Tổ huấn – Chương 246

18
loading...

Tổ huấn

Tác giả: Vũ Cửu Hoa

Edit: TC

http://tjnkerbell.com

Chương 246: Vĩnh viễn không nạp thiếp

6aa3df83gw1e9oaleqqtlj20e60r0q6u

Lão thái quân thấy Mộng Khê đồng ý nạp thiếp cho Tiêu Tuấn, tâm trạng rất tốt, bỗng nói lời hay.

Mồ hôi chảy ra, chắc chỉ ước gì nàng chết sớm mới đúng, nghe lão thái quân nói một đằng nghĩ một nẻo, nhớ lại tất cả những cách mà nhà này đã dùng để hại nàng, Mộng Khê hoàn toàn không nói gì cả.

Nghe Mộng Khê nói xong, Tiêu Tuấn nhìn nàng không chớp mắt, chàng còn nhớ rõ câu nàng viết trước khi trúng độc: Tương liên tương niệm bội tương thân, nhất sinh nhất thế nhất song nhân, nàng mong muốn một cuộc sống chỉ có hai người, giờ chàng cũng có mong ước giống như vậy, lúc này nàng và chàng không thể chấp nhận người thứ ba, nhưng nàng lại đồng ý không chút do dự, không phải không ghen, nàng vốn nghĩ không muốn chàng, ý nghĩ này khiến Tiêu Tuấn đau lòng không thôi.

Dù đau lòng, nhưng chàng lúc này đã trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, đã không còn kích động như trước, lại càng không giống hai năm trước, chỉ vì sự lạnh nhạt của nàng, câu nói hờ hững đầu tiên của nàng muốn chàng thu phòng, sau đó chàng mới về nạp thiếp, muốn nàng tức, chọc giận nàng, còn mơ mộng hão huyền rằng sẽ dùng việc này để chinh phục nàng.

Chàng vẫn ngồi tại chỗ không nhúc nhích gì, nhìn Mộng Khê rất lâu, lâu đến nỗi lão thái quân, đại lão gia, đại phu nhân đều phát hiện cảm xúc của Tiêu Tuấn không ổn, bỗng sinh ra sầu lo, bất an, Mộng Khê lạnh nhạt cũng bị nhìn tới nỗi sợ hãi, bỗng hoảng hốt cúi đầu.

Thấy cuo mối cùng cũng cúi thấp đầu, Tiêu Tuấn mới chậm rãi đứng dậy, đi tới mấy bước, bộp một tiếng quỳ xuống mặt đất.

-Tuấn nhi làm gì thế, nhiễm lạnh bây giờ, có gì ngồi rồi nói.

Thấy Tuấn nhi quỳ, lão thái quân thầm nghĩ không ổn rồi, không đợi chàng mở miệng, vội vàng cho chàng đứng dậy, định ngăn cản gì đó.

-Bà nội, phụ thân, mẫu thân, xin thứ cho Tuấn nhi bất hiếu, từ nhỏ Tuấn nhi đã có tư tưởng ăn sâu bén rễ ràng, nam nhi là phải có tam thê tứ thiếp, con cháu đầy đàn, chính vì thế trước khi lấy thê tử đã theo sự sắp xếp của trưởng bối nạp mấy phòng thiếp thất, nhưng các nàng gây cho Tuấn nhi điều gì? Trong nhà Tuấn nhi chưa bao giờ bình an, mấy người đó giết con Tuấn nhi, hại thê tử của Tuấn nhi, tất cả chỉ vì muốn tranh giành tình cảm, căn nguyên tội ác là do hậu viện của Tuấn nhi đông thê thiếp, Tuấn nhi không dám nghi ngờ lễ giáo do thánh nhân truyền lại, nhưng kiếp này Tuấn nhi không muốn chịu đựng nỗi đau khổ mất người thân nữa, nỗi khổ như vậy, một lần là đủ rồi, hôm nay có bà nội, phụ thân, mẫu thân làm chứng, Tuấn nhi xin thề với trời: Ta, Tiêu Tuấn, thề từ nay về sau vĩnh viễn không nạp thiếp, nếu làm trái lời thề, trời tru đất diệt, mãi mãi không được siêu sinh!

