KLQCCVG – Chương 172.4

0
loading...

Chương 172.4:  Nàng nhớ thương hắn (P4)

Edit: Ver

rbacjlts7ewzxoisaamwvkyjzgo073_600x

Mặc dù ban đêm không lạnh nhưng vẫn phải chú ý giữ ấm, như lần trước gặp phải thích khách, hắn vứt ta một đêm ngoài đường,làm ta bị cảm lạnh. Lúc Quân Ngạn kéo ta dậy, ta chợt nhớ đến một việc, sự tình cầm tù, trước đó cũng không kịp hỏi hắn.

“Biểu ca.”  Ta gọi hắn, trước đó có liếc mắt nhìn chiếc xe ngựa kia rồi mới hỏi: “Dụ Nam Quan xuất hiện thích khách, hắn đâu rồi?”

Có thích khách, động tĩnh lớn như vậy, nhưng ta lại không thấy hắn. Mà chờ thích khách xông vào phòng Quân Lâm, trong khoảng khắc chỉ mành treo chuông hắn mới kịp thời xuất hiện.

Ta không nghĩ thời gian dài như vậy, hắn có thể nhịn được. Nếu hắn nhìn thấy ta mạo hiểm vào phòng Quân Lâm chắc chắn sẽ ngăn cản. Giải thích duy nhất chính là, hắn không có ở hiện trường.

Hắn hơi khựng lại, lập tức mở miệng nói: “Đêm đó, ta có việc đi ra ngoài.”

Ta không khỏi buột miệng: “Đi đâu?”

Sắc mặt hắn trầm xuống, cũng không nhìn ta, chỉ nói: “Loan Phi, có một số việc không phải chuyện nàng nên quản.”

Rồi sau đó, kéo ta, bước nhanh đi. Ta cám thấy chán nản, xem ra hắn không muốn nói ta biết.

Hồng Tụ đã bày lương khô và nước uống ra chờ chúng ta tới. Trong trướng, mọi người ngồi vây quanh đống lửa, ăn một ít lương khô và sưởi ấm. Ta thì luôn luôn muốn Quân Lâm tới, hắn ở bên trong xe ngựa một mình, không biết có vấn đề gì không.

Quân Ngạn chỉ nhìn ta, không ngờ hắn lại nhìn thấu suy nghĩ trong lòng ta. Vẻ mặt của hắn thoáng hiện nét không vui, ghé vào tai ta nói: “Ta đã sai người dìu hắn vào màn trướng trước  rồi, Dược Dã Nhiên đưa đi. Loan Phi, nàng vẫn,…một..” nói được một nửa, hắn giật mình ngẩn ra, dường như thầm trách chính mình nói quá nhiều. Ta vội cuối thấp đầu, nhỏ giọng nói: “Ta chỉ thấy mệt, chứ không phải nhớ hắn.” Nghe vậy, hắn cười rộ lên, cũng không nói thêm lời nào.Buổi tối, ba nữ tử chúng ta ở cùng một doanh trướng, còn nam nhân bọn hắn thì đi nơi khác ngủ.

Tiết Vị Ương nhịn không được nên tiến lên hỏi ta: “Loan Phi, ngươi và Vương gia có chuyện gì sao? Vì sao dọc đường nhìn ngươi không được vui? Ta nghe Thập Hạ nói, sau khi Vương gia trở về Lăng Dương Thành liền cưới ngươi làm Phi.”

Thì ra, thái độ ta kém nàng đều nhìn ra.

Nhưng, cho dù như vậy vẫn phải tiếp tục nói dối.

Ta chuẩn bị mở miệng, không ngờ Hồng Tụ đã cười nói: “Loan Phi cô nương, liên tiếp mấy ngày chắc cũng mệt mỏi, còn nữa, sắp thành thân với Vương gia, nhất định rất khẩn trương.”

Tiết Vị Ương nháy nháy mắt ghé sát vào ta, cười hỏi: “Có thật khẩn trương? Nhưng vì sao khi ta nghĩ ngày sau sẽ gả cho Thập Hạ, lại cảm thấy hưng phấn không thôi?” Nàng cười rực rỡ, chợt che mặt “Phải chăng vì ta không được nuôi dưỡng như tiểu thư khuê các?”

Lời của nàng làm ta và Hồng Tụ bật cười. Tiết Vị Ương thật sự rất đáng yêu. Thập Hạ thật là, thay đổi nàng quá nhiều.

Thật là một việc làm ta ao ước.

Giữa đường nghỉ chân một đêm, ngày thứ hai xuất phát khá sớm.

Cho đến chạng vạng, liền đến vương phủ ở Lăng Dương Thành.

Quân Ngạn dìu ta xuống xe ngựa trước rồi mới nhấc màn xe lên, đưa tay đỡ Quân Lâm. Ta lấy làm kinh hãi, Tiết Vị Ương đang đi qua đây. Có chút sốt ruột bèn kéo ống tay áo Quân Ngạn, nhưng hắn nhìn ta cười nhẹ, vẫn đưa tay đỡ Quân Lâm :”Hoàng Thượng cẩn thận.”

Ta mới bừng tỉnh, nơi này đều là người của Ngạn Vương phủ, hắn không sợ Vị Ương thấy Quân Lâm.

