Chương 48: Thẩm tra nàng

Edit: Pinkpinkpig

Beta: Ver

large-2

Thượng Trang hoảng sợ, cũng không thể trốn thoát khỏi tay hắn.

Chẳng qua trong câu nói lấp lửng của hắn làm Thượng Trang có chút kinh ngạc.

Nàng theo bản năng ngước mắt lên, nhìn nam tử trước mặt một cái, chỉ thấy hắn đang mím đôi môi mỏng lại, tựa như đang trầm tư suy nghĩ cái gì đó.

Tâm trí của hắn giống như đang ở một nơi xa xôi nào đó.

Hắn không hề chú ý tới Thượng Trang; nàng lại ngước mắt, nhìn hắn.

“Điện hạ.” Nàng lấy dũng khí nhẹ nhàng gọi hắn một tiếng.

Nguyên Duật Phong lúc này mới chợt hồi phục lại tinh thần, suy nghĩ đến nữ tử trước mặt, thân thể khẽ run, tay đang bóp chặt cằm nàng chậm rãi buông lỏng ra. Hắn cúi đầu, liếc nhìn nàng.

Một lúc sau, Nguyên Duật Phong mới mở miệng nói: “Tất cả lui ra ngoài đi, Bổn cung tự mình thẩm tra nàng.”

Phục Linh kinh hãi, vừa định mở miệng thì thấy Thượng Trang nhìn nàng nhẹ nhàng cau mày lại, ý bảo nàng đừng nói gì hết.

Thái tử cho mọi người lui ra, chỉ để một mình nàng ở lại. Thượng Trang mặc dù không biết do đâu mà hắn lại có hành động này, nhưng nàng có thể xác định, hắn sẽ không gây bất lợi cho nàng. Nếu không, việc điều động nhiều người như vậy chỉ là một việc làm vô ích.

Trực giác của nàng trực giác nói cho nàng biết, Nguyên Duật Phong không phải là một người vô vị.

Mọi người đã lui hết ra ngoài.

Thái giám đem đèn lồng cẩn thận đặt trên bàn đá.

Nguyên Duật Phong ổn định lại tâm trạng, hướng ánh mắt nhìn người trước mặt.

Thượng Trang cúi đầu nói: “Nô tỳ xin cám ơn điện hạ.”

Hắn ung dung thản nhiên hỏi: “Vì sao ngươi lại tạ ơn Bổn cung?”

Thượng Trang vẫn trầm tĩnh trả lời: “Nô tỳ tạ ơn điện hạ đã bằng lòng nghe nô tỳ nói chuyện.” Nàng đã chống đối chủ tử, hơn nữa, lời của nàng cũng làm trái ý hắn. Nàng cúi đầu, trong tầm mắt nàng là bóng dáng không hề di chuyển kia, nàng hít một hơi thật sâu, nói tiếp, “Nếu Điện hạ đã muốn tới thẩm tra Hoán Y Cục, nô tỳ nghĩ trong lòng ngài có lẽ đã có đáp án, đồ vật của ngài là ở trên người nào.”

Nếu như không có mục tiêu, hắn không sẽ đích thân tới nơi này.

Nguyên Duật Phong hơi kinh ngạc, hắn không biết thì ra nàng đã đoán được ý định của hắn. Hắn cười nói: “Cho nên?”

“Cho nên ngài hoàn toàn có thể thẩm tra người đó.” Hắn hoàn toàn có thể không kinh động đến nhiều người. Không cần thẩm tra tất cả cung nữ.

Hắn khẽ ho một tiếng, giọng nói thâm trầm: “Bổn cung làm như thế, dĩ nhiên là  Bổn cung có chủ ý riêng.”

“Dạ.” Thượng Trang cắn môi lên tiếng.

Thượng Trang cũng không phải là không biết suy nghĩ của hắn.

Ngọc bội, tất nhiên là hết sức quan trọng. Mà mục tiêu chính của hắn khi muốn làm sáng tỏ chuyện này, vẫn lựa chọn kiểm tra từng người, đơn giản là muốn làm cho mọi người thấy rõ. Hắn muốn các cung nữ này không được có ý nghĩ đối nghịch bất chính với hắn.