Tiêu Tuấn quỳ trên mặt đất giơ tay phải lên, ngẩng mặt lên trời thề một lời thề chưa từng có.

Mặc dù không phải muốn làm rõ với một mình nàng, nhưng chàng nghĩ, chắc nàng hiểu trái tim chàng thế nào, đây cũng như lời hứa hẹn kiếp này của chàng đối với nàng.

Cổ nhân mê tín, trọng hứa hẹn, nặng lời thề, hơn nữa ở Đại Tề này, từ thời Thái tổ đến nay, đều tin nhà Phật nhân quả báo ứng, hôm nay Tiêu Tuấn ngẩng đầu lên trời thề một lời thề nghiêm trọng như vậy, cho dù là cha mẹ ruột, sao có thể dùng một chữ hiếu bắt ép con trai mình vi phạm lời thề, sau đó bị trời tru đất diệt, vĩnh viễn không thể siêu sinh!

Lúc này đây, Tiêu Tuấn đã phá hỏng hoàn toàn tâm tư của bà nội và cha mẹ muốn nạp thiếp cho chàng.

Mọi người nghe xong, ai nấy đều lập tức kinh sợ, bao gồm cả Mộng Khê, ngay cả nàng cũng không thể tin được, rằng chàng sẽ phản nghịch như thế? Thề độc như vậy, rất muốn đi tới mấy bước che miệng chàng lại, chàng không cần thề như thế, nhưng người nặng tựa ngàn cân, chỉ ngồi ngẩn tò te ở đó, yên lặng nhìn Tiêu Tuấn.

Hơn nửa ngày đại lão gia mới lấy lại tinh thần, mở miệng mắng:

-Đồ bất hiếu, đúng là đồ bất hiếu, sao ta lại nuôi một đứa con trai đại nghịch bất đại như ngươi, phản, phản hết cả rồi………

Mặt đại phu nhân vốn tái nhợt, lúc này càng giống như bị chảy hết sạch máu, ngồi tại chỗ, người lảo đảo sắp ngã, được Bảo Châu Tử Nguyệt ở phía sau đỡ lấy.

Thấy nhị gia dứt khoát thề vĩnh viễn không nạp thiếp, lão thái quân tức giận tới nỗi sắc mặt tái nhợt, môi run run, run rẩy nói:

-Phản, phản rồi, người đâu, kéo xuống, đánh chết nghiệt súc này cho ta!

Nghe lời nói ác độc của lão thái quân, nô tài trong đại sảnh ai ai cũng bị dọa đến mức sắc mặt trắng bệch, bắp chân như bị chuột rút, nào dám tiến lên đánh thật, chỉ một thoáng mà không khí trong đại sảnh như ngưng trệ lại, không hít thở nổi, mãi lâu sau, mọi người mới tỉnh táo, đồng loạt quỳ xuống đất, cầu xin thay nhị gia.

Thấy mẫu thân nổi giận, đại lão gia cũng vội đứng dậy rồi quỳ xuống, đại phu nhân được Bảo Châu và Tử Nguyệt dìu cũng quỳ xuống, đại lão gia mở miệng nói:

-Con bất hiếu, không dạy dỗ được Tuấn nhi, để mẫu thân phải lo lắng, lúc về nhất định con sẽ quản giáo thật nghiêm, xin mẫu thân bớt giận, ngàn vạn lần đừng để ảnh hưởng đến sức khỏe.

