[Quyển 1] Phế Phi – chương 41

2
loading...

Quyển 1: Mới quen

Chương 41: Biết rõ

Edit: pinkpinkpig

Beta: Ver

1517452_808339612554043_4999835680388876762_n

Phía sau hắn, một người nam tử từ trong bóng tối đi ra, chính là Mạc Tầm.

Hắn chần chờ, tiến lên thấp giọng nói: “Chủ tử.”

Nguyên Chính Hoàn cũng không xoay người lại, chỉ nói: “Nhìn đủ rồi sao?”

Mạc Tầm cả kinh, vội quỳ một chân xuống nói: “Chủ tử thứ tội, thuộc hạ chỉ muốn… ” Hắn theo bản năng ngước mắt nhìn theo hướng nữ tử vừa rời đi trong màn đêm, đã không thấy rõ hình ảnh nữ tử đó nữa. Hắn hít vào một hơi, lại nói, “Chủ tử, cung nữ kia vốn không phải Thượng Trang, nàng thật ra là…”

Hắn chưa nói xong, lại bị Nguyên Chính Hoàn chen ngang: “Bổn vương mệt rồi, chúng ta trở về phủ thôi.” Nói xong, Nguyên Chính Hoàn tự mình đẩy xe lăn đi về phía trước.

Mạc Tầm vội đứng dậy đặt tay lên tay cầm của xe lăn mà đẩy, nhíu mày muốn mở miệng, lại nghe Nguyên Chính Hoàn nói: “Bổn vương đã biết rồi.”

Mạc Tầm giật mình, hắn nói, hắn biết. Mạc Tầm không khỏi nhìn thoáng về phía trước, hắn bỗng nhiên cười yếu ớt. Đúng rồi, Hoàn Vương là ai, chỉ bằng thủ đoạn đó của An Lăng Vu thì sao có thể mê hoặc được hắn? Giờ phút này, nghe chính hắn nói ra, tâm tư của Mạc Tầm còn đang treo lơ lửng, giờ đã có thể nhẹ nhõm hơn.

Nàng có việc gạt hắn, Nguyên Chính Hoàn cảm giác được. Cho nên, hắn mới ở trước mặt nàng nói mắt không nhìn thấy người nên giác quan sẽ đặc biệt nhạy cảm. Chẳng qua là, ngay cả như thế, hắn vẫn không cảm thấy nàng tiếp cận hắn là có bất kỳ mục đích gì. Hắn không nên dễ dàng tin tưởng người khác, mà chỉ là, ở trước mặt nàng, hắn có chút không kìm lòng được. Nhẹ thở dài một tiếng, hắn khẽ nhíu lông mày lại. Một lát sau, hắn mở miệng hỏi: “Thánh thượng truyền ngươi để hỏi về chuyện gì?”

Mạc Tầm hồi thần đáp: “Hỏi về chuyện chủ tử cùng Mộ Dung tiểu thư”

“Vậy ngươi trả lời thế nào?”

“Thuộc hạ nói, mỗi khi trở về, thuộc hạ cũng không có ở bên chủ tử, cho nên không biết.”

Hắn khẽ cười một tiếng, gật đầu nói: “Rất tốt.” Nếu Mộ Dung Vân Khương không muốn gả, như vậy nên đem toàn bộ chuyện này đẩy cho nàng ta thôi. Hiển nhiên, hắn cũng không muốn cưới nàng ta. Hoàng đế bàn tính rất kĩ, Nguyên Chính Hoàn hắn không cách nào thừa kế ngôi vị hoàng đế, nhưng, ngay cả như vậy, Hoàng đế vẫn không quên lợi dụng dòng họ Nguyên của hắn để giúp đỡ con cháu của mình.

Mạc Tầm chần chờ, cuối cùng mở miệng: “Thánh thượng nói, nếu ngài có rãnh rỗi thì nên qua Càn Thừa Cung. Hoàng đế còn nói, người cùng với chủ tử, đã lâu chưa tâm sự với nhau.”

Lần này, Nguyên Chính Hoàn không nói gì thêm, chỉ nhẹ “hừ ” một tiếng. Mạc Tâm cũng không nói, hai người chậm rãi xuất cung.

Đi được một đoạn lại gặp đoàn người đang đi tới.

Mạc Tầm dừng bước, hướng người đi đầu hành lễ: “Thần tham kiến Thái tử điện hạ.”

Nguyên Duật Phong nhìn thấy là Hoàn Vương, vẻ mặt có chút khác thường, nhưng vẫn cười tiến lên phía trước nói: “Hôm nay là ngày mấy, sao hoàng thúc lại vào hoàng cung? ” Vào ban ngày, hắn nghe nói Mộ Dung Vân Sở đã cáo bệnh nhiều ngày cũng tiến cung. Thật ra, hắn nghe nói bọn họ cùng tới gặp Mộ Dung Vân Khương. Hắn có chút khó hiểu, đã sớm nghe nói Mộ Dung Vân Khương cự tuyệt việc ban hôn, mà Hoàn Vương cũng  không chịu tới gặp nàng. Rõ ràng rất là kỳ lạ.

Nguyên Chính Hoàn cảm giác người trước mặt đang đi đến gần, lãnh đạm nói: “Điện hạ dò xét để hồi đáp Thánh thượng sao? Bổn vương phải đi về.”

Mạc Tầm vội đẩy xe lăn Nguyên Chính Hoàn tiến lên, Nguyên Duật Phong không ngăn cản, chỉ xoay người lại nhìn hắn nói: “Hoàng thúc, Mộ Dung Vân Khương kia to gan như vậy, không cưới cũng được. Nếu như ngài thích, Bổn cung sẽ tặng ngài mấy mỹ nhân.”

“Chủ tử… ” Mạc Tầm tức giận cắn răng nói.

Nguyên Chính Hoàn giơ tay lên, ý bảo Mạc Tầm không cần tức giận, đi được một đoạn khá xa, mới nghe Nguyên Chính Hoàn lạnh lùng nói: “Mạc Tầm, ngày mai truyền lời vào hoàng cung, Bổn vương thân thể khó chịu, không tiện vào cung.”

Mạc Tầm cảm thấy khó hiểu: “Vậy chuyện của Mộ Dung tiểu thư kia…”

Nguyên Chính Hoàn mĩm cười nói: “Ngày mai, chỉ sợ sẽ có chuyện náo nhiệt, chuyện này sẽ không phải là chuyện chúng ta nên tham gia.”

Mạc Tầm vẫn không rõ, nên cũng không hỏi nhiều nữa. Chủ tử của hắn trước giờ liệu việc như thần.

Nguyên Duật Phong vửa xoay người lại, liền nghe thái giám nói: “Điện hạ, nô tài nghe nói lần này, Thánh thượng ban thưởng ba tú nữ cho Thành Vương. Sao Thánh thượng lại không ban bất cứ ai cho ngài?”

Nguyên Duật Phong quay đầu trừng mắt liếc hắn một cái, thái giám bị làm cho sợ đến nín thinh. Vội sải bước nhanh chóng đi theo.

Like nhé ^^

- Tập sống vs thói quen mới... ! - Nhìn đời bằg nụ cười nhếch môi :') - Và !~ - Buôg lơi với 3 từ - '' Sao cũg được "

Discussion2 Bình luận

  1. Chờ mãi cuối cùng ta cũng đã chờ được, kaka, tâm cơ kinh dị quá! Là mình chắc ko tự tử thì cũng bị giết sớm! :((

  2. đúng là người trên cao đến giác quan cũng đặc biệt nhạy cảm quan sát người khác quá giỏi

Leave A Reply