[Quyển 1] Phế Phi – Chương 47

0
loading...

Quyển 1: Mới quen

 Chương 47: Mùi hương

Edit: Pinkpinkpig

Beta: Ver

12895804504563

Đích thân làm? Sao có thể được chứ.

Phục Linh nhìn Thượng Trang một cái, cắn môi nói: “Tiểu thư…”

Thượng trang không nhìn Phục Linh, hai tay giữ thật chặt y phục của nàng ta, nàng biết rõ người Từ mama nhằm vào là nàng, nếu như nàng để cho Phục Linh ở trước mặt mọi người rơi vào tình huống khó xứ, như vậy nàng là người thất bại rồi.

Từ mama nhướn chân mày nhìn nàng, châm chọc cười nói: “Làm sao, còn chưa động thủ sao? Nếu không động thủ, cô cô ta sẽ giúp ngươi.”

Từ mama vừa dứt lời, thấy Thượng Trang vẫn đứng bất động, cuối cùng bà không nhịn được, hung hăng nắm lấy vạt áo của Phục Linh, dùng sức kéo xuống. Chỉ là bà không nghĩ Thượng Trang lại dùng sức lớn đến vậy.

Từ mama trợn mắt nhìn nàng một cái, quay đầu lại nhìn Nguyên Duật Phong nói: “Khởi bẩm điện hạ, hai người này không phối hợp với nô tỳ, có lẽ bọn họ có bí mật không thể cho người khác biết.” Nàng tạm ngừng nói, rồi lớn tiếng, “Người đâu, đem hai nô tỳ đó lại đây, điện hạ muốn trực tiếp chứng kiến!”

Thượng Trang kinh hãi, nàng rốt cuộc đã biết đây là kết quả mà Từ mama đã chờ đợi từ lâu.

Thái giám tiến lên, chuẩn bị đưa tay ra, Thượng Trang lấy hết dũng khí, giơ tay lên đẩy bọn họ ra, chạy đến bên Nguyên Duật Phong.

Mọi người đều kinh ngạc, thái giám bên cạnh Nguyên Duật Phong vội đứng che trước hắn, vừa giơ hai tay ngăn cản nàng, vừa quát lên: “Ngươi muốn chết à, dám can đảm đụng đến Thái tử điện hạ!”

Nguyên Duật Phong không ngờ tiểu cung nữ này lại to gan như thế, không khỏi đưa mắt nhìn nàng một cái.

Thượng Trang quỳ xuống trước mặt hắn, vội nói: “Điện hạ muốn tìm đồ bị mất, nô tỳ không có ý kiến phản đối gì. Chẳng qua nếu điện hạ cho phép cô cô bắt buộc người khác phải cởi y phục, thì nô tỳ thà chết chứ nhất định không chịu khuất phục.”

Nàng cho rằng, đối với nàng thì hành động kia đã chà đạp danh dự, niềm kiêu hãnh của nàng. Vốn dĩ trong lòng nàng luôn tồn tại ranh giới cuối cùng. Bất luận thế nào thì nàng cũng không vượt qua nó.

Cho dù là nô tỳ thì nàng cũng là một nữ nhi thuần khiết.

Phía sau Nguyên Duật Diệp, Phục Linh thấy nàng như vậy cũng vội quỳ xuống.

Từ mama há hốc miệng, bà ta nghĩ xem ra Thượng Trang căn bản không muốn sống nữa, lời nói này của Thượng Trang là muốn ám chỉ việc Thái tử đang làm là sai lầm sao? Bà có chút đắc ý, muốn xem nàng làm sao xử lý cục diện rắc rối này.

Nguyên Duật Phong có chút kinh ngạc, cung nữ trước mặt không chỉ to gan, lại còn có thể ở trước mặt hắn nói ra lời nói chán sống như vậy .

Nguyên Duật Phong chậm rãi đứng dậy, phất tay ngụ ý bảo tất cả thái giám lui ra, hắn mới tiến lên.

Thượng Trang cúi đầu, cảm giác nam tử trước mặt đã đi tới gần, nàng bất giác lặng lẽ nắm chặt hai tay. Nàng đã phạm vào điều cấm kị, nhưng so với sự trong sạch của bản thân, thì những thứ này cũng không là gì cả. Cho dù có chết nàng cũng phải giữ danh dự của mình.

Thượng Trang nhắm lại hai mắt, khẽ hít vào một hơi.

Nguyên Duật Phong đi tới gần nàng, đầu của nàng cúi rất thấp, thân thể của nàng rất nhỏ gầy, ánh đèn làm bóng dáng nàng kéo ra thật dài. Thoạt nhìn, càng làm cho nàng có vẻ yếu ớt.

Đến gần nàng, trong không khí, như có ẩn giấu một mùi hương. Hắn nhẹ nhàng nhíu mày, rất nhạt rất nhạt, nhưng, hắn vẫn cảm nhận được. Không có ai quen thuộc với mùi thơm này hơn hắn. Khoảnh khắc đó, tim của hắn như bị cái gì đó đánh trúng, bỗng nhiên đau nhức. Đã nhiều năm qua hắn chưa từng trải qua cảm giác này một lần nữa.

Lúc này…

Cung nữ trước mặt.

Hắn chăm chú nhìn nàng.

Trong viện, không ai dám nói một câu nào, không ai biết Thái tử sẽ trách phạt cung nữ không biết điều này như thế nào.

Từ mama không nhịn được, nhếch miệng cười.

Cuối cùng Nguyên Duật Phong cũng mở miệng hỏi Thượng Trang: “Vậy theo ý kiến của ngươi, chuyện này nên làm thế nào?”

“Điện hạ… ” Từ mama vừa định nói thì thấy Nguyên Duật Phong ngước mắt nhìn lướt qua bà một cái, làm bà ta sợ đến nỗi không dám nói nữa.

“Bổn cung đang hỏi ngươi.” Nam tử dùng tay nhẹ nhàng nắm lấy cằm Thượng Trang, “Nếu nói không nói được, Bổn cung sẽ…”

Trong khoảnh khắc đó, trong lòng Nguyên Duật Phong khẽ run, hắn ngẩn người ra.

Đã bao nhiêu năm trôi qua, cho dù là qua bao nhiêu năm đi chăng nữa, mùi hương này vẫn còn tồn tại trong ký ức của hắn tựa như thuở ban đầu. Điều này làm hắn hơi bối rối…

Like nhé ^^

- Tập sống vs thói quen mới... ! - Nhìn đời bằg nụ cười nhếch môi :') - Và !~ - Buôg lơi với 3 từ - '' Sao cũg được "

Leave A Reply