Thấy mọi người cùng quỳ, lão thái quân cũng tỉnh táo lại, cẩn thận ngẫm lại Tiêu Tuấn trừ chuyện của Mộng Khê mà trở nên hồ đồ ra, cũng không còn gì khác, cho dù tức tới nỗi nghiến răng kèn kẹt, cuối cùng cũng là cháu ruột, máu mủ cốt nhục, nếu nó bị thương thì cũng đau lòng, nhưng trước mặt bao nhiêu nô tài trong phòng, Tiêu Tuấn lại ngỗ ngược như thế, cũng không thể không phạt, trầm ngâm nửa ngày mới nói:

-Có câu trưởng bối ban thưởng không dám chối từ, hôm nay Tuấn nhi dám coi rẻ cái ân do trưởng bối ban tặng, coi khinh thánh nhân hiếu đạo, không trừng phạt ngươi, đúng là trời không dung, niệm tình mọi người cầu xin, tha chết cho ngươi, người đâu, kéo ra ngoài, vả miệng mười cái, phạt tới từ đường quỳ một canh giờ, nhận tội với liệt tổ liệt tông.

………

Mộng Khê là người hiện đại, lúc đầu nàng cũng không chấp nhận được việc Tiêu Tuấn có người phụ nữ khác, huống hồ xuất thân của nàng với gia tộc này như nước với lửa, vài lần mưu tính ra khỏi phủ, đã khiến nàng và gia tộc của chàng hoàn toàn đối lập, cái nhà này sao có thể chấp nhận nàng nữa!

Cũng bởi vậy, biết rõ Tiêu Tuấn có tình cảm sâu đậm với mình, nàng vẫn không dám bỏ ra chút tình ý, vẫn luôn nghĩ sẽ rời khỏi phủ.

Nhưng hôm nay nàng bị chấn động rất mạnh, nghĩ lại một chút, nếu hành vi của Tiêu Tuấn là ở thế kỷ 21, chẳng có gì đáng kể, nhưng đây là cổ đại, là thời mà kẻ thứ ba được hợp pháp hóa, Tiêu Tuấn lại thề một lời thề nặng nề như vậy, từ chối ân do cha mẹ ban, lại một lần nữa vì nàng mà ngỗ ngược cha mẹ, điều này này khiến nàng không thể tiếp tục coi thường được nữa, nàng nên sớm khuyên nhủ chàng, hai người họ không có kết quả, đừng dùng tình cảm sâu đậm như vậy nữa, nàng không nhận nổi.

Vịn Tri Thu quay về Tiêu Tương viện, đi vào nhà trên, vào trong phòng, chỉ thấy bên trong vô cùng hỗn loạn, nha hoàn bà bà đứng thành một nhóm, bàn tán xôn xao.

Hóa ra tin Tiêu Tuấn bị phạt truyền về đây, Tiêu Tương viện lập tức như một cái nồi bị nổi, chủ nhân liên tiếp bị phạt, khiến trong lòng mọi người ở Tiêu Tương viện có một bóng ma, giống như trời sập đến nơi rồi, tất cả đều bỏ dở công việc, lên nhà trên hỏi thăm nhị gia đã làm gì, lo lắng cho chủ nhân mình, có phải đã thất sủng hoàn toàn ở chỗ lão thái quân và đại lão gia không, chẳng may chủ nhân thất sủng, nô tài là bọn họ có thể nghĩ ra những ngày sau này sẽ bi thảm tới mức nào.

Hồng Châu lại khổ không thể tả, vốn đã tâm phiền ý loạn, nay lại bị những người này quấn lấy hỏi lung tung này nọ, đang không biết nên làm thế nào, cửa vừa mở ra, Mộng Khê vịn Tri Thu vào trong, tiểu nha hoàn đứng ở cửa vừa thấy nàng vào, vội mở miệng hô:

-Nhị nãi nãi đến đây, thỉnh an nhị nãi nãi!

Tiếng hét kinh hãi của tiểu nha hoàn khiến cả đại sảnh trong nháy mắt yên tĩnh trở lại, đều nhìn về phía cửa, Hồng Châu cũng quay đầu, thì thấy Tri Thu đỡ nhị nãi nãi chuyển qua tấm bình phong, đi tới đây.

