[Quyển 1] Phế Phi – Chương 45

2
loading...

Quyển 1: Mới Quen

Chương 45: Hiếu tử

Edit: pinkpinkpig

Beta: Ver

rBACJlTaMgyTrUPXAAFyTETraws672

Nguyên Duật Diệp bước chậm lại, nghiêng mặt nhìn Linh Khuyết, thấy nàng khẽ nhăn mày, cười nhẹ nói: “Sao thế, ngươi còn chưa tin Bổn vương à?”

Linh Khuyết nghe vậy, chạy lên trước, đi đến bên cạnh hắn, nhỏ giọng nói: “Ta cũng là lo lắng cho ngươi thôi, không phải sao.”

Hắn bật cười, nhẹ nhàng khéo léo siết chặt lỗ mũi nàng, mĩm cười nói: “A, tiểu nha đầu nhà ngươi.”

Linh Khuyết cũng cười. Hai người đi về phía trước, bỗng nhiên đụng phải đoàn người đang đi tới đây.

Nguyên Duật Phong nhìn thấy người trước mặt, con ngươi khẽ nhíu lại. Nhìn hai người kia nhanh chóng hành lễ xong, hắn mới nói: “Ngũ đệ, sao đã trễ thế này còn ở trong cung? ” Hắn hỏi, mày nhíu lại càng sâu.

Ai cũng biết, vào chiều tối, bất luận nam tử nào cũng không được phép xuất hiện ở hậu cung. Cho dù có là hoàng tử thì cũng không ngoại lệ.

Hoàng cung to như thế cũng chỉ có hai nam nhân. Một người là hoàng đế, một người khác, chính là thái tử.

Nguyên Duật Diệp thần sắc không đổi, thong thả nói: “Bởi vì mẫu phi thân thể không khỏe, tường trình lại với phụ hoàng, vì vậy mới lưu lại đây trễ một chút.”

“Sao?” Nguyên Duật Phong nhướn chân mày, cười nói, “Ngũ đệ thật đúng là một người con có hiếu, có điều bản cung cảm thấy hơi lạ, phụ hoàng bệnh lâu như vậy  rồi cũng không thấy ngươi thường xuyên tới thăm.”

Linh Khuyết bất giác lặng lẽ nhìn nam tử trước mặt một cái, nàng làm sao không hiểu ý của hắn được?

Lời của Nguyên Duật Diệp, thái tử vốn không hề tin.

 

Cũng không ngờ Nguyên Duật Diệp lại cười, hắn đi lên trước, ghé sát bên tai Nguyên Duật Phong, nhẹ giọng nói: “Ta không đi, không phải càng khiến điện hạ vừa ý sao? Hôm nay ngự tiền, chính là để lại cho điện hạ một người.”

Khóe miệng Thái tử lộ ra nụ cười như có như không, lời nói nhẹ tênh như không có gì: “Không nghờ Ngũ đệ còn là một người hiểu chuyện như vậy.”

Nguyên Duật Diệp khẽ cười một tiếng rồi im lặng.

Thái tử đi vòng qua người Nguyên Duật Diệp, thái giám cung nữ cũng vội vàng đi sau hắn, tất cả đều im lặng.

Đi được một đoạn, Nguyên Duật Phong mới đưa tay ra hiệu cho thái giám phía sau tiến lên, thấp giọng nói: “Đi thăm dò xem Hiền phi có thật bị bệnh hay không.”

“Nô tài tuân lệnh.” Thái giám vội vã lui xuống.

Nam tử xoay người lại, nhìn về hướng hai thân ảnh đã sớm rời đi, khẽ nắm chặt hai tay. Phụ hoàng thân thể càng ngày càng không tốt, hiện tại tình hình hậu cung cũng đã không còn yên ắng nữa.

Chỉ cần hắn còn chưa ngồi lên ngôi vị hoàng đế, thì mọi thứ vẫn còn là một ẩn số. Những chuyện này, trong lòng hắn hiểu rõ.