Dĩ nhiên, cuối cùng người lấy đồ của hắn tuyệt đối sẽ không có kết quả tốt.

Nhưng, nàng rất may mắn, chỉ vì, nàng vẫn bảo toàn được mạng sống.

Từ lúc hắn cho những người khác lui xuống, nàng đã nhận ra được điều này. Còn vì sao, nàng tuy không biết, nhưng cũng sẽ không đi hỏi.

Nguyên Duật Phong tán thành nhìn nàng một cái, nói: “Không tệ, ngươi rất thông minh, cũng rất có mưu lược.”

Thượng Trang không nói, thật ra thì nàng cũng không có to gan như vậy. Chẳng qua nàng không muốn phải sống trong uất ức.

“Ngươi tên gì?” Nam tử lại hỏi.

Thượng Trang hơi ngẩn ra, đành phải đáp: “Nô tỳ là An Lăng Vu.”

An Lăng Vu, ở trước mặt thái tử, nàng không phải là Thượng Trang. Âm thầm thở dài một tiếng, nàng cúi đầu cười khổ.

Nguyên Duật Phong nhìn nàng một cái, thì ra nàng chính là tú nữ bị phụ hoàng cách chức làm cung nữ ở Hoán Y Cục? Hắn không khỏi tiến lên trước một bước. Hắn chưa kịp mở miệng nói thì đã nghe được cách đó không xa, một thái giám cẩn trọng nói: “Điện hạ, điện hạ, đã tìm được ngọc bội của ngài.”

Thái giám không dám nói lớn tiếng, sợ sẽ quấy rầy Nguyên Duật Phong.

Nguyên Duật Phong khôi phục lại vẻ bình tĩnh, lạnh nhạt nói: “Dẫn tới đây!”

Một cung nữ bị bắt lên, nàng không ngừng run rẩy, khóc lóc nói: “Điện hạ tha mạng, điện hạ tha mạng! Nô tỳ không biết đó là đồ của điện hạ, nếu không, nô tỳ ngay cả có gan lớn bằng trời, cũng không dám! Xin điện hạ tha mạng!”

Lúc này, thái giám cẩn thận đem ngọc bội trình lên.

Nguyên Duật Phong đưa tay nhận lấy, nắm thật chặt ở lòng bàn tay, như thể là bảo vật. Hắn khẽ thở phào nhẹ nhỏm, tiếp tục nói: “Mang xuống, đánh nàng nặng gấp ba lần.”

Thái giám tiến lên kéo cung nữ đi xuống, nàng ta không ngừng xin tha mạng.

Thượng Trang cúi đầu, hình phạt nặng gấp ba lần, chỉ đánh một phần ba cũng đủ đánh gãy xương rồi. E rằng cung nữ kia lành ít dữ nhiều.

Hắn quay đầu lãi nhìn nàng, trầm giọng nói: “Bổn cung cứ nghĩ ngươi sẽ cầu xin cho nàng ta.”

“Nô tỳ không dám.” Nàng sẽ không tự tìm phiền toái cho bản thân, nguyên nhân nàng giúp Phục Linh là do nàng không muốn thấy Phục Linh vì nàng mà phải chịu nhục.

Mà cung nữ kia, nếu ngọc bội thật sự tìm được trên người nàng ta, như vậy bất kể như thế nào, nàng cũng không thể quản việc này được.

Hắn xoay người, Từ mama vội nghênh đón, nhấc đèn lồng soi sáng cho hắn.

Hắn không bước đi, một lát sau, mới mở miệng: “An Lăng Vu, kể từ hôm nay, ngươi hãy đến Đông cung hầu hạ Bổn cung.”

Like nhé ^^

- Tập sống vs thói quen mới... ! - Nhìn đời bằg nụ cười nhếch môi :') - Và !~ - Buôg lơi với 3 từ - '' Sao cũg được "

Leave A Reply