Hồng Châu ngơ ngác đứng ở đó nhìn nhị nãi nãi, giống như bị choáng, hơn nửa ngày, mới đột nhiên tỉnh lại, vội vàng đi mấy bước, quỳ phịch một tiếng xuống đất, mở miệng nói:

-Thỉnh an nhị nãi nãi, nô tỳ xin nhị nãi nãi khuyên nhủ nhị gia, đừng giằng co như vậy nữa, lần trước nhị gia dầm mưa to đã bị cảm lạnh, vẫn chưa khỏi, trong khoảng thời gian này, chuyện ở miền nam lại nhiều, nhị gia không có thời gian nghỉ ngơi, ho khan càng ngày càng dữ, thường thường vào nửa đêm thường hay ho rồi tỉnh ngủ, trong viện này, nhị gia chỉ nghe người thôi, nô tỳ xin người khuyên nhủ nhị gia, nếu tiếp tục như vậy, sẽ mất mạng đó.

Thấy Hồng Châu quỳ, nha hoàn bà bà cũng tỉnh táo lại, lần lượt quỳ xuống dưới đất, cầu xin theo Hồng Châu.

Sao Mộng Khê lại muốn nhị gia như thế, thấy mọi người quỳ, cũng hoảng loạn, mở miệng nói:

-Chưa ai làm việc gì sao? Sao lại tập trung hết ở chỗ này?

Mọi người nghe xong, bất giác đều cúi đầu, Hồng Châu ngẩng đầu trả lời:

-Nhị nãi nãi, tất cả mọi người nghe nói nhị gia bị phạt nên mới tới đây, xin nhị nãi nãi niệm tình chúng nô tỳ lo lắng cho chủ nhân, bỏ qua cho bọn họ.

Mọi người nghe xong cũng liên tục dập đầu, Mộng Khê thấy, thầm than một tiếng, Tri Thu đỡ nàng ngồi xuống ghế, nghĩ rồi nói:

-Chuyện của nhị gia đều có lão thái quân và đại lão gia làm chủ, không tới lượt nô tài các ngươi quan tâm, ngươi nhìn các ngươi đi, giống cái gì chứ, trời còn chưa sụp mà mọi người trong viện đều rối loạn, lần này nghĩ các ngươi vi phạm lần đâu nên tha, đứng hết cả lên, nên làm gì thì đi làm đi, đừng tụ tập ở đây gây khó coi nữa.

Mọi người nghe xong, vội dập đầu cảm tạ, lục tục đứng dậy đi ra ngoài, Hồng Hạnh đã sớm dâng trà, thấy đại sảnh trở nên yên tĩnh, Mộng Khê cầm chén trà lên nhấp một ngụm, mắt nhìn Hồng Châu, đang định nói chuyện, thì nghe tiểu nha hoàn vào báo, Thúy di nương và Hồng Ngọc đến đây, đang chờ ở bên ngoài.

Mộng Khê nghe xong, mày nhíu chặt, ngẩng đầu hỏi Hồng Châu:

-Không có ai thông báo cho đại di nương sao?

Hồng Châu nghe xong, nói quanh co:

-Đã thông báo rồi, nhưng e là sẽ không đến đâu ạ.

Mộng Khê nghe xong, thở dài lẩm bẩm:

-Xem ra đại di nương này đã quyết tâm ăn chay niệm Phật rồi.

Hóa ra, lần này Mộng Khê trúng độc, canh tổ yến là do đại di nương đưa tới, đại di nương suýt nữa thì bị liên lụy, nha hoàn Hồng nhi bên cạnh vì thế mà mất mạng, đại di nương vô cùng kinh hãi, nên đã nản lòng thoái chí.

Nhị nãi nãi vừa tỉnh lại, đại di nương liền tự mình đến nhận tội, nói là lần này nhị nãi nãi suýt nữa mất mạng, nàng ấy khó tránh khỏi tội, nên xin đến am Thanh Tâm tu hành, Mộng Khê thấy vậy, cũng sinh lòng hổ thẹn, thầm hối hận lúc ấy mình vội vàng nên đã không lo lắng chua toàn.

