Vương phi lạnh lùng của bổn vương _ chương 24

0
loading...

Vương phi lạnh lùng của bổn vương

Chương 24

Edit: Phong nhi a.k.a Keroro

image (5)

“Đặt lên bàn rồi lui ra ngoài đi.”

“…Nhưng ta muốn nếm thử thức ăn Li tiểu thư làm…” Dư Thị phát từng tia, từng tia khát vọng về phía Nhan Như Nguyệt, tuy nhiên tất cả đều bị đối phương lờ đi, hắn biết sẽ nhận được loại phản ứng, vì vậy đành cung kính cúi đầu rồi rời khỏi phòng.

“Vương gia vừa định nói gì ?” Nhan Như Nguyệt vừa rót rượu vừa hỏi Đoan Mộc Hân đang đứng bên cạnh.

“À, thật ra cũng chẳng có gì quan trọng, ta chỉ cảm thấy kì lạ về việc Li nhi biết võ công, tiểu nhị ở đây cũng biết vậy hẳn Nhan huynh cũng biết chứ ?” Đoan Mộc Hân nhấc li rượu lên trầm tư.

“Tập võ chẳng qua là để thân thể khỏe mạnh, hơn nữa nếu chẳng may có người quấy phá trà phường thì cũng có thể phòng vệ, tuyệt không có gì kì lạ như Vương gia nghĩ đâu.” Nhan Như Nguyệt cũng nâng li rượu lên, giơ lên trước mặt Đoan Mộc Hân, “ Tại hạ xin được cạn trước.”

“Ta cũng không cảm thấy không tốt, chẳng qua là đôi lúc muốn trêu chọc Li nhi, ta lại phải cẩn thận những đòn phản kích của nàng.” Đoan Mộc Hân dứt lời cũng một hơi uống cạn li rượu, “Được, rượu ngon.”

“Nếu cảm thấy ngon thì Vương gia uống thêm một chút.” Nhan Như Nguyệt cười nhẹ, đứng dậy rót rượu cho Đoan Mộc Hân, động tác này khiến mái tóc đen nhánh từ trên vai hắn buông xuống, mà tư thế đang đứng kia cũng vạn phần mập mờ, khiến cho người vừa làm xong thức ăn – Sư Lạc Li phải chấn động.

“Thì ra là…” Sư Lạc Li khiếp sợ nhìn Nhan Như Nguyệt, sau đó như bừng tỉnh mà gật gật đầu, rồi đồng tình nhìn Nhan Như Nguyệt.

“Xóa hết mấy suy nghĩ vớ vẩn trong đầu muội ngay !” Nhan Như Nguyệt rót rượu xong, tức giận nói.

“Xem ra là muội đoán đúng rồi, nếu không tại sao huynh phải lo lắng phủ nhận như vậy ? “. Sư Lạc Li từ trước tới nay chưa bao giờ sợ Nhan Như Nguyệt nên tất nhiên nàng càng chẳng quan tâm tới lời của hắn, tiếp tục làm chuyện cần làm, “Sương nhi, mau đặt đồ lên bàn.”

“…” Sương nhi –  người vốn đứng sau lưng Sư Lạc Li, lúc này đã biến thành tượng đá đứng bất động tại chỗ, không hề có chút phản ứng nào trước lời nói của Sư Lạc Li.

“Sương nhi ?” Sư Lạc Li thấy sau lưng không có tiếng đáp lại liền xoay người gọi, nhưng khi thấy Sương nhi mặt đỏ bừng đứng sau lưng, nàng hiểu ngay nguyên nhân tại sao, nhìn hai mỹ nam tử nổi tiếng nhất kinh thành trình diễn một màn mập như vậy, Sương nhi bình thường sao có thể không bị mê hoặc, thật là hết cách, “ Aiz, được rồi, để ta làm, ngươi lui ra trước đi.” Sư Lạc Li bất đắc dĩ thở dài nói.

“…Vâng…” .Sương nhi chậm rãi đưa khay đồ trong tay cho Sư Lạc Li, sau đó cứng ngắc xoay người ra khỏi phòng.

“Ta xin các người, lần sau muốn làm chuyện này thì hãy chú ý đến địa điểm.” Sư Lạc Li nghiêm khắc nói, mà lúc này Nhan Như Nguyệt đã gần như rơi vào trạng thái tức sắp chết.

“Li nhi là đang ăn dấm Nhan huynh sao ?  Như vậy bây giờ Li nhi đến rót rượu cho vi phu đi.” Đoan Mộc Hân cười hì hì, giơ li rượu về phía Sư Lạc Li.

“Không có ai ở đây cả, ngươi đừng có gọi Li nhi nữa !”. Sư Lạc Li đặt thức ăn lên bàn, lạnh lùng nhìn Đoan Mộc Hân, rồi quay sang nhìn Nhan Như Nguyệt ngụ ý nàng đang có chuyện muốn nói với hắn.

“Nếu như không dưỡng thành thói quen từ bây giờ, vậy đến lúc lỡ lời thì sao, như vậy bao công sức sẽ đổ sông đổ bể ư ?” Đoan Mộc Hân thu lại dáng vẻ vô lại, thay vào đó là một nụ cười lạnh lẽo.

Like nhé ^^

Leave A Reply