Linh Khuyết và Nguyên Duật Diệp đi được một đoạn, rốt cuộc nàng cũng không nhịn được mà nói: “Thái tử sẽ sai người tra rõ chuyện vừa nãy.”

Nguyên Duật Diệp không có phản ứng gì, Nguyên Duật Phong muốn tra thì cứ tra, hắn đã sớm chuẩn bị thỏa đáng tất cả mọi chuyện. Hôm nay chỉ là lời nói từ cửa miệng, hắn sẽ không để cho hành vi của mình trở thành đề tài bàn tán.

*

Trên đường trở về Hoán Y Cục, Thượng Trang đi càng lúc càng nhanh, như cảm thấy Nguyên Duật Diệp đang đuổi theo nàng. Khi nghĩ về hắn, tim nàng càng đập nhanh hơn.

Bước vào Hoán Y Cục, nàng vội vàng đi vào phòng nghỉ. Nàng không ngờ có người từ phía sau vỗ vào lưng nàng một cái, nàng sợ hãi kêu lên một tiếng, xoay người lại, thì thấy Phục Linh cười hì hì đứng ở phía sau, gọi nàng: “Tiểu thư.”

Thượng Trang giật mình, vỗ ngực nói: “Tại sao ngươi lại ở đây?”

Phục Linh vẫn cười: “Tiểu thư đã quên rồi sao? Phục Linh là nha hoàn của người mà.”

Cười khổ một tiếng, cũng vào Hoán Y Cục rồi, nàng đâu còn là tiểu thư gì chứ?

Thấy nàng không nói lời nào, Phục Linh tiến lên, nhỏ giọng hỏi: “Tiểu thư đang nghĩ gì thế?” Phục Linh vừa hỏi xong, quay đầu liếc nhìn về phía cửa, không thấy người nào đi vào, rồi mới xoay người lại.

Thượng Trang lắc đầu, đi tới phòng nghỉ.

Phục Linh đuổi theo, lại nói: “Cô cô nói, trời chưa tối thì tiểu thư sẽ không trở về. Không ngờ lại là thật. Tiểu thư đã đi đâu?”

Thượng Trang bỗng nhiên dừng bước, quay đầu lại hỏi: “Cô cô đã nói gì?” Thượng Trang muốn hỏi, có phải là Từ mama đã cảm thấy bất mãn với nàng rồi không.

Phục Linh sợ run lên, lắc đầu: “Không có, cô cô còn đặc biệt để nô tỳ ở chung một chỗ với tiểu thư.”

Hai người đi vào, bên trong mọi người cũng đã ngủ.

Phục Linh nằm chung với Thượng Trang, nàng nhỏ giọng nói: “Nô tỳ tới đúng lúc nhìn thấy Lữ Đức Nghi đang khóc, mà còn khóc rất thương tâm. Nô tỳ không rõ, nàng mới vừa được tấn phong Đức Nghi, sao lại đau lòng?”

Thượng Trang không nói, đúng là nên thương tâm, không phải mấy ngày trước đây ở Càn Thừa Cung có ba nữ tử được tấn phong sao?

Không có con nối dòng, như vậy sau khi hoàng đế ra đi, các nàng chỉ có hai con đường có thể đi.

Hoặc là chết theo người hoặc là phải đi tu.

Còn nàng bị giáng chức làm nô tỳ ở Hoán Y Cục là điều may mắn hơn so với các nàng đó.

Khóe miệng khẽ nhếch lên, nàng vừa mới nhắm mắt lại, đột nhiên nghe được bên ngoài truyền đến tiếng huyên náo, tiếp theo, giọng Từ ma ma truyền đến: “Đứng lên, toàn bộ đứng lên! Thái tử điện hạ tới! Mau dậy đi nghênh giá!”

Like nhé ^^

- Tập sống vs thói quen mới... ! - Nhìn đời bằg nụ cười nhếch môi :') - Và !~ - Buôg lơi với 3 từ - '' Sao cũg được "

Discussion2 Bình luận

Leave A Reply