Nàng thấy Xuân nhi và Phong nhi còn nhỏ, Mộng Khê đâu muốn để nàng ấy bỏ lại hai đứa con khi con trẻ, ngày ngày đối mặt với đèn dầu, nên không đồng ý, hóa ra Tiêu Tuấn đã chấp nhận, nhưng giờ ở hoàn cảnh thế này, Hồng Châu nào dám truyền lời, sau đó Mộng Khê tỉnh lại, việc này cũng không giải quyết được gì.

Lần này đại di nương lại nhắc lại một lần nữa, thấy Mộng Khê không đồng ý, Tiêu Tuấn tĩnh tâm lại, ngẫm lại con gái còn nhỏ, dĩ nhiên cũng không đồng ý, nhưng không chịu nổi sự kiên trì của đại di nương, cuối cùng Mộng Khê nghĩ ra được một cách, đó là xây một Phật đường nhỏ ở Mai viên, như vậy đại di nương cũng có thể gặp hai con gái của mình thường xuyên, khi nào suy nghĩ thông suốt, sẽ phá bỏ Phật đường đó đi.

Mộng Khê vốn tưởng rằng đại di nương chỉ nhất thời nghĩ không thoáng, lâu dần sẽ quên chuyện này, cũng hồi tâm chuyển ý, nào ngờ hôm nay nhị gia bị tội, nàng ấy không đến ân cần thăm hỏi, xem ra đã quyết tâm làm kẻ nhẫn tâm rồi.

Đang thầm thở dài, thì nghe Hồng Châu nói:

-Nhị nãi nãi, Thúy di nương và Hồng Ngọc còn đang chờ ở bên ngoài, người xem………

Nghe Hồng Châu nhắc nhở, Mộng Khê mới lấy lại tinh thần, nhìn nha hoàn, nói:

-Mời bọn họ vào.

Gợi ý pass chương 247:

– Là tiếng Việt, gồm 18 chữ cái, viết liền, không dấu, không viết hoa.

– Tên thật của Thái tử Đại Tề.

Vì chương 247 đã có gợi ý nên mình TUYỆT ĐỐI không gửi pass, nếu các bạn bỏ qua chương 247 này thì tiếc lắm ấy, vì anh chị có first kiss mà =))

Like nhé ^^

Người không vì mình trời tru đất diệt, nhân đạo là tự sát =))

Discussion18 Bình luận

  1. giờ mới kéo xuống đọc gợi ý.. thấy có kiss kiss là hưng phấn ngay lập tức…. nỗ lực giải pass đây… ha ha :X

    • ps.: nhìn cái ảnh bìa phía trên nhớ đến Do ký kinh hồng chiếu ảnh ghê… hức hức =))

  2. â.có gợi ý, làm mình đọc xong chương 246, gửi mail hỏi pass chương 247 luôn thế này…chậc chậc, chắc mình k nhớ ra tên họ của anh thái tử mất rùi..huhu, bạn ui nhắc dùm mình tên anh ý ở chương nào với… =((

  3. Trần Thanh Thảo

    bạn thân yêu ơi , cho mình xin pass các chương tiếp nhé , thanks.

  4. Bạn ơi,cho mình xin pass chương 247,248,249 truyện tổ huấn nhé.Cám ơn bạn nhiều nhiều^^

  5. Le Hoang Tuan

    Haha. Không nghỉ bạn Tinker cũng cổ quái nhỉ. Bắt đoán pass mà còn gợi ý thế này nữa thì chít mất thui :”first kiss”. Kaka. có thế nào cũng lần mò lại tìm cái tên thái tử chết bằm kia mới được.

  6. bạn ơi, sao mình nhập pass c247 nhiều lần ko dc, mình chắc chắn pass đúng mà. huhu ai giúp mình với

  7. bạn ơi, pass bạn đặt kiểu gì thế, 18 chữ cái không viết hoa, không dấu, không cách thế mà bảo tên anh thái tử không lấy họ. T đánh cả họ cả tên, lấy mỗi tên cũng không được, bạn xem lại giúp nhé

Leave A Reply