Vương phi lạnh lùng của bổn vương _ chương 25

0
loading...

Vương phi lạnh lùng của bổn vương

Chương 25

Edit: Phong nhi a.k.a Keroro

image (9)

* Lời của người edit: Nếu bạn đọc thấy chỗ nào trúc trắc, không mượt hoặc khó hiểu thì hãy nói với mình để mình sửa luôn, sau này khi làm ebook thì không bị tốn thời gian beta :>. Mình cảm ơn 😡

“Vậy thì nên dùng bữa thôi.” Sư Lạc Li thản nhiên nói, nếu không phải lúc nãy nàng nhìn thấy Tiểu Ngọc ở phía sau thì nàng cũng không thèm đóng giả dáng vẻ ngọt ngào, đi làm những chuyện mà nàng ghét nhất.

“Đây là cái gì ?” Đoan Mộc Hân nhìn những món ăn được bày trí đẹp đẽ trên bàn, hứng thú hỏi.

“Phong hoa tuyết nguyệt.” Sư Lạc Li nhẹ nhàng nói ra bốn chữ này, Nhan Như Nguyệt đang ngồi đối diện bỗng cảm thấy toàn thân ớn lạnh.

“A, tên quả đầy ý thơ, nó được làm từ gì ?” Đoan Mộc Hân không hề chú ý tới sắc mặt xanh mét của Nhan Như Nguyệt, thản nhiên gắp một miếng cho vào miệng, sau đó hắn dừng mọi cử động lại, sắc mặt từ hồng hào chuyển sang xanh đen, rồi lại chuyển sang màu tím và tiếp tục có xu hướng đổi màu.

“Món đó khó ăn vậy sao ? À, ta quên không nói, lớp bên ngoài món này không thể ăn, những thứ bên trong cùng cũng không ăn được, phải lấy chỗ này mới đúng……” Sư Lạc Li cầm lấy đôi đũa trong tay Đoan Mộc Hân rồi nhẹ nhàng gắp một miếng đặt xuống trước mặt hắn.

“…” Đoan Mộc Hân ngẩng đầu nhìn Sư Lạc Li một cái, sau đó chật vật đứng dạy, chạy ra khỏi phòng.

“Muội muội vẫn luôn như vậy, toàn làm các món ăn kì quái, bên ngoài càng đẹp đẽ bao nhiêu thì lại càng khó nuốt bấy nhiêu. “ Nhan Như Nguyệt có chút đồng tình nhìn Đoan Mộc Hân nói.

“Đó là do huynh không biết cách ăn thôi.” Sư Lạc Li gắp thức ăn bỏ vào miệng, lơ đễnh nhai.

“Nếu muội đã nói vậy thì tại sao mỗi lần ăn muội đều không nói, hơn nữa lần nào muội cũng đổi các cách thưởng thức, ai có thể chịu được chứ ! Huynh đang nghĩ muội thực sự là không thích nấu ăn sao ? Nếu không tại sao mỗi lần nấu ăn đều nghĩ ra nhiều ý tưởng vậy ?” Nhan Như Nguyệt vừa nói vừa nhìn món ăn Sư Lạc Li đặt trên bàn, gắp một miếng bỏ vào miệng, rồi nhanh chóng nhổ ra, “ Ọe… Cái gì mà khó ăn vậy ?”

“Á, huynh ăn nhầm rồi, phải ăn chỗ này mới đúng.” Sư Lạc Li vui vẻ nhìn bộ dạng khó chịu của Nhan Như Nguyệt.

“Muội…” Nhan Như Nguyệt bất đắc dĩ lắc đầu, đã chung sống với nàng nhiều năm như vậy, hắn đã sớm biết rõ tính cách của nàng, bình thường không trêu chọc nàng thì nàng nhất định sẽ không chỉnh người, chỉ khi nàng đang cực kì cực kì khó chịu, nàng mới bày mưu, “Nói đi, tại sao mà khó chịu.”

“Khi mới bắt đầu, huynh đã nói muội và hắn chỉ làm vợ chồng bình thường đúng không ? Tại sao tất cả đều bất đồng với những điều huynh nói ?” Sư Lạc Li trầm mặc lạnh lẽo nói.

“Huynh nói là vợ chồng bình thường nhưng tiền đề lại là tính cách của Vương gia, những điều hắn làm là những hành động mà hắn nghĩ sẽ làm với thê tử của mình, hơn nữa chính muội là người nói muốn đi.”

“…Thôi, không nói tới chuyện này nữa, huynh đã thăm dò được những gì rồi ?” Sư Lạc Li nén sự bất mãn trong lòng lại, tiếp đó hỏi chuyện mà nàng đang lưu tâm nhất.

“Muội nghĩ chuyện này dễ hỏi thế sao ? Với lại chuyện kia chắc gì đã là do đám người trong triều đình gây nên…”

“Chắc chắn là họ !” Sư Lạc Li kiên định cắt lời Nhan Như Nguyệt, “Bởi vì muội đã nhìn thấy một kẻ trong đám người này ở hoàng cung!” Nói tới đây, toàn thân Sư Lạc Li run lên vì tức giận.

“Vậy muội biết hắn là ai không ?” Nhan Như Nguyệt lo lắng nhìn bộ dạng tức giận của Sư Lạc Li, hắn sợ nàng vì xúc động mà làm những chuyện dại dột, dù sao đối phương cũng là người của triều đình, vì thế mà càng không thể hành động theo cảm tính.

 

Like nhé ^^

Leave A Reply