Quân Lâm tự mình vịn thành xe ngựa mà xuống, cũng không muốn nhận sự giúp đỡ của Quân Ngạn, có vẻ như hắn đứng không vững. Quân Ngạn nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy hắn, cười nhẹ: “Hoàng Thượng long thể chưa lành, hà tất sốt ruột như vậy?”

“Loan Phi.” Tiết Vị Ương đến gần, bất giác liếc nhìn người mà Quân Ngạn đang dìu, nhất thời biến sắc, bật thốt lên nói: “Hoàng…..”

“Vị Ương.” Thập Hạ kéo nàng qua, nhìn nàng lắc đầu.

Trong lúc này, nàng chợt hiểu, sau một lúc lâu, dường như trong nháy mắt đem toàn bộ sự việc liên kết lại. Có chút hoảng sợ nhìn Thập Hạ, nhưng lại không thể thốt lên lời nào.

Mọi người đi vào, Thập Hạ vẫn kéo Vị Ương đi một mạch, vừa đi vừa dặn bọn hạ nhân chuẩn bị phòng cho khách, Vị Ương thức thời không vùng vẫy, ta biết, nàng đang chờ Thập Hạ giải thích. Thở dài một tiếng, kỳ thật còn cần giải thích cái gì đây, việc này như lúc trước mà thôi. Thập Hạ với Thư Nghiên cùng một loại người, chỉ đều vì chủ nhân của mình thôi.

Quân Ngạn dặn dò mọi người, sau này đều phải gọi Quân Lâm một tiếng ‘Công Tử’. Ta cũng biết, dưới tình hình như vậy, ‘Hoàng Thượng’ hai chữ thật nặng nề.

Phái người đến kinh thành báo tin cho Dương Trọng Vân, ít ngày nữa liền xuất phát, ta nghĩ một khi Dương Trọng Vân nhận được tin, chắc chắn sẽ thúc ngựa ngày đêm, nói không chừng mười ngày nửa tháng là có thể đến Lăng Dương Thành.

Ta nghĩ chờ Dương Trọng Vân tới, Quân Lâm có thể hoàn toàn an tâm khởi hành hồi kinh, an tâm mà làm Đế Vương.

Còn Ngạn Vương phủ bắt đầu náo nhiệt. Vương gia đại hôn, trong phủ trên dưới tất cả đều mừng rỡ. Chỉ ngắn ngủi mấy ngày, vương phủ giống như đã thay đổi, tràn ngập không khí tưng bừng vui vẻ.

Ngày mai, đó là ngày ta cùng Quân Ngạn kết hôn. Nhiều ngày trôi qua, ta đều ở tại Đông Sương phòng, cố gắng không chạm mặt Quân Lâm. Không biết ngày ấy, trong xe ngựa kia, có hay không làm tổn thương hắn.

Ban đêm, nằm ở trên giường, trong lòng phức tạp và hỗn loạn, nhắm mắt cũng không ngủ được. Hai mắt mở to, nhìn thẳng lên đỉnh màn trướng, phát ngốc.

Ngày mai, ngày mai………………

Trước mắt cứ hiện lên gương mặt hắn, lại nhìn thấy mặt hắn, trong lòng từng chút từng chút nhói đau.

Cắn răng ngồi dậy, ôm đầu dựa vào gối. Lúc Quận Ngạn nói muốn cưới ta, ta không từ chối nhưng thời gian càng lâu, trong lòng càng vùng vẫy. Thật đau đớn, mà ta bây giờ không thể lại tổn thương hắn.

Miệng có chút khô, khoác y phục lên, bước xuống giường lấy nước uống. Lúc quay người lại, dường như thấp thoáng thấy bóng dáng ẩn hiện nơi cửa sổ. Ta hơi sợ, chợt nghĩ tới Quân Lâm, nhớ tới những tên thích khách kiaa.

Cám thấy sợ hãi, vội vàng đặt chén trà lên bàn, đẩy cửa ra ngoài.

Bóng người kia vụt qua tiêu thất ở hành lang dài. Một khắc đó, ta cũng không biết phát điên thế nào mà có dũng khí, cắn răng một cái rồi đuổi theo.

Rón ra rón rén truy đuổi một đoạn, mơ hồ nghe thấy tiếng người nói chuyện: “Chủ nhân chúng ta quả thật bội phục tâm tư Vương gia, xác thực, lần trước chẳng phải thời cơ tốt diệt trừ hoàng đế. Vương gia mượn đại hôn giữ hắn lại, còn dẫn dụ được Dương Trọng Vân đến, một lướt bắt hết. Diệu kế, chủ ý này thật sự quá hay.”

Ta chỉ thấy toàn thân chấn động, ta sẽ không ngốc đến nỗi không biết ‘Vương gia’ được nhắc đến đó là ai. Không ngừng run rẩy, thì ra là thế…..Thì ra đây mới là lý do sao Quân Ngạn không giết, cũng không thả Quân Lâm.

Like nhé ^^

- Tập sống vs thói quen mới... ! - Nhìn đời bằg nụ cười nhếch môi :') - Và !~ - Buôg lơi với 3 từ - '' Sao cũg được "

Leave A Reply