[Quyển 1] Phế Phi – Chương 44

3
loading...

Quyển 1: Mới Quen

Chương 44: Lời nói thật lòng

Edit: Pinkpinkpig

1947570_811714938883177_5244838805516064528_n

Nàng chưa kịp quay người, thì đã nghe thấy tiếng bước chân của hắn đang tới gần.

Hắn nói: “Lần này có rất nhiều tú nữ được ban cho các vị Vương gia.”

Thượng Trang kinh ngạc quay đầu lại, chuyện này, lúc trước khi nàng ở Càn Thừa Cung đã biết. Điều mà nàng không rõ chính là, vì sao Nguyên Duật Diệp lại nhắc đến chuyện này.

Trong màn đêm, hắn chậm rãi đi về phía nàng, hắn có cảm giác, nữ tử này là một người thông minh. Khi phụ hoàng ban tặng cho hắn ba tú nữ đó, hắn không cảm nhận được điều này.

Nam tử đã đến gần rồi, Thượng Trang không tự chủ lui một bước. Có lẽ hắn muốn hỏi nàng, khi rơi vào kết quả như vậy, trong lòng có thể nảy sinh oán hận hay không? Vậy thì, nàng nên lên tiếng phủ nhận.

Chưa nghĩ xong, Nguyên Duật Diệp nói tiếp: “Ngươi biết vì sao phụ hoàng lại ban thưởng ba tú nữ cho Bổn vương không?”

Nhờ vào ánh đèn cách đó không xa, Thượng Trang nhìn thấy sắc mặt nam tử trước mặt trầm xuống. Nàng liền cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Có lẽ là do Thánh thượng quan tâm đến Vương gia.”

Lời nàng vừa nói ra, liền nghe nam tử cười lạnh một tiếng, ánh mắt chợt trở nên sắc bén, hắn trầm giọng nói: “Bổn vương muốn nghe lời nói thật lòng của ngươi. Đây không phải là suy nghĩ trong lòng ngươi.”

Đầu ngón tay khẽ run, Thượng Trang có chút hoảng hốt.

Nàng cúi đầu, hắn không nhìn thấy vẻ mặt của nàng, vậy thì sao biết trong nội tâm nàng nghĩ gì?

Đúng, nàng thừa nhận, ban đầu lúc ở Càn Thừa Cung, đối với hành động này của Hoàng Đế nàng không thể lý giải được. Nhưng sau này nàng có nghĩ đến một số chuyện. Nhưng, những chuyện này, cũng chỉ có thể để ở trong lòng. Tuyệt đối không thể nói ra được. Hơn nữa, càng không thể nói trước mặt Nguyên Duật Diệp.

Nàng hít một hơi thật sâu, mở miệng nói: “Những điều này đều là lời thật lòng của nô tỳ.”

“An Lăng Vu.” Đột nhiên hắn gọi tên của nàng, và không bước về phía trước một bước nào nữa, một lát sau, mới mở miệng, “Bổn vương nghĩ ngươi là một nữ tử thông minh. Ngươi cam tâm ở Hoán Y Cục đợi cả đời sao?”

Thượng Trang kinh ngạc, lời của hắn là có ý gì? Không phải chuyện này rất kỳ lạ sao? Nhiều người nói sẽ giúp nàng, giúp nàng rời khỏi Hoán Y Cục. Nhưng, càng nhiều người nói như vậy, nàng lại càng thấy hoảng hốt. Nàng chưa bao giờ biết, thì ra, tuy là đi Hoán Y Cục, nơi hẻo lánh nhất trong cung nhưng vẫn có nhiều người chú ý đến nàng như vậy.

Nàng chậm rãi, che dấu đi tâm tư, ngước mắt nhìn nam tử trước mặt, nở nụ cười hớn hở: “Lời ngài nói quá thâm sâu, nô tỳ không hiểu. Không còn sớm nữa, Vương gia xin hãy trở về. Nô tỳ xin phép cáo lui.” Nàng vừa dứt lời, nhún người hành lễ với hắn, rồi xoay người rời đi. Bất kể hắn có lý do gì mà ở lại trong cung vào lúc này thì nàng quả thật cũng cần phải rời đi. Nàng chỉ là một cung nữ nhỏ nhoi, thế nhưng nàng cùng bọn họ qua lại đã quá nhiều. Nàng không muốn trở thành mục tiêu cho mọi người chỉ trích.

Lần này, Nguyên Duật Diệp cũng không gọi nàng nữa. Nhìn bóng người nhỏ nhắn biến mất dần giữa trời chiều, chẳng biết tại sao, khóe miệng của hắn chậm rãi lộ ra nụ cười. Mặc dù nàng không nói, hắn vẫn tin tưởng, tiểu cung nữ này biết được mục đích của Hoàng đế. Nhưng việc nàng không nói đã chứng minh cho hắn thấy nàng vừa cẩn thận lại rất thông minh.

“Vương gia.” Một người từ phía sau hắn chạy tới, hắn quay đầu lại, thấy Linh Khuyết đang vội vàng chạy tới.

Nàng ngừng lại, vỗ ngực thở hổn hển mấy hơi thở, mở miệng nói: “Nương nương quả thật đi tìm nàng.”

Linh Khuyết không chỉ rõ là ai, nhưng Nguyên Duật Diệp đã đoán được. Hắn không khỏi nhìn thoáng qua hướng nữ tử vừa rời đi, nhưng rất nhanh, hắn đã xoay người nói: “Chúng ta trở về phủ.”

Linh Khuyết ngạc nhiên: “Không đi Trữ Ninh Cung sao ạ?”

Hắn không nói lời nào.

Linh Khuyết đuổi theo hắn, lại nói: “Nghe nói Thánh thượng thân thể đã khá hơn một chút, hôm nay thái tử điện hạ qua Càn Thừa Cung, còn nói muốn mở cuộc tranh tài cưỡi ngựa bắn cung.”

Nguyên Duật Diệp đi chậm lại, nhưng không hề dừng lại, chỉ nói: “Muốn cử hành cuộc tranh tài cưỡi ngựa bắn cung sao?” Hoàng đế xưa nay yêu thích cưỡi ngựa bắn cung, nhưng hiện tại người không thể nào tự mình ra sân, có lẽ là đến để thưởng thức.

Linh Khuyết gật đầu nói: “Mấy ngày sắp tới, nương nương muốn ta chuyển lời, nói người phải cẩn thận.”

 

Like nhé ^^

- Tập sống vs thói quen mới... ! - Nhìn đời bằg nụ cười nhếch môi :') - Và !~ - Buôg lơi với 3 từ - '' Sao cũg được "

Discussion3 Bình luận

  1. đọc đến chương này mà ta vẫn chưa đoán ra ý định của hoàng đế Chẳng có lẽ đầu óc ta ngốc vậy sao ” quay đầu vào tường tự kỷ”

Leave A Reply